"Các ngươi có muốn uống một bát không?"
Hằng Nga lắc đầu, thận trọng nói: 'Không cần, ở trước khi chúng ta xuất phát thì vừa ăn bánh quẩy sữa đầu nành mà Thánh Quân làm a."
Đôi mắt Đầu Trâu lập tức tái đi, vỗ đùi liên tục, "Hâm mộ, hâm mộ a! Còn sống thật là tốt."
Tuy nhiên ngay sau đó, lông mày mọi người đều đột nhiên nhíu một cái, bên trong đôi mắt hiện lên vẻ ngưng trọng, sau đó thân thể lóe lên đã xuất hiện ở bên ngoài thôn trang, ngước mắt nhìn nơi xa.
Chỗ đó, một dòng khí dày đặc màu xám giống như thủy triều đang tiếp cận nơi này một cách nhanh chóng, đồng thời, một cỗ khí tức thật lớn đã khóa chặt vào tất cả mọi người.
"Tới rồi sao!"
Tiêu Thừa Phong nhếch miệng lên, phát ra một tiếng xì khẽ, ngón tay cái gẩy vào trên bỏ kiếm một cái, trường kiếm lập tức bay ra khỏi vỏ biến thành một vệt lưu quang, trực tiếp chui vào bên trong khí lưu (luồng không khí) màu xám kia.
"Khanh!"
Thoe một tiếng vang nhỏ, trường kiếm thế mà bay ngược trở về.
"Chúng ta còn chưa đi tìm ngươi, chính ngươi vậy mà tự chui đầu vào lưới!"
Tiêu Thừa Phong phi thân lên, đưa tay nắm lấy trường kiếm, cả người chúi vào bên trong khí lưu màu xám kia, sau đó chính mà một trận kiếm quang lóe lên, kiếm ảnh trùng điệp.
Từ bên trong khí lưu màu xám, động dạng vọt bắn ra hai thanh trường kiếm, như là linh xà, quấn lấy Tiêu Thừa Phong.
Hai thanh trường kiếm này bay trên không, nhưng sau đuôi lại mang theo một chuỗi khí lưu màu xám thật dài, khi chúng giao thủ với Tiêu Thừa Phong, từng chuỗi khí lưu màu xám này để lại hàng loạt vết tích dày đặc trên không trung.
Thân ảnh Lữ Nhạc chậm rãi đi ra từ bên trong khí lưu màu xám, lạnh giọng nói: "Nói cho ta, thuốc của các ngươi là từ đâu tới? Có phải là Thần Nông cho các ngươi hay không?"
Tiêu Thừa Phong lạnh như băng nói: "Ngươi chưa có tư cách biết!"
Đầu Trâu có kiến thức rộng rãi, mở miệng nói: "Tiêu tướng quân cẩn thận, đây là Chỉ Ôn kiếm mang theo Ôn độc."
"Ha ha ha, không cần biết hắn là độc gì, do một kiếm của ta tới phá trận!" Tiêu Thừa Phong cười lớn một tiếng, pháp lực quanh thân hình thành một cỗ bình chướng cực kỳ sắc bén, ngăn ôn độc ở bên ngoài.
"Lão Trâu ta cũng tới giúp ngươi!" Đầu Trâu cầm cái nĩa trong tay, cũng không mập mờ chút nào, trực tiếp tham gia chiến đấu.
"Ha ha ha, ha ha ha..."
Lữ Nhạc cười to không ngừng, thuận tay vung lên, một cái ấn lớn màu xám lập tức được ném mạnh mà ra, giống như Thái sơn áp đỉnh, ép thẳng về phía Đầu Trâu, lấy một địch hai hắn lại là không hề rơi xuống hạ phong một chút nào.
"Một đám tiểu tử vắt mũi còn chưa sạch thế mà vọng tưởng tới bắt ta, Tam giới quá lâu không có sự tích về ta, chẳng lẽ quên truyền thuyết về ta? Các ngươi nghe cho kỹ, ta là người đầu tiên tu luyện nội kinh trên Cửu Long đảo, là người đứng hàng đầu trong Tiệt giáo, nếu hỏi ta tên là gì? Tên Lữ Nhạc truyền tứ hải."
"Yếu gà, chỉ như vậy thôi sao?"
Tiêu Thừa Phong không cảm thấy kinh sợ mà còn lấy làm mừng rỡ, trên mặt bắt đầu nở ra nụ cười mỉm, cảm giác ưu việt lên cao, kích động quát lớn: "Vậy ngươi có biết ta là ai không? Bản thân ta đã chinh chiến ba ngàn dặm, với một thanh kiếm địch nổi trăm vạn binh mã, gặp ta đều phải cố gắng thể hiện ra dáng vẻ phục tùng! Tiêu Thừa Phong Kiếm Thần đương thời!"
Đôi mắt Lữ Nhạc đột nhiên tối sầm xuống, phát ra một tiếng hừ lạnh.
Ở cái hạng mục trang bức này thế mà không hơn được đối thủ, điều này làm cho hắn vô cùng tức giận, quát khẽ: "Đã như vậy, vậy ta chỉ có thể đánh cho các ngươi tới phục rồi hỏi lại!"
Pháp lực toàn thân hắn lập tức trở nên điên cuồng, sau đó từ đằng sau sau tách ra một đôi tay khác, tiếp theo một đôi khác, trên người vậy mà hiện ra ba cái đầu!
Ba đầu sáu tay!
Hai kiện Chỉ Ôn kiếm và Hình Thiên ấn biến thành lưu quang bay vào trong tay của hắn, ngoài ra, các cánh tay còn lại mỗi một cánh tay đều cầm một một cái chuông, cờ và Bát Quái đài.
Vào lúc này, khí lưu màu xám như một con long gào thét phóng lên tận trời, sau đó lại như thủy triều, bắt đầu đập về bốn phương tám hướng, vẻn vẹn trong nháy mắt đã bao phủ xung quanh thành thiên địa màu xám, những khí màu xám này giống như có sinh mệnh, thế mà còn vặn vẹo.
Cùng vào lúc đó, một cỗ khí tức vô cùng đáng sợ hiển hiện ở trên người Lữ Nhạc, lập tức ép tới khiến mọi người không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Ha ha, tiểu nữ oa, gọi tới nhiều hỗ trợ tới như vậy, chẳng lẽ ngươi thật cho rằng ta chỉ là Thái Ất Kim Tiên bình thường thôi sao?"
Cái đầu chủ của Lữ Nhạc phát ra một tiếng cười lạnh, nói tiếp: "Đã từ rất lâu trước đó, ta đã được xem như là cao thủ nhất đẳng ở bên trong hàng ngũ Đại La Kim Tiên, nếu như không phải sau này bị đưa vào Phong Thần bảng thì tu vi của ta bây giờ làm sao đến mức chỉ có như thế này? Ta chỉ là muốn khôi phục lại tu vi đỉnh phong, vậy mà các ngươi dám can đảm động tới ta, đã như vậy thì nợ cũ nợ mới cùng nhau tính một lượt đi!"
Lời nói vừa rơi xuống, Bát Quái đài trong tay hắn đã lập tức bay ra, chui vào trong lòng đất, lập tức, ở bên trong lòng đất, khói xám vô tận bắt đầu dâng lên mà ra, thế mà tạo thành một cái khu vực hình Bát Quái, phong tỏa mọi người lại.
"Soạt, soạt!"
"Đinh linh, đinh linh!"
Ngoài ra, Ôn phiên (cờ) trong tay hắn bắt đầu được phất lên, Ôn Dịch chung cũng bắt đầu lắc vang lên, từng đợt âm thanh lọt vào trong tai của mọi người, để tất cả mọi người sinh ra một loại cảm giác choáng váng, làn khói xám kia càng là phát ra tiếng âm thanh gào thét, bay về phía mọi người!
Những khói xám này thế mà bỏ qua pháp lực hộ thể của Tiêu Thừa Phong, bay thẳng mà vào.
"Ô!"
Tiêu Thừa Phong kêu lên một tiếng, sau đó trên khuôn mặt của hắn trong nháy mắt nhảy ra vô số thủy đậu, đảo mắt cái là mặt mày hốc hác, hơn nữa toàn thân không còn chút sức lực nào, hoa mắt váng đầu.
Đầu Trâu cũng chẳng thua kém bao nhiêu, rõ ràng là một cái đầu trâu, nhưng ở trên đó thế mà mọc đầy thủy đậu, lộ ra trông vô cùng tức cười.
Thật tội nghiệp, hai người còn không biết trên cơ thể của mình đã có sự thay đổi như thế nào, chỉ thấy được mặt mày đối phương hốc hác thì lại cùng nhau phát ra tiếng cười to.
Làn khói màu xám không dừng lại, tiếp tục điên cuồng giống như dã thú, gào thét bay về phía Hằng Nga và Lam nhi mà đi!
Khuôn mặt của Hằng Nga và Lam nhi lập tức tái mét lại, căn bản không còn đường lui, giống như con cừu trắng non đang chờ đợi bị làm thịt, đáng thương, nhỏ yếu, bất lực.
Các nàng nhìn vào dáng vẻ của Tiêu Thừa Phong và Đầu Trâu, thì như sắp mếu, nếu như trên mặt của các nàng mọc đầy những nốt thủy đậu kinh tởm kia, vậy đơn giản chính là sống không bằng chết, còn mặt mũi nào đi tới chỗ Thánh Quân để mà ăn chực nữa?
Lữ Nhạc thì lại hưng phấn cười to lên, giống như có đam mê đặc thù nào đó, mở miệng nói: "Ha ha ha, khuôn mặt xinh đẹp cỡ nào a, thật là đáng tiếc nếu như mắc phải thủy đậu."
Trong giọng nói của Hằng Nga đều mang theo vẻ nghẹn ngào, "Cút đi, cút đi!"
Khi làn khói xám càng ngày càng tới gần.
Hơi thở của Lam nhi trở nên dồn dập, đại não vào lúc này giống như bộc phát tiềm lực, lấy một loại tốc độ vận chuyển trước nay chưa từng có.
Nàng ta nghĩ tới thuốc sát trùng, ngay sau đó, một cái hình ảnh đột ngột xông vào trong đầu của nàng.
Đó là hình ảnh Thánh Quân đại nhân cầm bình phun sương trong tay, xịt một tiếng, nhẹ nhàng phun chết hai con muỗi cảnh giới Đại La Kim Tiên.
Hình ảnh này mang tới cho nàng ấn tượng vô cùng sâu sắc, căn bản không có khả năng quên được.
Phun sương, phun sương a!
Thuốc sát trùng mà Thánh Quân đại nhân cho.
Nàng ta nhìn vào làn khói xám đã sắp bay tới trước mặt thì tranh thủ lấy thuốc sát trùng ra, sau đó thì con mắt khẩn trương nhắm chặt lại, đưa tay bóp!
"Xịt -----"
Một đám sương được phun ra, va chạm với đám khói màu xám kia.
Khoảnh khắc tiếp theo, không hề báo trước, từ lúc bắt đầu phun ra, toàn bộ khói màu xám ở khu vực này bắt đầu nhanh chóng tiêu tán, không để lại dấu vết.
Lữ Nhạc thậm chí còn không phản ứng kịp, miệng đang cười to không kịp khép lại, cứng đờ.