Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 501: CHƯƠNG 501: LÀM CÁI GÌ VẬY? TỚI ĐI HỌC SAO?

Ngọc Đế và Vương Mẫu lúc đầu còn có thể giữ gìn được sự bình tĩnh, nhưng khi nghe đến chuyện có liên quan tới Thánh Quân thì sắc mặt từ từ ngưng trọng lại, mà sau khi tiếp tục nghe tiếp, lập tức đạo tâm xao động, đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh.

"Tê -- "

Hai vị đại lão cùng hít khí, lập tức để chúng thần ở trong Thiên Cung cảm nhận được tiên khí ở Thiên Cung đột nhiên trở nên mỏng manh hơn rất nhiều, hít thở khó khăn.

"Bản chất của thế giới?!"

Chỉ vì năm chữ này mà chấn động quá lớn, mang tới cho bọn họ sự khiếp sợ quá lớn, da đầu tê dại đồng thời toàn thân càng là nổi lên một lớp da gà.

Bọn họ ở cảnh giới cao hơn, tự nhiên biết được sức nặng của năm chữ này.

Cái này liên qua tới ... sáng thế!

Không sai, chính là sáng thế!

"Chuyện này ... chuyện này đã vượt qua thiên địa chí lý!"

Ngọc Đế hít sâu một hơi, chấn kinh tới tột đỉnh, giọng nói cũng đã run rẩy, "Loại chuyện này ta vốn là muốn cũng không dám nghĩ, ngay cả tư cách tiếp xúc cũng không có, các ngươi thế mà ... nghe được từ bên trong miệng của cao nhân rồi?"

Lam nhi mở miệng nói: "Đây là Lữ Nhạc nói ra, vì thế cao nhân còn khích lệ hắn."

Ánh mắt của mọi người lại rơi vào trên người Lữ Nhạc một lần nữa, lộ ra vẻ phức tạp, có một loại cảm giác một đám dốt nát nhìn vào kẻ học giỏi có thành tích cao được khen ngợi vậy.

Nội tâm của Lữ Nhạc rất xấu hổ, tuy nhiên cũng không ảnh hưởng tới việc trang bức của hắn, ho nhẹ một tiếng nói: "Các ngươi không cần phải nhìn vào ta như vậy, thật ra thì chỉ cần suy nghĩ nhiều, suy nghĩ nhiều một chút, các ngươi cũng có thể giống như ta."

Ngọc Đế không có nói gì với hắn, mà là ngưng trọng nói: "Lam nhi, ngươi kể lại từ đầu tới cuối những gì cao nhân nói ra cho ta nghe một lần."

Lập tức, Lam nhi kể lại những gì Lý Niệm Phàm nói ra không thiếu sót một chữ nào.

"Đúng, cao nhân nói không có sai, chúng ta chỉ biết là cái gì chuyện gì điều gì, thế nhưng xưa nay chưa từng đi tìm hiểu là vì sao lại như vậy, đây chính là cảnh giới, đây chính là khoảng cách a!"

Ngọc Đế có cảm giác bừng tỉnh bởi một lời nói: "Chúng ta chỉ biết là Long Phượng Kỳ Lân mạnh, nhưng lại không có để ý tới, bọn chúng mạnh là bởi vì chúng được cấu tạo bởi bốn nguyên tố tiên thiên là Địa Hỏa Phong Thủy, mà Địa Hỏa Phong Thủy những nguyên tố này rõ ràng cũng rất có ý tứ, đáng tiếc cao nhân lại không nói."

Vương Mẫu đột nhiên mở miệng nói: "Ngọc Đế, ngươi còn nhớ một câu ở bên trong đạo giáo hay không, ban đầu nhìn vào núi là núi nhìn vào nước là nước, mà tiến thêm một bước thì khi nhìn núi lại không phải núi, nhìn nước lại không phải nước, nhớ kỹ năm đó chúng ta còn vì chuyện này mà cãi nhau."

"Là như thế này, ta đã hiểu! Ý tứ trong lời này thật ra thì chính là nhìn thấu bản chất a!"

Trên mặt Ngọc Đế lộ ra vẻ chợt hiểu, vẻ mặt đều kích động tới đỏ lên, "Nhìn núi không phải núi, vậy đó là nguyên tố cacbon, nhìn nước không phải là nước, đó là nguyên tố Hydro và oxi! Đúng đúng đúng, đây mới là bộ mặt thật của thế giới!"

Càng nói tiếp, nội tâm của bọn họ càng sợ hãi thán phục, sự kính nể đối với cao nhân bây giờ chẳng biết phải nói thế nào cho đủ nữa, chỉ có thể nói là sâu hơn trước đó, như nước sông cuồn cuộn chảy mãi không ngừng.

Đi theo cao nhân, quả nhiên là được mở mang kiến thức, một khi cao nhân đột nhiên nổi hứng thú, nói ra những lời nói sâu xa kia cũng đủ để cho bất luận kẻ nào đều được lợi ích không nhỏ, hưởng thụ cả đời!

Không tầm thường, quá thần kỳ!

Vương Mẫu than nhẹ một tiếng, "Đáng tiếc, chúng ta biết được vẫn chỉ là da lông, nếu như cao nhân nguyện ý dạy bảo, nhất định sẽ mang lại lợi ích không thể tưởng tượng cho việc tu luyện của chúng ta."

"Nói cẩn thận!" Ngọc Đế lập tức biến sắc, "Vương Mẫu, chúng ta đều đã đi tới được một bước này rồi, phải luôn ghi nhớ lấy không nên quá tham! Coi như chỉ có chút da lông này, vậy cũng đã đủ để cho chúng ta bước ra một bước dài, chúng ta cảm tạ cao nhân còn không kịp, sao có thể không biết đủ đây?"

Lam nhi thì kinh ngạc nói: "Bệ hạ, điều này cũng có sự trợ giúp đối với việc tu luyện sao?"

"Có, mà còn là trợ giúp vô cùng to lớn!"

Ngọc Đế hít sâu một hơi, mang theo sự kính nể, "Ngươi còn chưa tới cảnh giới Đại La Kim Tiên, cảm xúc còn chưa quá sâu, Đại La Kim Tiên đã sơ bộ bắt đầu nắm giữ pháp tắc thế giới, tu luyện lực lượng pháp tắc, nhưng là ... muốn tu luyện lực lượng pháp tắc thì có thể nói, mỗi một bước đi đều sẽ rất khó khăn, ngàn vạn năm cũng có thể không có một chút tiến bộ nào! Tuy nhiên, một khi ngươi biết được bản chất của thế giới này, vậy sẽ có được chỗ tốt khó mà lường được đối với việc ngươi cảm ngộ pháp tắc trong thiên địa! Chung quy ... điều này tương đương với việc đứng ở nơi bắt nguồn của thế giới và nhìn ngược lại toàn bộ thế giới, còn muốn đáng sợ hơn so với đốn ngộ!"

Giống như một người biết dùng súng, nhưng là, một người khác còn biết chế tạo súng như thế nào, hai người này lập tức phân ra cao thấp, bởi vì chế tạo súng mang ý nghĩa là quen với súng hơn, vận dụng sẽ càng được như ý hơn.

"Năm đó Bàn Cổ sở dĩ có thể để thân thể hóa vạn vật, rõ ràng là ở sau khi hiểu rõ bản chất của thế giới mới có thể làm ra được."

Vương Mẫu cũng cảm khái lên tiếng, sợ hãi than nói: "Đây chính lĩnh vực mà ngay cả Đạo Tổ cũng không thể đụng chạm tới a! Ta có thể biết nhiều như vậy đã là rất may mắn, vừa rồi đúng là lỡ lời."

"Thế nhưng là ..." Lam nhi cắn cắn môi, có chút không xác định nói: "Cao nhân hình như có nói, nếu như chúng ta xử lý xong chuyện của chính mình, nhàn rỗi không có chuyện gì làm thì có thể đi thỉnh giáo cao nhân."

"Cái gì? !"

Vương Mẫu và Ngọc Đế đều kinh hô kêu lên một tiếng ngạc nhiên, hai đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lam nhi, kích động đến không chịu đựng nổi, "Cao nhân thật sự nói với ngươi như vậy? Bảo chúng ta sau này có thể đi thỉnh giáo cao nhân về chuyện này?"

Tiêu Thừa Phong gật đầu, "Ta có thể làm chứng."

"Chuyện này, chuyện này, chuyện này ..." Đầu óc Ngọc Đế và Vương Mẫu đều cảm thấy có chút hít thở không thông dẫn tới thiếu máu lên não mà choáng váng, đây là choáng váng bởi hạnh phúc tới quá đột nhiên a.

Một chuyện lớn như vậy, cao nhân thật có thể tùy ý như vậy sao?

Biết bản chất của thế giới là một chuyện, có thể thuận miệng nói về bản chất của thế giới cho người khác biết, điều này thật đúng là quá đáng sợ, điều này nói rõ cái gì, nói rõ cao nhân căn bản không thèm để ý tới chuyện này!

Đây chính là tạo hóa mà ngay cả Đạo Tổ cũng phải thèm nhỏ dãi a!

Cao nhân đây cũng quá ngang tàng đi a.

Ngọc Đế đã có chút không thể chờ đợi, "Xử lý xong chuyện của chúng ta? Chúng ta còn có chuyện gì để mà xử lý, hiện tại hoàn toàn có thời gian đi thỉnh giáo cao nhân a!"

Vương Mẫu trầm tư nói, "Đừng nóng vội, cao nhân nói chúng ta có chuyện thì chúng ta nhất định là có chuyện."

Vừa dứt lời, ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người Lữ Nhạc.

"Đúng rồi, Lữ Nhạc xúc phạm thiên điều, vừa được bắt trở về, dường như còn chưa xử phạt."

Ngọc Đế lập tức nghiêm mặt, mở miệng nói: "Người đâu, mau trói Lữ Nhạc vào trên Thiên Lôi trụ, đánh đủ một trăm linh tám cái roi lôi điện."

"Không cần phải rắc rối như vậy, ta tự mình bay qua cho nhanh."

Lữ Nhạc đã bay lên cao trên không trung, có vẻ hơi vội vàng, "Khẩn cầu bệ hạ bảo roi đánh ta với tốc độ nhanh một chút, ta không sợ đau, không chết là được rồi, ta muốn kết thúc sớm một chút để có thể đi lắng nghe sự dạy bảo của cao nhân sớm hơn một chút."

Ngọc Đế vuốt ria mép của mình một cái, "Ừm, ta cũng đang có ý nghĩ như vậy, nhanh đi, đừng có chậm trễ."

Vào ngày hôm sau.

Ngay từ buổi sáng sớm

Lý Niệm Phàm nhìn vào Ngọc Đế và những người khác đang đứng ở trước cửa nhà mình, đột nhiên hơi ngẩn ra.

Nhìn vào đôi mắt sáng ngời tràn đầy tò mò của bọn họ, thậm chí trên tay còn cầm một quyển sổ nhỏ, trông có vẻ giống như thể đang chuẩn bị ghi chép.

Làm cái gì vậy? Tới đi học sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!