Sau đó, mọi người lại hàn huyên vài câu nữa, đám người Ngọc Đế đứng dậy cáo từ.
Đi ra khỏi cửa của Tứ Hợp viện, Ngọc Đế và Vương Mẫu đưa mắt nhìn nhau, lại là cùng thở dài một hơi, mặt lộ ra vẻ đắng chát.
Ngọc Đế lắc đầu, xấm hổ nói: "Không thể bắt lại Côn Bằng, lần này chúng ta thất trách a!"
Ngao Thành mở miệng an ủi: "Bệ hạ, cũng không thể nói như vậy, tu vi của Côn Bằng đúng là cao, cao nhân cũng không có ý tứ trách tội."
"Cao nhân không vui, chính là trách tội lớn nhất! Chúng ta ... không có năng lực giải lo cho cao nhân a!"
Vương Mẫu có thể hiểu được tâm tình của Ngọc Đế, cũng giọng điệu nặng nề nói: "Thiên Cung chúng ta nhận được rất nhiều ân huệ của cao nhân, ta và Ngọc Đế có thể đi ra, còn có Thiên Cung trùng kiến cùng với công đức ban thưởng, không có cao nhân, mảnh thế giới này đã sớm không biết thành hình dáng như thế nào, chúng ta lại ngay cả một việc nhỏ tí tẹo như vậy cũng không làm được. "
Trong giọng nói của nàng có sự tự trách sâu sắc.
Với cao nhân mà nói, Côn Bằng chẳng qua chỉ là một tồn tại giống như một con kiến hôi mà thôi, nhưng đám người mình lại để cho một con kiến hôi chọc tức cao nhân, đây là thất trách, thất trách rất nghiêm trọng!
"Tranh thủ thời gian đi khắc phục." Đôi mắt Ngọc Đế đột nhiên trầm xuống, mở miệng nói: "Cao nhân đầu tiên là nói muốn nhìn bản thể Côn Bằng là cái dạng gì, sau đó lại viết một dòng chữ như vậy, rất rõ ràng là muốn uống canh Côn Bằng, việc này không thể chậm trễ, là lúc giải quyết vấn đề cho cao nhân!"
Vương Mẫu cũng gật đầu liên tục, "Lời này của bệ hạ rất đúng, Bắc Minh có cá, hẳn là chỗ ở của Côn Bằng, ám chỉ của cao nhân đã rất rõ ràng, chúng ta nếu như còn làm không tốt, vậy thật không có mặt mũi nào gặp lại cao nhân!"
"Cao nhân đã giúp chúng ta rất rất nhiều, càng là để cho chúng ta được hưởng qua những thứ mà trước kia cũng không dám nghĩ tới, giờ cao nhân muốn ăn canh Côn Bằng, ta chính là chết cũng dốc hết sức đi tranh thủ!"
Giọng nói của Ngao Thành trở nên kiên định, dừng một chút nói tiếp: "Bắc Minh, chắc là ở phía Bắc Hải, Đông Hải Long tộc ta sẽ chạy tới bất cứ lúc nào!"
Ở bên cạnh, Tiêu Thừa Phong nhìn vào mọi người đang thảo luận góp ý nên như thế nào để cống hiến một phần lực của mình cho cao nhân, trên mặt lộ ra thần sắc cô đơn.
Ngao Thành để ý tới ánh mắt của Tiêu Thừa Phong, lập tức ân cần hỏi han: "Tiêu huynh, thương thế của ngươi ..."
"Ha ha ha ... đã ổn định, Bàn đảo của cao nhân quả nhiên là thần vật, phúc phận của ta quả nhiên là thâm hậu."
Tiêu Thừa Phong bật cười lớn, "Tuổi thọ cũng đã khôi phục, về phần tu vi loại vật này không sao cả, tình huống của ta bây giờ ta đã rất hài lòng."
"Yên tâm đi, luôn sẽ có biện pháp." Ngao Thành vỗ vỗ vào bả vai của Tiêu Thừa Phong, sau đó nói: "Lần này đi Bắc Hải đuổi bắt Côn Bằng, ta chắc chắn sẽ mang theo những lời chém gió của ngươi theo, chắc chắn có thể tăng cường chiến lực bên mình!"
Đôi mắt Tiêu Thừa Phong lập tức sáng lên, lên mặt đàn anh nói: "Được, tới tới tới, ta dạy cho ngươi!"
Ngọc Đế cũng cười, "Được, ta cho các ngươi thời gian một buổi chiều để chuẩn bị, đêm nay ta sẽ tiến về Bắc Hải, đi săn cho cao nhân!"
Vương Mẫu ngưng giọng nói: "Lần này, cùng nhau phản kích đi!"
...
Thời gian như nước, lặng lẽ trôi qua.
Một ngày bình yên trôi qua, ở dưới vẻ ngoài bình yên này, lại có một cỗ sóng ngầm đáng sợ phun trào, một ngày này, Ngọc Đế và Vương Mẫu đều là sắc mặt ngưng trọng, ấp ủ việc lớn.
Bóng đêm dần dần buông xuống.
Mấy chùm ánh sáng cưỡi mây mà lên, từ trong Thiên Cung bay ra bay thẳng tới Bắc Hải mà đi, đồng thời, bên trong Đông Hải, cũng là sóng biển phun trào, đáy biển có vô số hải sản đông nghịt đang hướng về phía Bắc Hải, đại quân áp sát!
Một cỗ sát khí, lặng yên nổi lên ở trong bóng đêm này.
Cùng vào thời gian đó, một chỗ hải vực ở Bắc Hải, tên là Bắc Minh.
Nơi này có một hòn đảo nhỏ, trông không bắt mắt lắm, tiên khí cũng không tính là nồng đậm, trông bình thường chẳng có gì lạ.
Chỉ có điều vào lúc này, ở trên hòn đảo nhỏ không có gì đáng phải để ý tới này lại là yêu khí ngút trời, càng là mơ hồ truyền tới từng tiếng gào thét tức đến nổ phổi.
Kể từ sau trận đại chiến vào ban ngày, cảm xúc của Yêu sư Côn Bằng đã trở nên rất không ổn định, cực kỳ nóng nảy dễ nổi giận.
Hắn tỏ ra như vậy, chẳng qua chỉ là phơi bày sự hoảng sợ của hắn.
Không biết là chuyện gì xảy ra, hắn luôn cảm thấy toàn thân mình nóng lên, giống như đang bị thứ gì nấu vậy, không hiểu ra sao cả, cảm thấy rất không thoải mái, hắn thế nhưng là Chuẩn Thánh a, điều này thể hiện một điềm báo vô cùng mơ hồ.
Cùng với, chỉ cần hắn vừa nghĩ tới khí tức mà con tiểu hồ ly bạo phát đi ra kia thì tâmg trạng của hắn lại hoảng sợ đến không chịu được, còn có lời nói của Vương Mẫu thi thoảng còn văng vẳng ở bên tai của hắn, lông tơ toàn thân hắn thi thoảng lập tức dựng ngược lên, cả người phát lạnh.
Ở sau Tuyệt Địa Thiên Thông, trên đời này không có khả năng tồn tại loại cao nhân này, cho dù là có thì cũng sẽ không xuất hiện mới đúng.
Hơn nữa ... chỉ là đấu pháp nha, ta cũng không có giết bọn họ, cao nhân như thế chắc là cũng sẽ không vì loại chuyện nhỏ nhặt này mà đi so đo với ta đi.
Không sao không sao, gặp chuyện không nên hốt hoảng, phải tỉnh táo, đại khái khả năng sẽ không có việc gì.
Hắn an ủi chính mình, thật vất vả mới xoa xoa đạo tâm của mình cho dịu xuống, lại vào lúc này, một con tiểu yêu vội vàng từ bên ngoài chạy tới.
"Báo"
"Yêu sư đại nhân, việc lớn không tốt, đội ngũ của yêu tướng Tê Ngưu tinh trở về, nhưng là ... có chuyện xảy ra!"
"Ừm?" Lông mày Yêu sư Côn Bằng đột nhiên nhíu một cái, ngưng giọng nói: "Xảy ra chuyện gì?"
Trên mặt tiểu yêu kia lộ ra vẻ khó có thể tin, sau đó thì nhỏ giọng nói: "Không rõ ràng, có điều, hình như là ... hy sinh!"
"Không phải là người Thiên Cung lật lọng, vô sỉ đánh lén chúng ta chứ?!"
Con mắt Yêu sư Côn Bằng đột nhiên trừng lên một cái, sau đó thì thân thể rung động, lập tức đi ra bên ngoài, ánh mắt quét qua, trực tiếp rơi vào trên người một đám tiểu yêu vừa mới vội vàng trở về.
Khí tức cuồng bạo trong nháy mắt đè lên, trầm giọng nói: "Có chuyện gì xảy ra?"
"Yêu sư đại nhân, là Cẩu tộc! Cẩu tộc đi ra một con Thần cẩu nghịch thiên, nó giết chết tướng quân Tê Ngưu một cách dễ dàng!"
"Cẩu tộc quá kinh khủng, tay con chó kia chỉ khẽ nhấc lên một cái, Hậu Thiên Chí bảo thế mà đứt ra! Đây chính là Hậu Thiên Chí bảo a!"
"Tướng quân Tê Ngưu đi được rất thanh thản, bởi vì bị sợ tới choáng váng."
...
Chúng tiểu yêu hiển nhiên là bị dọa đến không nhẹ, từng tên đều trong lòng còn mang sợ hãi, chỉ nghĩ lại thôi toàn thân vẫn run rẩy lên, ngươi một lời ta một câu, run rẩy mà kể lại.
Yêu sư Côn Bằng ở ngay bên cạnh, càng nghe càng cảm thấy kinh hãi, càng nghe vẻ mặt càng âm trầm, tâm trạng lập tức chìm xuống đáy cốc, hãi hùng khiếp vía.
Tay chó thế mà có thể cắt đứt được Hậu Thiên Chí bảo!
Đây là cảnh giới gì?
Đó chính là Hậu Thiên Chí bảo a, tuy rằng không thể nói là tồn tại bất diệt, nhưng muốn làm hỏng thì lại rất khó, xem như hắn cũng phải mượn nhờ ít nhất là Tiên Thiên Linh bảo thượng đẳng mới có thể làm tổn hại, hơn nữa chỉ là tổn hại một bộ phận mà thôi!
Cẩu yêu có thể cắt đứt Hậu Thiên Chí bảo, tay chó phải là cấp bậc gì? Tiên Thiên Chí bảo tám thành cũng là ngăn cản không được đi!
Tu vi càng là không cách nào đánh giá ra!
Thần cẩu, đây là Thần cẩu nghịch thiên a!
Cẩu tộc từ lúc nào lại xuất hiện một vị đại lão như vậy, khó trách dám xưng vương xưng bá, không thể động vào, tuyệt đối không thể động vào!
Nhưng ... điều này thật quá giả, thế giới không cho phép phải không?
Côn Bằng khó có thể tin hỏi lời xác nhận: "Các ngươi nói có thật không? Không phải là trúng ảo giác gì đó chứ?"
"Hoàn toàn chính xác!"
"Tướng quân Tê Ngưu cứu như vậy bị nấu, chúng ta nhìn thấy tận mắt, quá thảm rồi."
"Không chỉ có thế, chúng ta còn có may mắn được ăn, không thể không nói, mùi vị quả thực là không thể chê vào đâu được, cơm nước của Cẩu tộc cũng quá tốt, ta lớn như thế này rồi còn chưa từng được ăn loại mỹ vị đó."
"Đáng hận chính mình không phải Cẩu yêu, Cẩu yêu lấy đực phục người a."
...