Ở một bên khác.
Biên giới của Hỗn Độn, ở một nơi bên ngoài thế giới.
Một thân ảnh chậm rãi hiển hiện, nàng ta khoác một cái áo choàng màu đen, chỉ có thể mơ hồ trông thấy được dáng người uyển chuyển của nàng ta, đội mũ trùm đầu màu đen, lộ ra đôi mắt màu máu và răng nanh sắc nhọn.
Tự nhiên không thể nghi ngờ đây chính là Văn đạo nhân (Văn = muỗi), nàng ta đã phi hành trong hỗn độn được một thời gian dài.
"Thế giới Hỗn Độn, vô biên vô hạn, ta đi tới đây chắc là cũng đủ rồi đi."
Nàng ta trôi nổi ở bên trong hỗn độn, từ một nơi xa xa bên ngoài thế giới, quay đầu nhìn lại toàn bộ thế giới Hồng Hoang, sau đó lông mày không thể không hơi nhíu lại.
Nàng ta phát hiện, ở chỗ này thế mà không cách nào nhìn thấy thế giới Hồng Hoang, chỉ có thể nhìn thấy hỗn độn vô tận và một số tinh thần lẻ tẻ trôi nổi ở bên trong Hỗn Độn.
Nếu như không phải nàng ta là sinh linh có quê quán tại Hồng Hoang, tự nhiên có cảm ứng đối với thế giới quê quán, tám thành sẽ bị lạc, sẽ không tìm thấy được đường về quê.
"Đây là ... thế giới Hồng Hoang đang tự che giấu chính mình sao?"
Bên trong đôi mắt của Văn đạo nhân lộ ra một chút suy tư, hơi kinh ngạc, phần nhiều hơn thì là sự nghi hoặc, "Đến cùng là che giấu cái gì? Còn có, chuyện này với Thánh Nhân không có khả năng xuất thế thì có liên hệ gì?"
Nàng ta không tự chủ được bắt đầu dọc theo thế giới Hỗn Độn tiếp tục phi hành, thử nghiệm tìm tòi bóng dáng thế giới Hồng Hoang.
Lúc đầu, vây công Cửu Vĩ Thiên Hồ cũng có một phần của nàng, một sức chiến đấu Chuẩn Thánh gia nhập, tuyệt đối là then chốt cho việc quyết định chiến cuộc, hoàn toàn có thể giải quyết dứt khoát.
Chỉ có điều ... nàng ta lập tức cự tuyệt.
Từ lần trước nhìn thấy Lý Niệm Phàm dùng một dạng phun sương không biết là cái quái gì, tuỳ tiện phun chết hai con Tổ Văn mà chính mình nuôi thì ở trong lòng của nàng đã lưu lại bóng ma không thể xoá nhoà.
Nàng ta có một loại cảm giác, nếu như phun sương nhắm vào không phải là hao con Tổ Văn kia mà chính là mình, vậy thì kết quả của mình tám thành cũng chẳng tốt tới chỗ nào.
Con Cửu Vĩ Thiên Hồ kia rõ ràng có chút quan hệ với Công Đức Thánh nhân kia đi, không làm rõ tình huống, nàng ta sẽ không dễ dàng động thủ, có thể trốn thì vẫn là nên trốn.
Dù sao phun sương một cái, không phải là chuyện đùa.
"Cũng không biết Minh Hà lão tổ và Yêu sư Côn Bằng hai người bọn họ sao rồi."
Văn đạo nhân tự mình lẩm bẩm, liếm liếm bờ môi đỏ thắm của mình nói: "Còn nói ta quá cẩn thận? Ha ha, ta sinh ra từ trong biển máu, sinh ra bẩn thỉu, thuộc về hàng ngũ yêu ma thiên địa bất dung, có thể sống tới bây giờ, dựa vào cái gì? Một chữ chính là trốn!"
"Chỉ là ... Côn Bằng nói trong Hồng Hoang tuyệt đối không có khả năng có Thánh Nhân xuất thế, bảo ta đừng có sợ, cách nói này là từ đâu mà tới? Hắn dựa vào cái gì mà chắc chắn như vậy?"
Văn đạo nhân là theo sự hướng dẫn của Côn Bằng bay ra khỏi thế giới Hồng Hoang, đi sâu vào trong Hỗn Độn này.
Dựa theo lời nói của Côn Bằng, nàng ta đi tới đây thì có thể hiểu ra được nguyên nhân vì sao.
Chỉ có điều ... Văn đạo nhân rõ ràng là cũng không thể hiểu ra được cái gì.
"Gia hoả này, thật là một tên thiểu năng trí tuệ, đánh cái bí hiểm gì a, nói trực tiếp cho ta không được sao?"
Thân thể Văn đạo nhân lập loè cái, chuẩn bị đi trở về tìm Côn Bằng hỏi cho rõ.
Ngay vào lúc này, trong nội tâm nàng tuôn ra báo động, thân thể loé lên biến thành khói đen, trong nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.
"Ầm!"
Ngay sau đó, ở vị trí nàng ta đứng vừa rồi lại phát ra một tiếng nổ tung, hư không vỡ vụn, từ trong đó một thanh thuỷ tinh kiểu dáng trường thương nhô ra.
"Ong ong ong."
Con muỗi màu đỏ như máu xuất hiện ở một bên khác, loé lên ánh sáng đỏ, một lần nữa huyễn hoá thành Văn đạo nhân.
Bên trong đôi mắt hiện lên một chút tức giận và nghĩ mà sợ, tức hổn hển nói: "Đạo hữu phương nào, tại sao đánh lén ta?"
"Hoá ra là một Huyết Sí Hắc văn, thật sự là đúng dịp, bên trong Hỗn Độn lớn như vậy cũng có thể để cho ta gặp được, xem ra vận khí không tệ."
Bên trong Hỗn Độn có một giọng nói truyền ra.
Văn đạo nhân lấy làm kinh hãi, nàng ta có thể cảm nhận được, người này nói cũng không phải là ngôn ngữ của Hồng Hoang, có điều, tất cả Chuẩn Thánh, thường thường chỉ cần đối phương mở miệng là có thể đọc hiểu ngon ngữ của đối phương một cách dễ dàng.
"Xùy!"
Trường thương thuỷ tinh bắn ra ánh sáng chói mắt, thân thương xoay một cái biến thành lưu quang đâm thẳng về phía Văn đạo nhân.
Văn đạo nhân đưa tay lên năm ngón tay mở ra ở trước mặt mình.
Ba mảnh lá sen màu vàng kim hiện lên ở trước bàn tay, giống như quạt điện, chậm rãi xoay tròn lấy.
Lồng ánh sáng màu vàng óng bao phủ nàng lại, hình thành tấm chắn.
"Xuy xuy xuy -- "
Trường thương va chạm vào trên lá sen, cả hai giằng co không dừng.
"Phanh phanh phanh!"
Một trận tiếng trống dồn dập lại là theo đó mà truyền tới, khiến cho không gian trong Hỗn Độn đều đang rung động, nhộn nhạo lên từng lớp từng lớp gợn sóng.
Tiếng trống va chạm vào trên tấm chắn bảo vệ thân thể của Văn đạo nhân, khiến cho cột sáng màu vàng kim này hiện lên run rẩy, trường thương theo đó bắt đầu chậm rãi đi về phía trước tới gần.
Văn đạo nhân hít sâu một hơi, thế mà bị tiếng trống này ảnh hưởng tới có chút buồn bực mất tập trung, ánh mắt hơi loé lên, biết mình không phải là đối thủ, quyết định thật nhanh chuẩn bị chạy trốn.
Đằng sau đột nhiên mở ra sáu cái cánh muỗi màu đỏ, đột nhiên vỗ một cái.
Thân thể lại biến thành khói đen một lần nữa, biến mất ngay tại chỗ thoát khỏi công kích của trường thương thuỷ tinh, quanh thân có ba mảnh lá sen màu vàng kim bao quanh, cũng không quay đầu lại mà trốn đi thật xa.
"Ha ha, chạy đi đâu? !"
Trong Hỗn Độn, một đạo thân ảnh màu đen như chớp mà qua, tốc độ không thể nói là chậm hơn so với Văn đạo nhân, đuổi sát theo sau.
Trường thương thuỷ tinh càng là biến thành lưu quang, bay vút lên và bắn thẳng về phía Văn đạo nhân.
Các tinh thần (ngôi sao) ở dọc đường đi căn bản không ngăn cản được chút nào, trường thương có thể xuyên thủng tinh thần một cách dễ dàng, sau đó từ bên trong đó chui ra, về phần một số tinh thần nhỏ thì trong nháy mắt hoá thành bột mịn, mà tốc độ của trường thương không nhận chút ảnh hưởng nào.
"Rầm rầm rầm!"
Trong Hỗn Độn, tinh thần ở khắp mọi nơi, lại có vô số thiên thạch bay qua lại.
Tuy nhiên, Hỗn Độn vốn đang yên tĩnh thì vào lúc này lại phát ra một tiếng nổ vang, tiếng nổ liên tục phát ra, sau đó có rất nhiều tinh thần vỡ vụn, thiên thạch như nước thủy triều nhanh chóng bay về mọi phía xung quanh.
Cũng vào lúc này, còn có linh quang lập lòe, hào quang chiếu rọi, làm cho Hỗn Độn đen nhánh yên tĩnh thêm một chút ánh sáng, pháp lực mạnh mẽ vận chuyển bên trong không trung, rực rỡ nguy nga.
Xem như chiến đấu giữa Chuẩn Thánh, bản thân ở trong hỗn độn, giao thủ căn bản không cần phải bó tay bó chân, không cần để ý tạo thành phá hoại khi ở trong Hỗn Độn.
"Phanh phanh phanh!"
Văn đạo nhân đang gắng hết sức để mà chạy trốn, sáu cánh sau lưng đang phe phẩy hết công suất, thân hình như làn khói xanh, dao động không ngừng, ẩn hiện liên tục, tốc độ càng là nhanh tới mức cực hạn, tinh thần ở xung quanh thay đổi qua hết đợt này đến đợt khác.
Tuy nhiên, mặc cho nàng ta biến hóa như thế nào, tiếng trống sau lưng từ bắt đầu cho tới bây giờ vẫn như hình với bóng, hơn nữa âm thanh còn kèm theo những gợn sóng, giống như nước chảy, bao quanh cơ thể của Văn đạo nhân, lực lượng pháp tắc như nước thủy triều, nhấn chìm Văn đạo nhân vào trong đó.
Tiếng trống này không chỉ khó nghe, mà còn trực chỉ đạo tâm, chấn nguyên thần, quấy nhiều hành động, kỳ dị nhất chính là, ba chiếc lá sen xung quanh Văn đạo nhân thế mà không thể ngăn cản tiếng trống này.
Năm đó, nàng ta bị Phật giáo trấn áp, tìm cái khe hở trốn thoát, đồng thời ăn vụng tam phẩm của Kim Liên thập nhị phẩm, khiến cho Kim Liên thập nhị phẩm biến thành Kim Liên cửu phẩm, tuy nhiên chỉ là tam phẩm chui vào thân thể, có thể nói là pháp bảo bản mệnh.
Thi triển ra, lực phòng ngự đều vượt qua Tiên Thiên Linh bảo bình thường, thế nhưng lại không ngăn cản được tiếng trống này.