Lần đại chiến trước đó, theo tin tức đáng tin, đám người Cửu Vĩ Thiên Hồ bị Côn Bằng đánh cho bị thương không nhẹ, Côn Bằng bây giờ cũng nguội, cho nên Yêu tộc bây giờ chỉ còn lại bọn hắn và Kỳ Lân nhất tộc.
Chỉ cần đánh bại Kỳ Lân nhất tộc, vậy ở địa vị bên Yêu tộc, Nam Hải Long tộc bọn hắn chính là đệ nhất, huống chi, bây giờ Kỳ Lân nhất tộc còn dám chủ động tới khiêu khích, vậy lại càng không có lý do bỏ qua!
Nam Hải Long Vương nhấc đại đao lên, không kịp chờ đợi nói: "Thông tri một chút đi, triệu tập tộc nhân, theo ta bây giờ giết tới Kỳ Lân nhất tộc đi, giết cho bọn chúng trở tay không kịp!"
"Tuân mệnh, Long Vương uy vũ!"
Mọi người đồng loạt hô to, sau đó chỉ bỏ ra khoảng thời gian nửa canh giờ là đã hoàn thành việc chỉnh hợp toàn bộ Nam Hải Long tộc, sau đó một đoàn người trùng trùng điệp điệp hướng về phía Kỳ Lân sơn mạch mà đi.
Chỉ có điều, vừa mới đi tới nửa đường vậy mà lại không hẹn mà gặp phải Kỳ Lân nhất tộc cũng đang chạy tới Nam Hải.
Nam Hải Long Vương và Tộc trưởng Kỳ Lân nhất tộc rõ ràng đều có chút sững sờ, chỉ có điều, còn không đợi bọn họ mở miệng chửi nhau, tộc nhân hai bên đãn mắng chửi lẫn nhau rồi.
Mắng cái là tới tê tâm liệt phổi, giống như thể có thù lớn không chết không thôi vậy.
Ngay sau đó, không có một chút ngoài ý muốn nào, hai bên một lời không hợp trực tiếp xông vào nhau.
Nam Hải Long Vương và Tộc trưởng của Kỳ Lân nhất tộc còn đang rơi vào trạng thái mộng bức, tuy nhiên quan sát thế cục này, Tộc nhân đều đã choảng nhau rồi, chính mình cũng không thể cứ đứng vậy mà nhìn, lập tức bắt đầu điều động khí thế.
Nam Hải Long Vương trầm giọng nói: "Tộc trưởng Kỳ Lân, hiện tại cầu xin tha thứ thì còn kịp, tránh hai bên lãng phí thời gian và tinh lực, ngươi tốt mà ta cũng tốt!"
"Ha ha ha, thật sự là trò cười, một con giun nhỏ dựa vào việc hấp thụ Long Hồn châu mưu lợi thế mà nói ra lời nói ngông cuồng đến thế!" Tộc trưởng Kỳ Lân lên tiếng giễu cợt một cách vô tình, "Nên cầu xin tha thứ phải là ngươi mới đúng! Ta sinh ra đã là Yêu Hoàng, làm thống lĩnh toàn bộ Yêu tộc!"
"Ngươi không phải cũng như vậy sao? Chẳng qua chỉ là tiếp nhận truyền thừa, thu hoạch được tổ tiên ban cho mà thôi! Nói không chừng, phải để ngươi biết được sự lợi hại của ta một chút!"
"Ha ha, chỉ là con kiến hôi mà cũng đòi toả sáng? Diệt cho ta!"
Lập tức, hai vị tộc trưởng lao vào cắn xé lẫn nhau, ra rất nhiều thủ đoạn, ánh sáng rực rỡ hiệu ứng tuyệt đẹp toả ra.
Bọn họ đều là ở vào giai đoạn Chuẩn Thánh sơ kỳ, trong lúc đưa tay nhấc chân cũng đủ để khiến thiên băng địa liệt, để không gian xung quanh vỡ nát.
Vì phòng ngừa lỡ tay làm tộc nhân bị thương, bọn họ đã là thoát khỏi chiến trường vốn có, đánh tới khí thế ngất trời, lực lượng pháp tắc chấn thiên động địa.
Vốn là, hai tên Chuẩn Thánh giao thủ, đều sẽ giữ lại một số thủ đoạn, lý trí còn ở, cũng không trở thành lấy cái chết ra để mà đối với nhau.
Tuy nhiên, khi bọn hắn đang đánh vào sơ hở của nhau, lúc đưa ánh mắt rơi vào chiến trường, ánh mắt hai người lập tức đỏ lên, khí thế quanh thân lập tức không khống chế nữa mà bạo ngược lên.
Đãy thấy, chiến đấu sông phương có thể nói là thảm liệt tới cực hạn, đánh tới huyết nhục văng tung toé, thây ngang khắp đồng, hơn nữa từng tên có cái tướng chết rất thê thảm, không có chút đường lùi nào.
"Long Vương đại nhân, báo thù giúp ta! Giết a!"
"Vì vinh quang của Kỳ Lân nhất tộc, xông a!"
Từng tên chết đi thì cũng thôi, trước khi chết còn muốn gào thét kích tình một cái, lập tức lây niễm lên trên người Nam Hải Long Vương và Tộc trưởng Kỳ Lân, khiến cho hốc mắt của bọn họ cũng bắt đầu chảy ra nước mắt ròng ròng, trong tay cũng là càng đánh càng tới kịch liệt.
"Phong nhi!"
Đột nhiên, Nam Hải Long Vương gào thét một tiếng, bỗng nhiên nhìn thấy con trai yêu của chính mình ngã vào trong vũng máu.
"Thúc phụ!"
Tộc trưởng Kỳ Lân cũng như vậy cuồng hống lên tiếng, trơ mắt nhìn vào Lân Chu nhắm hai mắt lại rơi vào trạng thái ai tường.
"Không!"
Nam Hải Long Vương và Tộc trưởng Kỳ Lân cùng nhau phát cuồng lên, trong mắt tràn đầy tơ máu, từ đấu pháp ban đầu trực tiếp biến thành tử chiến không chết không thôi.
Một tên thì đau vì mất đứa con trai yêu quý, một tên thì mất đi thúc phụ của mình, lại nhìn vào đông đảo tộc nhân của mình chết đi, loại đau lòng này, lập tức diễn biến thành lửa giận và cừu hận vô tận, đánh tới tự nhiên càng ác liệt hơn, càng hiện ra nguyên hình, tiếng rống vang không ngừng.
Hai người từ Tiên giới một đường đánh vào trong Hỗn Độn, khiến cho tinh thần khắp Hỗn Độn phải hỗn loạn, tiếng nổ đùng đoàng không ngừng vang vọng trong Hỗn Độn, cuộc chiến sinh tử giữa Chuẩn Thánh đã không thích hợp với Tam giới, chỉ có thể tiến về Hỗn Độn.
Bởi vì Chuẩn Thánh thuận tay một kích cũng đủ để tạo thành thương vong lớn cho Tam giới, phạm vi trăm triệu dặm đều sẽ san thành bình địa chỉ ở trong nháy mắt.
Bên trong Hỗn Độn, một Long một Kỳ Lân hai bên cắn xé lẫn nhau, theo pháp lực rót vào, hình thể bọn họ đã vượt qua mức bình thường, còn muốn to lớn hơn so với tinh thần (Ngôi sao, tinh cầu) cỡ nhỏ, chỉ cần long vĩ (đuôi rồng) hất lên, là có thể vung nát một tinh thần thành bột mịn.
Chiến đấu một mực kéo dài tới hơn nửa canh giờ, bởi vì hai bên đều ở vào trong trạng thái phát cuồng, bởi vậy không có thuyết pháp chạy trốn và phòng thủ, cuối cùng khiến cho hai bên đều là vết thương chồng chất, thậm chí biến thành tàn tật.
Một mực đánh tới hai người hết lực thì ngừng lại, bọn họ không còn cách nào để giao thủ, bên trong miệng vẫn còn đang chửi mắng lẫn nhau.
"Giết Long nhi của ta, chờ đó cho ta, một ngày nào đó, ta chắc chắn sẽ huỷ diệt Kỳ Lân nhất tộc!"
"Thủ đoạn thật là ác độc, Kỳ Lân nhất tộc ta chắc chắn sẽ để Nam Hải nhất tộc các ngươi phải nợ máu trả bằng máu!"
Lại ngay vào lúc này, một đám thân ảnh chậm rãi xuất hiện xung quanh bọn hắn, mơ hồ có xu thế bao vây hai người bọn hắn lại, tập trung nhìn vào thế mà đều là người quen.
Tộc trưởng Kỳ Lân và Nam Hải Long Vương đều sững sờ lại, còn tưởng rằng chính mình xuất hiện ảo giác.
Tình huống như thế nào?
Đám người này không phải là đang an tường trôi nổi trên mặt biển sao?
Làm sao đột nhiên lại không bị một chút tổn thương nào, còn nhảy nhót tưng bừng như vậy?
Ngay sau đó, Nam Hải Long Vương tỏ ra hết sức vui mừng, thúc giục nói: "Phong nhi, ngươi không chết? Nhanh, Tộc trưởng Kỳ Lân đã không chịu được rồi, nhân cơ hội này giết nó!"
Ngao Phong thì là phất phất tay, mở miệng nói: "Nhanh, chớ chậm trễ, mau trói phụ vương của ta lại cho ta, buộc chặt vào, còn có, tuyệt đối nhớ phải dụng pháp bảo phong ấn pháp lực lại, chúng ta còn phải giao nộp cho Yêu Hoàng đại nhân."
Nam Hải Long Vương giật nảy cả mình, nhìn vào khuôn mặt quen thuộc xung quanh, lập tức cảm nhận được một trận xa lạ, cả người giống như gặp phải sấm sét giữa trời quang, điên cuồng nói: "Các ngươi đây là ý gì? Làm cái gì? Dừng tay! Tạo phải đúng không? Phản, phản!"
"Long Vương đại nhân, sau này ngươi chắc chắn sẽ hiểu được nỗi khổ của chúng ta, chúng ta đây là vì muốn tốt cho ngươi!"
...
Cùng vào thời gian đó.
Hạo Thiên Khuyển giẫm lên không trung, đi vào bên trong Hỗn Độn.
Hỗn Độn rộng lớn vô ngần, không có phương hướng có thể nói, cái mũi của Hạo Thiên Khuyển hơi co rúm lại, đi nhanh ở trong Hỗn Độn, đi qua hết tinh thần này tới tinh thần khác, cuối cùng đi tới một nơi nào đó sâu trong Hỗn Độn.
Nơi này có rất nhiều tinh thần đang trôi nổi, chỉ có điều, ở trong đông đảo tinh thần này có một viên tinh thần trong đó không có ánh sáng, toàn thân hiện ra màu xám trắng, trong đó cũng không có bất kỳ khí tức ba động nào, trông giống như một viên tử tinh (hành tinh chết) cũng không để người chú ý.
Hạo Thiên Khuyển trực tiếp đáp xuống trên tinh thần này, sau đó thì hướng về một cái phương hướng mà chạy như bay.
Không bao lâu sau, một ngọn núi rất lớn xuất hiện ở trước mắt, Hạo Thiên Khuyển há hốc miệng ra, kêu lên vài tiếng đối với ngọn núi này "Gâu gâu gâu".
Bên trong ngọn núi này, một nam tử mặc áo giáp bạc và trên trán có hoa văn màu bạc đột nhiên mở mắt.
Nam tử này mặt như ngọc không tỳ vết, tướng mạo nhẹ nhàng như các công tử khác, chỉ có điều sắc mặt lại tái nhợt cực độ, cả người giống như gặp phải bệnh nặng lâu năm, mang tới cho người ta một loại cảm giác không còn chút sức lực nào.
Hắn khoanh chân ngồi ở trên mặt đất, dưới thân lại là một cái đồ án cực kỳ đặc thù, cái đồ án này rất lớn, bao phủ mảnh không gian này, nam tử thì ngồi ở vị trí trung tâm của đồ án này, một chút pháp lực từ đồ án bay lên trên, thỉnh thoảng toả ra một trận ánh sáng choang.
Hắn đưa tay ở trước mặt hơi vạch một cái.
Lập tức cảnh tượng bên ngoài hiện ra trước mắt hắn, đã thấy sau khi Hạo Thiên Khuyển kêu lên vài tiếng về phía ngọn núi này thì bắt đầu dọc theo con đường trên núi mà đi.
Trong mắt của nam tử hiện lên một chút vẻ thân thiết, khuôn mặt tái nhợt nhếch lên một đường cong, "Hạo Thiên Khuyển, ngươi tới thăm ta."
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, sắc mặt của hắn đột nhiên thay đổi, lộ ra vẻ vô cùng bất an, cau mày nhìn vào Hạo Thiên Khuyển, nội tâm không ngừng chìm xuống.
Đã thấy, Hạo Thiên Khuyển dọc theo ngọn núi lập tức đi vào bên trong, mục tiêu rõ ràng, bên trong đôi mắt còn mang theo một chút chấp nhất và hưng phấn.
"Kiệt kiệt kiệt -- "
Bên trong mảnh không gian này, đột nhiên vang lên một trận tiếng cười quái dị, đồ án dưới thân càng trở nên sáng tối chậm chờ, vách đá xung quanh hơi chấn động, có tiếng trêu tức truyền ra, "Ngươi hao hết thủ đoạn để đuổi con chó của ngươi ra ngoài, xem ra là uổng phí sức lực, chuyện gì nó cũng không làm thành, sau đó lại trở về chịu chết một lần nữa, chết cười ta..."