Dương Tiễn thì vô cùng bình tĩnh, mở miệng nói: "Ta còn có một vấn đề, làm sao mà ngươi lại tới đây?"
"Nói cho ngươi cũng không sao."
Giọng nói bên trong vách đá trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Vùng thế giới này của các ngươi đang trưởng thành, ban đầu chỉ là con kiến hôi rất dễ dàng bị người bỏ qua, nhưng theo càng ngày càng hoàn thiện, càng ngày càng mạnh thì nguy cơ lộ ra sẽ càng lớn, ta chính là tiếp nhận nhiệm vụ, phụ trách tìm kiếm ở bên trong hỗn độn, ngẫu nhiên phát hiện."
Dương Tiễn nhưng lại lộ ra vẻ đăm chiêu, "Cho nên thiên đạo chúng ta mới có thể tiến hành Tuyệt Địa Thiên Thông, làm cho lực lượng thiên địa suy yếu nhanh chóng, chính là vì giảm đi nguy cơ bị phát hiện."
"Kiệt kiệt kiệt, đáng tiếc vẫn là bại lộ."
Hạo Thiên Khuyển nói: ""Chủ nhân, đừng để ý tới hắn, lần này ta thu được một cơ duyên vô cùng lớn, rất có khả năng để ngươi khôi phục lại đỉnh phong!
"Để cho ta khôi phục tới đỉnh phong?"
Dương Tiễn lắc đầu, "Nhục thân ta hoá thành phong ấn, vô số năm qua, nguyên thần theo phong ấn cũng ở suy yếu vô hạn, pháp lực trống rỗng, không nói khôi phục tới đỉnh phong, xem như có thể sống, cũng chỉ có thể biến thành phàm nhân, làm sao có thể khôi phục đến đỉnh phong?"
Bản thân hắn là Ti Pháp Thiên Thần, kiến thức rộng rãi, thương thế như vậy trừ khi Thánh Nhân tự mình xuất thủ vì đó tái tạo nhục thân và nguyên thần mới có thể để cho hắn có khả năng trở lại đỉnh phong, hơn nữa, còn phải mất rất nhiều thời gian.
Thế gian trừ khi có một loại vật nghịch thiên nào đó, bằng không tuyệt đối không tồn tại loại khả năng này.
"Chủ nhân, vậy nếu như ngươi khôi phục tới đỉnh phong, chúng ta có thể thoát khốn hay không?"
"Thoát khốn?"
Dương Tiễn nhìn vào ánh mắt mong đợi của Hạo Thiên Khuyển, nở nụ cười, "Nếu như bây giờ ta là đỉnh phong, người này ... lật tay là có thể diệt!"
"Chắc chắn chứ!" Hạo Thiên Khuyển có chút chờ mong, có chút thấp thỏm lại có chút kích động, đưa tay vung lên, trong tay xuất hiện một cái hộp đóng gói, trong đó, còn có canh Côn Bằng lúc lắc tới lui.
Ngoại trừ canh ra, còn có một miếng nhỏ ở cánh của Côn Bằng, đây là Hạo Thiên Khuyển dựa vào thể diện của Đại Hắc, thật vất vả mới tiết kiệm được.
Nó bưng canh tới trước mặt Dương Tiễn, mở miệng nói: "Chủ nhân, uống xong canh này, ngươi chắc chắn có thể trở lại đỉnh phong!"
Dương Tiễn sửng sốt, người ở trong phong ấn kia cũng sửng sốt.
"Ha ha ha, ha ha ha!"
Sau đó, chính là một tiếng cười điên dại, cười đến vách đá rung động, phong ấn run rẩy.
"Dương Tiễn, không nghĩ tới chó của ngươi không chỉ trung thành bảo vệ chủ, thế mà còn có thể có nhiều tế bào hài hước tới như vậy, thú vị, thú vị!"
Người bị phong ấn hiển nhiên là bị chọc cười, tiếng cười căn bản không ngừng được.
Lúc đầu, hắn còn lo lắng một chút, cho rằng Hạo Thiên Khuyển có vận khí cứt chó gì, thật thu thập được vật nghịch thiên gì đó, lại hoá ra, chỉ mang về một chén canh, đây quả thực chỉ đơn giản là trở về để làm trò cười.
Hạo Thiên Khuyển làm như không thấy đối với tiếng cười nhạo kia, mà là thúc giục nói: "Chủ nhân, uống nhanh đi."
Dương Tiễn nhìn vào mắt Hạo Thiên Khuyển, cười nói: "Được, ta uống."
Nội tâm của hắn khẽ thở dài một tiếng, Hạo Thiên Khuyển theo mình bị phong ấn lâu nhưu vậy, lại đối mặt với áp lực to lớn như thế, xem ra thần trí đã có chút không còn tỉnh táo.
Dù sao đều là thân thể sắp chết, vậy thì cứ làm theo ý nó đi.
Bưng hộp đóng gói trong tay lên, nhìn vào nước canh trong đó, trong mắt Dương Tiễn không thể không lộ ra vẻ phức tạp, ở bên cạnh, Hạo Thiên Khuyển cũng giống như thế.
Vào lúc này, bọn họ giống như về tới cảnh tượng cực kỳ lâu trước kia.
Khi đó, Dương Tiễn còn chưa có tu đạo, chỉ là một phàm nhân, cũng vào thời điểm này, hắn thấy một con chó con sắp chết cóng ở trong gió lạnh, nhất thời sinh lòng trắc ẩn, cố ý cho con chó con một bát canh nóng, từ đó về sau, con chó này một mực làm bạn ở bên cạnh hắn, theo hắn vượt qua cuộc sống ở phàm trần, theo hắn cùng nhau tu đạo, trở thành bằng hữu và cánh tay trái bờ vai phải tốt nhất của hắn.
Nghĩ không ra qua nhiều năm như vậy, hình ảnh này lại tái diễn, chỉ có điều biến thành con chó này đưa canh nóng cho mình ...
Thiên địa luân chuyển, cũng là kỳ diệu
Bất tri bất giác thời gian đã trôi qua nhiều năm như vậy.
Trong mắt Dương Tiễn lộ ra vẻ cảm khái, mang theo hồi ức nói: "Ngược lại là cũng lâu rồi không có uống canh, cũng sắp quên đi mùi vị."
"Trước khi chết có thể được nếm một ngụm hương vị của quê hương thì cũng không còn gì tiếc nuối, Hạo Thiên Khuyển, ngươi có lòng."
Hắn nở ra nụ cười, bưng hộp đóng gói trong tay lên, sau đó Hô một cái hít một hơi.
Không thể không nói, hiệu quả giữ nóng của hộp đóng gói tuyệt đối là tuyệt nhất, nước canh tuyệt không có nguội đi, đổ vào trong miệng, một cỗ hương thơm đậm đặc đột nhiên khuếch tán mà ra, miệng của hắn đã là chứa không nổi, mùi thơm trực tiếp theo miệng chui vào trong dạ dày và ngũ quan của hắn, để toàn thân hắn phải rùng mình một cái, cả người thì giống như thể vừa rơi vào bên trong một dòng sông tên là thơm ngon vậy.
Mà đầu lưỡi của hắn ngâm mình trong nước canh, giống như được vô số thứ mềm mại bao bọc lấy, nước lưu động mang theo hơi nóng, mát xa lấy đầu lưỡi, để hắn cảm thấy say mê một trận.
Ăn ngon, ăn quá ngon!
Chỉ là một ngụm canh nhỏ mà đã hoàn toàn chinh phục được Dương Tiễn, để đầu óc của hắn trở nên trống rỗng, trong đầu đều là canh ngon.
"Ừng ực!"
Cổ họng hơi động một chút, nước canh mềm mại như ngọc xuôi dòng mà xuống, làm dịu cổ họng, đi qua thực quản, hung mãnh mà nồng đâm, lấp đầy thân thể trống rỗng, cả người lập tức cảm nhận được một trận tăng cường.
Ngay sau đó, chính là một cỗ cảm giác khoan khoái dễ chịu tới cực điểm, lỗ chân lông toàn thân đều rất giống như giãn ra, tự hô hấp lấy.
Oa a a ~
Dương Tiễn cố nén không có phát ra tiếng, chỉ là mô phỏng âm thanh ở trong nội tâm.
Thật lâu sau, bởi vì hưởng thụ mà con mắt chậm rãi mở ra, trong con mắt, tràn đầy dư vị và thần sắc khó có thể tin nổi.
Nhìn vào một bát canh trong tay này, trong lòng chập trùng không ngừng.
Đây thật là hương vị của quê hương sao?
Nhiều năm không nếm qua hương vị của quê nhà, thay đổi lớn tới như vậy sao?
Mẹ nó, canh ăn ngon như vậy, đây không phải ảnh hưởng tới đạo tâm của ta sao? Lúc đầu ta làm xong chuẩn bị hy sinh oanh liệt cho Tam giới, đột nhiên cảm thấy không nỡ chết rồi.
Tuy nhiên ngay sau đó, hắn lại sửng sốt một chút.
Chỉ cảm thấy một dòng nước bắt đầu du thoán ở trong thân thể của hắn, giống như có một cỗ khí, những nơi cỗ khí này đi qua đều sẽ cảm nhận được cảm giác sảng khoái nhẹ nhàng một trận, từng chút xíu lực lượng tiêu tán bắt đầu dần dần trở về.
"Cái này, đây, đây là ..."
Miệng Dương Tiễn hơi há ra, khiếp sợ nhìn vào canh trong tay, lại nhìn vào Hạo Thiên Khuyển một chút.
Đã thấy, Hạo Thiên Khuyển cũng đang nhìn vào hắn, sau đó thì chậm rãi gật đầu với đôi mắt sáng như quả nho.
Có tác dụng, xem ra thật có tác dụng đối với chủ nhân!
"Canh ngon, canh ngon!"
Dương Tiễn cười lớn một tiếng, hai tay dâng bát, bưng tới trước mặt mình, sau đó "Ừng ực ừng ực" bắt đầu rót xuống dưới, ngay cả xương của một phần cánh cũng không có nhả ra, trộn lẫn vào trong miệng, "Xoạt xoạt xoạt xoạt" nhai nhai nhấm nuốt mấy lần, đồng loạt nuốt vào trong bụng.
Hạo Thiên Khuyển ngẩng đầu cho của mình lên bình tĩnh mà nhìn chằm chằm vào Dương Tiễn, khoé miệng còn mang theo nước bọt óng ánh, khi nhìn vào Dương Tiễn ăn canh không nhả xương thì lập tức rơi vào ngốc trệ.
Nó vốn đang chờ mong chủ nhân có thể nhả xương ra, chính mình cũng được nếm một chút, tuy nhiên ... ngay cả cặn bã cũng không có để lại.
Lần này có chút thua lỗ a.
Một bát canh vào trong bụng, sắc mặt Dương Tiễn lập tức trở nên hồng nhuận, chỉ cảm thấy bên trong thân thể có một dòng nước ấm đang cuộn trào, đây là sinh cơ! Cũng là pháp lực!
Canh này ... thực sự có tác dụng chữa lành vết thương và tăng thêm chất bổ, đã vượt qua cái gọi là Tiên Thiên Linh Căn, quả thực chính là tài năng như thần!
Kinh khủng!
Khó có thể tin!
Trên thế giới làm sao có thể tồn tại thần canh như thế này? Chẳng lẽ là thiên đạo uẩn dưỡng đi ra sao?
Thiên đạo lại là đầu bếp sao?
Ngoài đợi chương mới của tác giả ta còn dịch thêm truyện mới Đệ Tử Ta Đều Là Người Chơi Hài Hước (Dịch), tốc độ ra chương của tác giả truyện này rất nhanh, nội dung rất hài hước.