Nhất là Dương Tiễn, hắn căn bản là chưa từng gặp vị đại lão này, lúc này căng thẳng tới không chịu nổi, nghĩ tới hắn hàng yêu trừ ma nhiều năm như vậy rồi, khẩn trương như lúc này thì vẫn là lần đầu tiên.
Thở mạnh cũng không dám.
Giọng nói của Lý Niệm Phàm mang theo ý cười vang lên, "Hoả Phượng cô nương, Niếp Niếp, Long Nhi, làm cho các ngươi một số vật nhỏ, mau tới đây nhìn xem."
Long Nhi và Niếp Niếp thì ngược lại thuộc dạng không tim không phổi, chỉ là ngắn ngủi sau khi hết khiếp sợ thì giống như thể chẳng có chuyện gì vậy, vội vàng nghênh đón, vui vẻ mong đợi nói: "Ca cam là cái gì a?"
"Hai thanh kiếm gỗ đào, ngụ ý là trừ tà bình an, tuy rằng không phải pháp bảo gì, nhưng ca ca cũng không có gì tốt để tặng cho các ngươi, đây này." Lý Niệm Phàm lấy ra hai thanh kiếm gỗ, đưa cho hai người các nàng.
Niếp Niếp và Long Nhi vội vàng vui vẻ nhận lấy, đặt vào trong tay đánh giá một cách cẩn thận, "Oa, kiếm thật đẹp a, cảm ơn ca ca!"
Niếp Niếp còn đặt thanh kiếm gỗ đào này vào trước mũi để mà ngửi, "Thơm quá a, còn có cả mùi của quả đào, ngửi thật là thích."
Các nàng mặc dù không có cảm nhận được khí tức pháp bảo gì từ trên thanh kiếm này, tuy nhiên cầm trong tay lại có một loại cảm giác yên tâm vui vẻ, yêu thích không buông tay.
Lý Niệm Phàm lại lấy ra hồ lô đỏ kia, mở miệng nói: "Hoả Phượng cô nương, ta thấy hồ lô này rất hợp với ngươi, muốn không?"
Đôi mắt Hoả Phượng lập tức sáng lên, đưa tay nhận lấy, "Muốn!"
Đát Kỷ trước đó từng thu được hồ lô màu vàng óng, ngược lại cũng sẽ không cảm thấy uỷ khuất gì, tuy nhiên tiểu hồ ly trong ngực nàng thì thấy trợn cả mắt lên, chín cái đuôi dựng thẳng lên cao, chân trước đều dựng đứng lên, nhìn qua Lý Niệm Phàm, tràn đầy vẻ chờ mong.
Lý Niệm Phàm lập tức sững sờ, chính mình tính sót một cái, chủ quan rồi.
Cũng may hắn phản ứng rất nhanh, vẻ mặt không thay đổi, miệng hơi cười nói: "Tiểu hồ ly, cái trống lúc lắc này cho ngươi đi, còn là loại khống chế bằng âm thanh, sẽ thay đổi tiếng trống rất có ý tứ a."
"Chi chi chi!"
Tiểu hồ ly lập tức hưng phấn nhận lấy trống lúc lắc này, còn dùng đôi chân nhỏ lung lay, lộ ra vẻ vui vẻ không thôi.
Thần niệm của nó có thể trực tiếp ảnh hưởng tới đạo tâm của người, mà cái trống lúc lắc này cũng có được công hiệu tương tự, cả hai hỗ trợ lẫn nhau, rất thích hợp với nó.
Lý Niệm Phàm nhìn vào tiểu hồ ly vui vẻ như vậy, lập tức cười, tiểu hài tử chính là dễ lừa gạt nha.
Ở một bên, đám người Ngao Thành thì nhìn tới trợn cả mắt lên, hâm mộ không thôi.
Đi theo cao nhân đây cũng quá sướng rồi, không chỉ có tiếng đại đạo để nghe, Tiên Thiên Linh bảo giống như đồ chơi tuỳ tiện tằng người vậy, người so với người thật sự là tức chết người.
Dương Tiễn thì càng bắt đầu nghi ngờ cuộc sống, ta tu đạo nhiều năm như vậy, trải qua trăm ngàn cay đắng, vì một cái pháp bảo mà phí hết bao nhiêu tâm tư, cầu chính là cái gì?
Kết quả là, còn không thơm bằng tới liếm cao nhân.
Đạo này không tu cũng được, ta phải luyện tập liếm!
Ánh mắt của hắn rơi vào trên người Hạo Thiên Khuyển, nó thật biết liếm, trước tiên phải học hỏi ở nó trước mới được.
"Gâu gâu gâu."
Đại Hắc chạy như bay về phía Lý Niệm Phàm, duỗi dài lấy đầu lưỡi ra, cái đuôi đung đưa trái phải, "Chủ nhân, ta a, lễ vật của ta a?"
"Yêu hô, Đại Hắc, ngươi còn biết trở về a?"
Lý Niệm Phàm vỗ vỗ vào đầu chó của nó, "Ai bảo ngươi ở bên ngoài, không có phần của ngươi."
Hắn nói xong thì nhìn vào viện tử, lúc này mới phát hiện có khách nhân tới chơi, lập tức sững sờ, mở miệng nói: "Không nghĩ tới có khách nhân tới a, Ngao lão, các ngươi tới đây từ lúc nào? Tiếng nhạc vừa rồi nghe được không?"
Ngao Thành hơi nhíu mày lại, không dám giấu diếm, mở miệng nói: "Nghe ... nghe được, không mời mà tới, còn xin Thánh Quân đại nhân chớ trách."
Lý Niệm Phàm cười khoát tay áo, ngượng ngùng nói: "Tự nhiên không trách, chỉ là tà vừa rồi ngẫu hứng mà thổi, giai điệu không xác định, nốt nhạc lung tung, thổi bừa thôi, còn xin không đừng chê cười."
Cái này có khác gì ngươi đang tự hát ở trong nhà, đột nhiên được bằng hữu tới chơi nghe được, tương đối xấu hổ.
Giai điệu không xác định, thổi bừa thôi?
Đám người Dương Tiễn nghe được mà tê cả da đầu, ngay cả hô hấp cũng không thông thuận, đột nhiên cảm thấy chính mình là phế vật.
Ta có thể nói chuyện thoải mái được hay không, có thể đừng đả kích người có được hay không?
Cũng được, có lẽ đây chính là một niềm vui thú của cao nhân đi, chỉ cần có thể để cao nhân vui vẻ, không phải bị chút đả kích thôi sao? Tới đi, ta là phế vật ta sợ ai?
Dương Tiễn lập tức chắp tay cười nói: "Thánh Quân đại nhân nói đùa, khúc nhạc vừa rồi mặc dù là ngẫu hứng sáng tác ra, nhưng từng tiếng lọt vào tai giống như gió mát quất vào mặt, để cho người ta quên đi phiền não, nhưng cũng là tác phẩm xuất sắc khó được, thật sự là để cho người ta lưu luyến quên đường về, dư âm còn văng vẳng bên tai."
Ở một bên, Ngao Thành không thể không chớp chớp mắt nhìn về phía Dương Tiễn.
Moá nó, cái tên này lúc ở trên đường còn nói chính mình không biết nịnh bợ người khác, mời mình giúp đỡ một hai, không nghĩ tới lại là tên thâm tàng bất lộ, liếm công này quả thực chính là đã có sự rèn luyện công phu, để cho người ta theo không kịp a.
Buồn cười chính mình trước đó còn tưởng là thật, chủ quan.
Lý Niệm Phàm nhìn vào mi tâm của Dương Tiễn một chút, lại nhìn về phía Hạo Thiên Khuyển một chút, trong lòng đã có chỗ suy đoán, trong lòng không thể không khẽ nhúc nhích, mở miệng hỏi: "Xin hỏi thượng tiên là ..."
Dương Tiễn lập tức chắp tay hành lễ nói: "Tiểu thần Dương Tiễn, bái kiến Thánh Quân đại nhân."
"Hoá ra là Nhị Lang Chân Quân, thất kính thất kính."
Lý Niệm Phàm đây là thực sự kích động, không nghĩ tới lại có thể gặp được Nhị Lang Thần trong truyền thuyết, đây tuyệt đối là một nhân lừng lẫy nhất bên trong chuyện thần thoại xưa, không cần biết là Tây Du ký hay là Bảo Liên đăng, đều xem như là một nửa nhân vật chính, mang lại ấn tượng khắc sâu cho người ta.
Bây giờ hắn ở ngay trước mặt mình, còn hành lễ đồi với mình, chuyện trò vui vẻ.
Loại cảm giác này ... quả thực là làm cho người ta sảng khoái a!
Hắn nhìn vào một người một chó, đột nhiên cười nói: "Nhị Lang Chân Quân, ngươi và Hạo Thiên Khuyển chắc là làm một chuyện lớn khó lượng gì đó a?"
Dương Tiễn gật đầu nói: "Trước đó bị nhốt, gần đây khó khăn lắm mới có thể thoát khốn, trừ đi một số nguy hại."
Nói tới cái này, Dương Tiễn không thể không nghĩ tới bát canh kia, quả nhiên tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của cao nhân.
"Thì ra là thế, khó trách sẽ có công đức, chúc mừng Nhị Lang Chân Quân."
Vừa nói xong, một chùm ánh sáng vàng chói mắt nổi lên trên người Lý Niệm Phàm, ánh sáng vàng như nước thuỷ triều, hình thành nước chảy vờn quanh thân Lý Niệm Phàm.
Sau đó, ở Dương Tiễn và Hạo Thiên Khuyển trợn mắt há hốc mồm, hơi thở dồn dập cái nhìn chằm chằm, biến thành dòng nước nhỏ chậm rãi chảy về phía bọn họ.
Công đức, lượng lớn công đức đến rồi!
"Gâu gâu gâu!"
Hạo Thiên Khuyển kích động tới phát ra tiếng chó sủa, lập tức lấy cái bồn chó ra, tiếp nhận công đức tiến hành rèn luyện thật tốt.
Đây đã là lần thứ hai nó thu hoạch được công đức, trong lòng tự nhiên kích động, cảm giác chính mình sắp đi tới đỉnh phong của cuộc sống làm chó.
Dương Tiễn tì lấy ra một cây roi, tên là Cản Sơn tiên tiến hành rèn luyện.
Tam Tiên Lưỡng Nhận đao của hắn là một con giao ba đầu biến hoá ra, không có cách nào như pháp bảo bình thường sử dụng công đức tới rèn luyện.
Nhận lấy lượng lớn công đức, trên mặt Dương Tiễn lộ ra vẻ phức tạp, cảm thấy xấu hổ một trận.
Chính mình vừa tới, đầu tiên là nghe một khúc nhạc của cao nhân, trực tiếp đột phá bình cảnh siêu cấp lớn, bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh, hiện tại lại nhận lấy lượng lớn công đức, cái này, cái này ... Dương mỗ có tài đức gì a, quả thực là xấu hổ.
Kiếm tạo hoá kiếm thành như vậy, Dương Tiễn ta sống nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa bao giờ mặt dày vô sỉ tới như vậy.
Hắn thậm chí có chút xấu hổ hít đầy linh khí trong sân, hổ thẹn, hổ thẹn a!
Ngao Thành ở một bên thì hâm mộ tới trợn cả mắt lên.
Trong lúc chờ đợi chương mới mọi người có thể vào truyện Đệ Tử Ta Đều Là Người Chơi Hài Hước (Dịch) đọc cũng hài hước không kém, phải nói vô cùng hài hước, tác giả ra chương nhanh nên tốc độ dịch sẽ nhanh.