Thổ địa khoát tay liên tục, kinh sợ nói: "Thánh Quân đại nhân khách khí, nếu như còn có cái gì phân phó, thì chỉ cần gọi tiểu thần lên là được!"
Lý Niệm Phàm nhìn vào hắn, suy nghĩ một chút, vẫn là móc ra một quả đào, đưa tới, có chút xấu hổ nói: "Trên người ta cũng không có thứ gì, trên người chỉ mang theo một số đồ ăn, tuy không phải là bảo bối gì, nhưng mùi vị rất tốt, ngươi có thể nếm thử."
Hắn biết, bởi vì thân phận Công Đức Thánh Quân, lại thêm chính mình lăn lộn tương đối tốt, thần tiên đều rất khách khí đối với mình, nhưng là ... Công đức lại không thể tặng người một cách tuỳ tiện, nếu chỉ nhờ người khác giúp đỡ mà không đền đáp cái gì, vậy thì danh tiếng chắc chắn không tốt, không có lợi về lâu về dài.
Thứ ngon dù sao cũng là tấm lòng thành của mình, hơn nữa mùi vị chắc chắn đủ để chinh phục mọi người, không tới mức phụ sự trợ giúp của mọi người đối với mình.
Cách đối nhân xử thế, nói trắng ra thì chính là, có qua có lại mới toại lòng nhau ...
Thổ địa nhìn vào quả đào ở trước mặt mình, choáng váng, ngây người.
Mắt trợn tròn, gần như hồn vía lên mây.
Cái này, điều này, chuyện này ...
Cái này gọi là trên người không có thứ gì? Cái này không phải là bảo bối sao?
Cái này rõ ràng chính là bảo bối lớn nhất trân quý nhất trên thế giới này a!
Quá trân quý, ta căn bản không có tư cách đưa mắt nhìn!
Lý Niệm Phàm thấy Thổ địa ngẩn người, mang theo vẻ lúng túng nói: "Nếu như không thích thì thôi vậy."
"Thích, thích!"
Thổ địa lập tức ớn lạnh khắp cả người, thiếu chút nữa thì hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống, vội vàng nói: "Vừa rồi tiểu thần đột nhiên mất trí, có chút ngây ngẩn, còn xin Thánh Quân đại nhân đại nhân đại lượng, không nên trách tội, ta thích ăn đào nhất, thật!"
"Ha ha ha, thích thì tốt."
Lý Niệm Phàm mỉm cười, đưa quả đào cho Thổ địa, "Vậy xin từ biệt."
Thổ địa nhìn vào thân ảnh rời đi của Lý Niệm Phàm, lại nhìn vào quả đào trong tay mình một chút, quả đào cầm trong tay lập tức bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Dưới sự kích động, hắn hít sâu một hơi, đưa tay lên tát vào mặt mo của mình.
"Ba!"
Một tát này, không lưu một chút tình nào, thậm trí trên mặt hắn còn lưu lại cái vết hằn bàn tay.
Nhưng là, miệng của hắn lại cười lên toe toét, cười đến mặt mũi đầy nếp nhăn, kích động tới toàn thân run mạnh.
Không phải là mơ, đây không phải là giấc mơ!
Phát đạt, ta phát đạt.
Chỉ là dẫn đường mà thôi, thế mà cho ta linh quả bực này, ô ô ô, quá xa xỉ, quá làm cho người ta cảm động.
Khó trách mọi người đều nói Thánh Quân đại nhân là một nhân vật vô cùng to lớn, có thể làm bạn ở bên cạnh Thánh Quân đại nhân, vậy đó chính là phúc khí tu luyện vạn đời, coi như chỉ nói một hai câu, vậy cũng là một loại cơ duyên!
Có rất nhiều vị thần, có thể gặp được Thánh Quân đại nhân thì xác suất quả thực là rất thấp, tuy nhiên ... không nghĩ tới ta thế mà có được vinh hạnh đặc biệt bực này, gặp vận may, quả thực giống như trúng thưởng vậy!
Một đêm chợt giàu.
Quá hạnh phúc!
Không được! Làm sao ta có thể tận hưởng hạnh phúc này một mình? Ta phải đi tìm Thổ địa sát vách, để hắn cũng được hạnh phúc lây chút chút a.
Trước đó không lâu hắn vừa mới đạt được một cái Hậu Thiên Linh bảo còn đắc ý với ta a.
Lần này, ta phải để cho hắn nhìn ta ăn ...
Lý Niệm Phàm mang theo Cao Nguyệt tiến vào thành trì, cũng không có dừng lại, lập tức đi thẳng tới miếu Thành Hoàng.
Thành Hoàng nơi này tuy rằng chưa gặp Lý Niệm Phàm bao giờ, nhưng là danh tiếng của Thánh Quân đại nhân tự nhiên là khắc thật sâu vào trong đầu.
Không nói hai lời, hiệu suất rất cao lập tức mở ra Quỷ Môn quan, mang theo Lý Niệm Phàm đi tới Địa Phủ.
Không bao lâu sau thì đi tới bên cạnh Hoàng Tuyền quen thuộc.
Trên đường đi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Cao Nguyệt trắng bệch, thậm chí còn nín thở, thở mạnh cũng không dám.
Dù sao, một người sống sờ sờ đi xuống Địa Phủ thì làm sao có thể không sợ?
Tuy nhiên nàng ta cũng rất kiên cường, cảm xúc rất ổn định.
"Đằng trước kia chính là cầu Nại Hà, vị đang phục vụ món canh bà bà kia chính là Mạnh bà, mùi vị canh của bà ta rất không tệ, ngươi có muốn nếm thử hay không? Miễn phí."
Lý Niệm Phàm rất nhiệt tình làm hướng dẫn viên du lịch cho Cao Nguyệt, tuy nhiên lại để sắc mặt của Cao Nguyệt càng trắng bệch hơn, nhất là lúc nhìn thấy đội ngũ quỷ hồn xếp hàng thật dài kia, càng là vội vàng dời ánh mắt đi.
Đây chính là thế giới sau khi chết sao?
Còn chưa có bước lên cầu Nại Hà, hai thân ảnh một đen một trắng đã từ đằng xa mà tới, lúc nhìn thấy Lý Niệm Phàm thì nhanh chóng hạ xuống.
Bạch Vô Thường cười nói: "Thánh Quân đại nhân, lại gặp mặt, làm sao có thời gian xuống Địa Phủ chúng ta chơi vậy?"
Lý Niệm Phàm chắp tay nói: "Không dối gạt hai vị Vô Thường đại nhân, lần xuống này ta là có chuyện muốn nhờ."
Hắc Bạch Vô Thường đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt lập tức ngưng trọng, không dám chậm trễ, "Thánh Quân đại nhân không cần phải khách khí, có chuyện gì cứ nói đi đừng ngại!"
Lý Niệm Phàm nói ngay vào điểm chính: "Lần này ta là vì hồn phách mà mấy ngày trước bị các ngươi mang đi kia mà tới."
Sắc mặt Cao Nguyệt lập tức xiết chặt, tràn đầy thấp thỏm, không nghĩ tới hồn phách của cha mình chính là bị Hắc Bạch Vô Thường câu đi.
Hắc Vô Thường nói: "Có phải là gia chủ Cao gia không?"
"Đúng vậy."
Lý Niệm Phàm gật đầu, nói tiếp: "Vị bên cạnh ta đây chính là con gái của gia chủ Cao gia, ta mang nàng tới là muốn cho cha con bọn họ gặp mặt một lần."
Mạnh Bà đang múc canh cho người ta thì thả muôi trong tay ra, cười nói: "Việc này không khó, để cho lão bà ta đưa các ngươi đi qua."
Lý Niệm Phàm lập tức nói lời cảm ơn: "Vậy thì phiền nương nương."
Chính mình luôn cố gắng kết giao với các nhân viên ở Địa Phủ, quả nhiên là có rất nhiều chỗ tốt, nhất là Mạnh Bà thế nhưng chính là Hậu Thổ nương nương, là người mà Lý Niệm Phàm phát ra sự tôn trọng từ nội tâm.
Có sự đồng ý của Hậu Thổ nương nương, vậy chuyện này căn bản là ổn.
"Ha ha, Thánh Quân đại nhân khách khí." Trên mặt Mạnh Bà mang theo nụ cười hòa ái, dặn dò quỷ sai ở bên cạnh: "Việc múc canh này giao cho ngươi, cố gắng tập trung làm cho thật tốt, đừng có uống trộm!"
Đây cũng là hành động bất đắc dĩ.
Từ sau khi Thánh Quân đại nhân cải tiến canh Mạnh Bà, bà ta thật không dám để cho người khác cầm muôi một cách tùy tiện, ở bên trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng này, canh Mạnh Bà đã đưa tiễn tám tên quỷ sai đi đầu thai rồi!
Điều này khiến Địa Phủ vốn đã thiếu người thì nay lại càng thâm hụt đi.
Cũng vào thời gian này.
Bên trong Diêm La điện.
Một cái hồn phách đang quỳ gối ở bên dưới, mặt lộ vẻ bi thương, khốn khổ cầu khẩn.
Đây chính là gia chủ Cao gia.
Huyết Hải đại tướng quân ngồi ở công đường, giọng nói lạnh lùng: "Cao Quang Lương lớn mật, bản quan niệm tình ngươi tạo phúc cho bách tính, có chút công đức, lúc này mới dùng lời tốt khuyên bảo, nếu như ngươi còn không muốn đi đầu thai, vậy cũng đừng trách bản quan không nể tình!"
Lúc đầu, là một chuyện rất đơn giản, gia chủ Cao gia có thể làm tới giàu sang, hưởng hưởng phúc, tất cả đều vui vẻ.
Thế nhưng là chết lại không muốn đầu thai, nếu không phải nhìn vào sự đặc thù của Cao Lão trang, thì sớm đã cưỡng ép uống canh Mạnh bà đưa đi đầu thai rồi.
Cao Quang Lương dập đầu liên tục không ngừng, mở miệng nói: "Thượng tiên, thảo dân còn có ý nguyện chưa hoàn thành ở phàm trần, khẩn cầu thượng tiên có thể cho ta báo mộng cho con gái của ta, bàn giao mấy câu xong thì đi, thành toàn tâm nguyện của thảo dân a."
"Làm càn! Người chết có bao nhiêu người có ý nguyện? Nếu như ai cũng giống như ngươi vậy thì Địa Phủ ta chẳng phải là lộn xộn rồi!"
Trong mắt Huyết Hải đại tướng quân lóe lên ánh sáng đỏ, nghiêm nghị quát mắng, "Đã chết rồi, chuyện ở phàm trần kia tự nhiên không liên quan với ngươi! Đây là thiết luật của Địa Phủ, bất kể là ai đều phải tuân thủ! Người đâu, mang xuống, ban cho canh Mạnh Bà!"
Cao Quang Lương quá sợ hãi, khóc lóc kể lể: "Không được, cầu thượng tiên thành toàn cho ta a!"