Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 594: CHƯƠNG 594: THẬT LÀ MỘT TÊN ĐẦN.

"A Ngưu!"

Thân thể mềm mại của Cao Nguyệt lắc một cái, khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch, vô cùng lo lắng.

Ngưu yêu thở hổn hển, khàn khàn nói: "Nguyệt Nhi, ngươi không cần phải để ý tới ta."

Trên khuôn mặt bi thương của Cao Nguyệt, tức giận quát: "Tôn Vân, không nghĩ ra Thanh Linh sơn các ngươi đều là một đám hạng người ra vẻ đạo mạo! Ta trước đó thật sự là nhìn nhầm ngươi."

"Phàm nhân chẳng qua chỉ là cỏ rác, Thanh Linh sơn ta tiêu tốn thời gian dài như vậy để đùa với ngươi, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng! Đáng tiếc ngươi không biết điều, muốn chết!"

Tôn Vân cười lạnh, trường kiếm vừa nhấc đã đặt vào trên cổ của Ngưu yêu, "Cho ngươi thời gian ba cái hô hấp, nói cho ta bảo bối của Cao gia ở nơi nào!"

"Đây, ở chỗ này."

Tay nhỏ của Niếp Niếp duỗi ra một cái, Kim Cô bổng lập tức xuất hiện trong tay, sau đó hơi nâng lên và chống xuống đất, Kim Cô bổng toả ra ánh sáng vàng kim chói mắt, ánh vàng kim dày đặc, lập tức làm choáng váng đôi mắt mọi người.

"Đây, đây là..."

Tất cả mọi người nuốt xuống một ngụm nước miếng, trong lòng có phỏng đoán, tim đập rộn lên, hận không thể dính con mắt vào trên đó.

Tôn Vân càng là mang theo đệ tử Thanh Linh sơn chạy vội tới, đưa tay chuẩn bị lấy đi.

Lại nghe Niếp Niếp cười nói: "Lớn cho ta, lớn lớn lớn!"

Theo lời nói của nàng rơi xuống, Kim Cô bổng lập tức nở lớn, độ cao chẳng mấy chốc đã vượt qua các phòng ốc, như là một cây trụ chống trời, sau đó thì đổ về phía đám người Tôn Vân.

Trên Kim Cô bổng, có ánh sáng mờ mịt lập loè, trọng lượng đâu chỉ nặng thêm mấy lần, uy thế doạ người ép tới ngay cả không khí cũng tạo ra tiếng vù vù bạo phá, để sắc mặt đám người Tôn Vân đều thay đổi nhanh chóng.

Bọn họ cũng không vội nghĩ tới, thi nhau lấy pháp bảo ra, bấm pháp quyết, lập tức ánh sáng lập loè, hình thành vòng bảo hộ, miễn cưỡng mới chặn Kim Cô bổng này lại, tuy nhiên đã là vô cùng tốn sức, không cách nào nhúc nhích.

Thân hình Niếp Niếp loé lên, nhẹ nhàng nhảy một cái đã đứng ở trên Kim Cô bổng, sau đó thì ngồi xuống một cách tuỳ ý, cười đùa nhìn vào đám người bị trấn áp kia.

Chế giễu nói: "Bảo bối này như thế nào, mùi vị không dễ chịu a?"

"Yêu nữ, ngươi dám làm kẻ địch của Thanh Linh sơn chúng ta? "

Tôn Vân đỏ mặt lên, lạnh lúc quát: Thức thời thì hiện tại thả ta ra, giao bảo bối ra, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì ta còn có thể tha cho ngươi một cái mạng.

"Muốn chết!"

Sắc mặt Niếp Niếp âm trầm xuống, ngoại trừ ngoan ngoãn phục tùng Lý Niệm Phàm ra, đối với bất kỳ người nào khác, vậy chính là ma nữ không sợ trời chẳng sợ đất, tính tình rất táo bạo, ánh mắt lạnh lùng, đưa tay vỗ vào trên Kim Cô bổng một cái!

Lập tức áp lực mà đám người Tôn Vân nhận lấy lại gia tăng thêm mấy lần, càng là ẩn chứa pháp lực làm chấn động, chấn động tới miệng của tất cả bọn hắn đều phun ra máu tươi, trong nháy mắt đã bị trọng thương.

Nếu không phải Lý Niệm Phàm bảo nàng không được giết người tuỳ tiện, mấy người này sớm đã bị Kim Cô bổng ép tới máu thịt be bét hết cả rồi.

Ánh mắt bễ nghễ của Niếp Niếp nhìn lướt qua tất cả người tu tiên ở đây, yêu kiều nói: "Bảo bối của ta ngay ở chỗ này, ta thử hỏi ... còn có ai?"

Ầm!

Một cỗ uy thế hoàn toàn không phù hợp với thể trạng nhỏ nhắn của nàng toả ra từ trên người của nàng, giống như trời long đất nở, lập tức tràn ngập toàn bộ Cao gia, để mọi người không thở nổi.

"Đại Thừa kỳ... đỉnh phong? !"

"Chỉ sợ thực lực đã đạt tới cảnh giới Thiên Tiên."

"Tê --- ngoại hình của tiểu nữ oa này là giả đi."

Tất cả mọi người chấn kinh với tuổi tác của Niếp Niếp, quan trọng là nàng ta thật sự là còn quá nhỏ quá nhỏ, loại tuổi tác này có thể tu luyện tới Kim Đan kỳ thì xem như là tiểu thiên tài, xem như thiên phú nghịch thiên, nhiều lắm cũng chỉ là Xuất Khiếu đi, nàng ta thế mà ... Đại Thừa kỳ?

Yêu quái trời sinh sao? Bật hack đi.

Nếu như bọn họ biết thực lực hiển hiện ra bây giờ của Niếp Niếp chỉ là một góc băng sơn của nàng vậy chỉ sợ sẽ nhìn tới sốc mà đột tử.

Đây chính là Lý Niệm Phàm cố ý giao phó.

Nếu như Niếp Niếp vừa lên tới đã hiện ra thực lực quá cao, doạ người đứng sau màn kia tới nỗi không dám đi ra vậy thì còn có ý nghĩa gì?

"Lợi hại, tuổi còn nhỏ đã đạt tới độ cao mà rất nhiều người cả một đời đều không đạt được, thật sự là nghe rợn cả người."

Tông chủ Thanh Linh sơn trên người mặc áo bào trắng, đột nhiên hiển hiện ở trên không trung, quanh thân toả ra khí tức mờ mịt, mắt lạnh nhìn vào Niếp Niếp.

Ngoài hắn ra, trong không trung xung quanh, lập tức hiện ra các người tu tiên khác, tu vi đều không tầm thường, thế nhưng đều là các đại trưởng lão của Thanh Linh sơn, đã là vây quanh toàn bộ Cao Gia trang.

Toàn bộ cao thủ của Thanh Linh sơn, có thể nói là dốc toàn bộ lực lượng, bọn họ cũng không cảm thấy khoa trương, dù sao ... bảo vật lần này thật sự là quá trân quý, quá trân quý!

Dùng một từ Tiên khí đã không đủ để hình dung, phóng nhãn toàn bộ thế giới đều là pháp bảo rất không tệ, là thứ mà ngay cả tiên nhân cũng sẽ đỏ mắt!

Một khi đạt được, thực lực tổng hợp của Thanh Linh sơn sẽ tăng lên trên diện rộng, bởi vậy coi trọng thế nào cũng không đủ!

Niếp Niếp vẫn như cũ lườm bĩu môi, khinh thường nói: "Lão đầu, chỉ dựa vào tu vi này của đám người các ngươi cũng không đủ."

Lão giả không có phản bác.

Hắn cũng là tu sĩ Đại Thừa kỳ, tuy rằng còn có thêm các đại trưởng lão, nhân số và tu vi đều chiếm hết thượng phong, nhưng trong tay Niếp Niếp cầm lại là Như Ý Kim Cô bổng, xem như có thể đánh được thì đó cũng là một trận ác chiến.

Có điều hắn cũng không có hoảng hốt một chút nào, nắm chắc thắng lợi, híp mắt cười ha ha nói: "Tiểu nữ oa, Thanh Linh sơn ta có tiên nhân, hơn nữa không phải tiên nhân bình thường, bây giờ đã trở thành một vị Thiên binh ở Thiên Cung, người mang Thần vị! Ta cần bảo vật này chính là vì hiếu kính tổ tiên, nếu như thức thời, để bảo bối xuống, chúng ta có thể xem như không có chuyện gì xảy ra, chuyện cũ sẽ bỏ qua, như vậy đối với người nào cũng tốt."

"Thiên binh thì lại như thế nào? Thật cho rằng bản cô nương sợ ngươi sao?"

Niếp Niếp hừ lạnh một tiếng, mở miệng bá đạo vô cùng, "Không có thực lực thì cút nhanh lên! Bảo bối là của ta, muốn thì tới đoạt!"

Lão giả nhăn mặt lại, trong mắt loé lên lửa giận.

Tiểu nữ hài chính là phiền phức, không có đầu óc, không biết tiến thối!

Lão tổ cố ý thông báo với hắn, nếu như có thể, cố gắng đừng tự mình xuất thủ, dù sao hắn làm Thiên binh, chịu tới thiên điều chế ước, không dám trắng trợn quá mức.

Thế nhưng là Niếp Niếp thế mà không sợ hù doạ, ra bài không theo lẽ thường.

"Ai."

Đột nhiên, trong không trung truyền tới một tiếng thở dài mịt mờ, "Ngu xuẩn mất khôn!"

Theo tiếng kêu nhìn lại, đã thấy một bóng người chậm rãi hiển hiển ở trên bầu trời, trên người khoác áo giáp, chân cưỡi mây, ung dụng hạ xuống.

Một cỗ khí tức từ trên người hắn toả ra, khí tức này không phải uy áp mà là uy thế vốn có, hắn đứng ở nơi đó trông hơn người một bậc, bởi vì hắn đã lột xác thành tiên!

Đủ để cho người tu tiên ngưỡng vọng.

Khuôn mặt tông chủ Thanh Linh sơn lập tức đỏ lên, kích động nói: "Lão tổ! Cung nghênh lão tổ!"

Những người khác của Thanh Linh sơn tự nhiên cũng kích động tới tột đỉnh, trên mặt mang theo vẻ sùng bái, đồng thời cao giọng nói: "Cung nghênh lão tổ!"

"Lão tổ, lão tổ Thanh Linh sơn ta tới rồi!"

Tôn Vân vẫn bị Kim Cô bổng đè ép gắt gao, ngửa đầu ngơ ngác nhìn lên nhìn vào cái bóng hình bên trong bầu trời kia, kích động tới bên trong miệng còn phun máu, cười ha ha nói: "Ha ha ha, lão tổ tới, yêu nữ, xong, ngươi xong!"

"Thật là một tên đần."

Niếp Niếp bình tĩnh đưa mắt nhìn vào hắn, lộ ra nụ cười ác ma, "Ta bây giờ không quá muốn giết ngươi, chờ một lát nữa xem ngươi bị hù chết mới có ý tứ."

"Hù chết ta?"

Tôn Vân cũng bị chọc cười, châm chọc nói: "Ta thấy bị hù không phải là ta, ngược lại là ngươi, dường như đã bị doạ tới thần trí mơ hồ rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!