"Hóa ra là hiểu lầm."
Lý Niệm Phàm mỉm cười, mở miệng nói: "Vậy thì không sao, cởi ra là được rồi nha."
"Đúng đúng, không sai, ta bây giờ cởi ra."
Lâm Phong không nói hai lời, bấm pháp quyết một cái, sau đó thì có vầng sáng chảy vào bên trong Tử Mẫu hà, khôi phục lại pháp tắc.
"Đa tạ."
Lý Niệm Phàm chắp tay, tự giới thiệu bản thân: "Kẻ hèn này tên là Lý Niệm Phàm, mặc dù không có tu vi, nhưng may mắn trở thành Công Đức Thánh Quân của Hồng Hoang, bái kiến Lâm đạo hữu."
Lâm Phong không dám thất lễ, vội vàng đáp lễ, "Bái kiến Thánh Quân."
Trong lòng hắn rung động điên cuồng, đây chính là hoá phàm sao?
Thông qua Thánh Nhân chi cảnh vừa rồi bị nghiền ép hắn cũng cảm nhận được, phàm là bất cứ ai tới loại cảnh giới này của hắn, xem như sống ở phàm trần, thể ngộ cuộc sống ở phàm trần thì phương diện khí tràng này tuyệt đối sẽ không thay đổi, bởi vì đây là thứ từ bên trong ra bên ngoài không cách nào thay đổi, đã định sẵn là cao cao tại thượng.
Tuy nhiên ... khí tràng của Lý Niệm Phàm chỉ là bình thường!
Thật giống như, ở bên cạnh hắn, không tồn tại cường đại hay không, không tồn tại cao cao tại thượng, khí tràng đều sẽ hoá thành hư không, tất cả mọi người đều sống ở trong bầu không khí bình thường!
Đây là cảnh giới cỡ nào?
Lâm Phong không thể nào hiểu được, nhưng lại có thể biết được sự gian nan và không thể tưởng tượng nổi trong đó.
Quá mạnh!
Lý Niệm Phàm thì ổn định tâm lý lại, trong lòng có chút so đo, lúc này chỉ có thể tiếp tục kiên trì!
Đối với cái này, hắn tự nhiên là rất có kinh nghiệm.
Nhớ năm đó, hắn từ một phàm nhân bình thường chẳng có gì lạ cả, làm sao có thể kết giao với các lộ đại lão tu tiên? Bây giờ loại tình huống này thì cơ bản đều là giống nhau, chẳng qua chỉ là thay đổi một cái đối tượng mà thôi.
Đừng hốt hoảng, bình tĩnh, kết giao bằng hữu là sở trường của ta.
Ngoài miệng mở miệng nói: "Bệ hạ, đã có khách tới thăm, chúng ta cũng không thể thất lễ, làm cái thuyền, đưa Lâm đạo hữu thăm quan hồ thật tốt."
Vị đại lão này xem như là rất thân thiện, vậy không bằng giao lưu, nói không chừng giao lưu sinh ra chút giao tình, chiêu đãi thật tốt ít ra sẽ không kết thù.
Nếu như chọc giận đối phương, vậy xem như rắc rối.
"Thánh Quân nói đúng lắm, thuyền có, có!"
Ngọc Đế vội vàng gật đầu, sau đó thì đưa tay vung lên, bờ sông vốn trống rỗng lập tức thêm một cái thuyền vừa xa hoa lại tinh xảo.
Thuyền không lớn, nhưng cũng có đầy đủ không gian cho mọi người.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Lâm đạo hữu, mời đi."
"Đa tạ đã mời."
Lâm Phong không có một chút phòng bị nào, đột nhiên gặp phải chuyện như thế này, tự nhiên là vô cùng hoảng, thật ra thì rất muốn tìm một cái cớ rời đi, tuy nhiên đối mặt với lời mời của đại lão, tự nhiên không dám từ chối, chỉ có thể kiên trì mà bước lên thuyền.
Tất cả mọi người đều đã lên thuyền, chiếc thuyền lắc lư ung dung theo Tử Mẫu hà mà đi.
Đám người Lý Niệm Phàm thì lần lượt ngồi xuống quanh một cái bàn.
Lý Niệm Phàm nhìn thoáng qua bầu rượu trong tay Lâm Phong, cười nói: "Lâm đạo hữu là người thích rượu phải không?"
"Một trong những sở thích hiếm có." Lâm Phong rất tự giác lấy rượu của mình ra, khách khí nói: "Chẳng lẽ Thánh Quân cũng thích rượu, muốn nếm thử không?"
"Ha ha ha, ta tự nhiên cũng thích, có điều ... chỗ của ta có một loại rượu, không biết Lâm đạo hữu có hứng thú không?"
Lý Niệm Phàm gỡ hồ lô màu tử kim bên hông mình xuống, lắc lắc, sau đó ba một cái gỡ nắp ra, "Rượu này của ta, tuy rằng không tính là bảo bối gì, nhưng về hương vị, ta dám nói là độc nhất vô nhị!"
"Thật chứ?"
Lâm Phong hơi kinh ngạc với khẩu khí của Lý Niệm Phàm, lại có chút tò mò, nhịn không được kinh ngạc nhìn vào Kim Sắc Hồ lô trong tay hắn.
Lúc đầu, hắn cũng không cảm thấy cái hồ lô đựng rượu này có gì khác biệt, chỉ cảm thấy có chút chói mắt, rất sáng, phản xạ ánh sáng.
Nhưng chẳng mấy chốc, hắn giật mình trong lòng, đã cảm thấy rất không đơn giản.
"Phong ca, hồ lô này là chí bảo!"
Lạc Vân kiếm sau lưng của hắn đột nhiên phát ra một tiếng kêu khẽ, nàng ta chính là khí linh, cực kỳ mẫn cảm đối với khí tức của bảo vật, cảm nhận được một loại sợ hãi và áp chế theo bản năng, mang theo sự thán phục sợ hãi nồng đậm, run giọng nói: "Rất khủng bố, ta cảm thấy rất có thể đạt tới trình độ Hỗn Độn Chí bảo!"
Hỗn Độn Chí bảo?!
Con ngươi của Lâm Phong đột nhiên co rụt lại, tụ thần thức vào trên hồ lô này, lại cảm thấy như trâu đất xuống biển, đại não càng là choáng váng một trận, thần thức giống như muốn bị hút vào vậy.
Hắn không dám thất lễ, vội vàng cắt đứt thần thức, toàn thân cũng đã nổi đầy mồ hôi lạnh, vô cùng sợ hãi.
Ngay cả thần thức cũng có thể hút vào, không hề nghi ngờ, tuyệt đối là Hỗn Độn Chí bảo, không thể nghi ngờ!
Chính mình mạo phạm, thật sự là mạo phạm, tại sao có thể tự mình dùng thần thức đi dò xét bảo bối của cao nhân? Cũng may cao nhân đại nhân đại lượng không có so đo, bằng không vừa rồi cũng đủ để cho chính mình rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!
"Phong ca, ngươi không sao chứ?" Lạc Vân tiếp tục nói: "Hồ lô này dường như đang ... giả bộ bình thường?"
Cố gắng làm biến mất khí tức và vầng sáng, để cho mình nhìn trông bình thường chẳng có gì lạ, không phải đang giả bộ bình thường thì là cái gì?
Lâm Phong hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Rất bình thường, đã cao nhân thích hoá phàm, bảo vật bên cạnh hắn tự nhiên phải phối hợp hoá phàm theo hắn, ở bên cạnh cao nhân, tất cả đều là phàm, đây chính là khí tràng của cao nhân!"
"Chỉ là, ta tuyệt đối không nghĩ tới, đây chính là Hỗn Độn Chí bảo a! Hơn nữa cao nhân thế mà dùng Hỗn Độn Chí bảo tới ... chứa rượu?! Rượu được chứa này là rượu gì?"
Lâm Phong và Lạc Vân, hai người âm thầm trao đổi sự sợ hãi thán phục trong lòng mình, đều trở nên vô cùng câu nệ, thở lớn cũng không dám.
Đây chính là áp lực tới từ đại lão sao?
"Nào, uống rượu."
Lý Niệm Phàm tự nhiên không biết ở trong thời gian ngắn như vậy, tâm trạng của Lâm Phong đã xoay chuyển trăm cái vô số lần, tự mình rót cho tất cả mọi người một chén rượu.
"Ào ào ào!"
Tiếng rượu chảy ra kéo suy nghĩ của Lâm Phong trở về, hắn nhìn vào rượu chảy xuôi mà xuống kia, lập tức lại rơi vào trạng thái ngốc trệ, đại não ầm ầm nổ tung một tiếng.
Há miệng ra, hít vào một ngụm khí lạnh.
"Tê -- "
Đồng thời, Lạc Vân kiếm cũng khẽ run.
Cái này, điều này, chuyện này ...
Rượu này ... không đơn giản!
Cực kỳ không đơn giản!
Bọn họ lăn lộn trong Hỗn Độn lâu như vậy, tầm mắt và cảm nhận vẫn phải có.
Trong rượu này rõ ràng có Hỗn Độn Chi khí lưu chuyển! Dùng Hỗn Độn Linh căn ủ mà thành!
Quá kinh khủng! Quá kinh dị!
Quả tim Lâm Phong đập rộn lên, lông tơ toàn thân từng chiếc dựng cả lên, gần như muốn bị cảnh tượng trước mắt doạ tới choáng váng.
Lý Niệm Phàm nhìn thấy Lâm Phong đang như thể hít thở không thông, ngạc nhiên hỏi: "Lâm đạo hữu sao vậy?"
"Ta đây là..."
Lâm Phong tâm niệm vội chuyển, tự nhiên là không dám vạch trần cao nhân đang hoá phàm.
Đại não vận chuyển nhanh chóng, bộc phát ra tiềm lực, linh quang loé lên mở miệng nói: "Đang ngửi mùi thơm của rượu! Đúng, thật sự là quá thơm, kìm lòng không được cho nên mới hít vào."
"Ha ha ha, xem ra Lâm đạo hữu thật sự là người thích rượu a!"
Lý Niệm Phàm cười ha ha, nói: "Được rồi, tranh thủ thời gian nếm thử đi, rượu thông thường, còn xin không nên chê."
"Không chê, không chê!"
Lâm Phong tê cả da đầu, trả lời cứng ngắc.
Hỗn Độn Chí bảo làm bầu rượu bình thường, Hỗn Độn Linh căn ủ ra rượu thông thường, ngươi đây là đang đả kích người ngươi có biết không? Sức tiếp nhận của tâm linh yếu ớt của ta không thể tiếp nhận nặng tới như vậy a!
Tay của hắn cũng đang run rẩy, thận trọng nhận lấy chén rượu, nhìn vào rượu đang nhộn nhạo trong đó, trong lúc nhất thời có chút hoảng hốt.
Chưa bao giờ nghĩ tới, chính mình có một ngày lại có thể được uống rượu được ủ ra từ Hỗn Độn Linh căn, chính mình đây là đang nằm mơ sao?
Tâm trạng của hắn dập dờn, suy nghĩ ngàn vạn, phức tạp nói: "Lạc Vân, ngươi xem a, rượu được ủ ra từ Hỗn Độn Linh căn hoá ra là như vậy."
Lạc Vân khẽ nói: "Phong ca, ta thấy được."