Dung nhan tuyệt mỹ, lập tức khiến trăm hoa phai màu, trăng sáng ảm đạm, cả căn phòng đều được thắp sáng.
Vận vị của hai người bọn họ vào lúc này lại đều có sự khác biệt.
Khí chất của Đát Kỷ thiên hướng về phía lạnh lùng kiêu ngạo không màng danh lợi, lúc thẹn thùng thì lại tan rã giống như tuyết xuân, khiến cho lòng người sinh lòng thương yêu.
Hoả Phượng thì tóc đỏ mắt đỏ, sinh ra đã có một loại khí tức nóng bỏng, lúc thẹn thùng thì lại giống như tỏ ra không chịu đón nhận, trêu chọc lòng người.
Một cỗ khí tức mập mờ tràn ngập trong phòng, gần như khiến xương người ta trở nên yếu mềm.
Hai tay Lý Niệm Phàm run lên, chỉ hận chính mình không biết nên bắt đầu từ đâu.
Vào lúc này ta nên làm như thế nào? Trực tiếp đẩy lên sao? Có cần khúc nhạc dạo gì hay không?
Xoắn xuýt thật lâu.
Vẫn là Đát Kỷ thấp giọng mở miệng nói: "Công tử, chúng ta ... trước tiên cởi áo cho ngài đi."
"Ách, ừm, được." Lý Niệm Phàm gật đầu.
Hai đôi tay mềm mại như không xương bắt đầu cởi áo giúp Lý Niệm Phàm, càng cởi càng ít...
"Trước hết chờ một chút."
Lý Niệm Phàm lại đột nhiên bắt lấy tay Đát Kỷ và Hoả Phượng, hắn nghĩ tới quyển sách kia.
Đón ánh mắt thuần khiết của Hoả Phượng và Đát Kỷ, nhắm mắt nói: "Cái này, ta có một dạng đồ vật, ta cảm thấy chúng ta nên cùng nhau nghiên cứu một chút mới tốt."
Trong sách có rất nhiều động tác, bảo Lý Niệm Phàm đọc ra, hiển nhiên là không có cách nào đọc ra, bởi vậy hắn mới nghĩ tới việc để ba người cùng nhau nghiên cứu.
Chuyện cho tới bây giờ cũng không còn biện pháp khác.
Chẳng mấy chốc, hắn lấy Xuất Nhập Bình An ra đặt ở trước mặt Hoả Phượng và Đát Kỷ, chính mình thì che mặt lại, cảm thấy xấu hổ khi nhìn thấy mọi người.
"A...!"
Lật trang thứ nhất ra, Hoả Phượng và Đát Kỷ cùng nhau phát ra một tiếng khẽ hô, mặt đỏ tới mang tai, hô hấp trở nên dồn dập.
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, sắc mặt của các nàng đều khẽ giật mình, nhìn chằm chằm vào trên đó, chớp mắt cũng không chớp một cái, trông vẻ mặt rất nghiêm túc.
Đây là ... đây là đạo pháp song tu?
Mà lại là đại đạo m Dương giao thái!
m Dương là quy luật của thiên địa, cương kỷ của vạn vật, nguồn gốc của mọi biến hóa, căn cội của sự sinh trưởng và hủy diệt, là kho tàng chứa đựng thần minh.
Đây là căn bản và nguồn gốc của mọi thứ!
Bởi vậy có thể thấy được sự cường đại của nó.
Dựa theo loại phương pháp song tu này, chỗ tốt quả thực rất rất nhiều, có thể nói, cao thâm hơn so với bất luận một loại đạo pháp nào, hơn nữa vượt xa!
Hai bên có thể lấy được sở trường của đối phương, bổ khuyết chỗ thiếu sót của bản thân, từ đó nhanh chóng thăng hoa, tiến cảnh nhanh chóng!
Không hổ là chủ nhân, thế mà có được bí pháp cường đại đến cực hạn bực này, phương pháp song tu này xem như được gọi là phương pháp tu đạo trân quý nhất bên trong Hỗn Độn cũng không đủ!
Nếu như truyền đi, chỉ sợ toàn bộ Hỗn Độn đều sẽ đại loạn!
Hơn nữa ... chúng ta lại có thể song tu với chủ nhân, thật sự là hạnh phúc a!
Lý Niệm Phàm một mực đang len lén quan sát tới phản ứng của Hoả Phượng và Đát Kỷ, thấy các nàng ngoại trừ thẹn thùng lúc đầu ra, sau đó thế mà xem một cách nghiêm túc như vậy, cái thái độ nghiêm túc cầu học này thậm chí vượt qua chính mình trước đây không lâu, dùng như đói như khát tới hình dung cũng không đủ.
Thậm chí thi thoảng còn nhỏ giọng thảo luận giao lưu một phen.
Hơn nữa, khuôn mặt dần dần ửng hồng, mơ hồ còn có thể trông thấy chút cảm xúc hưng phấn và mong đợi.
Tâm trạng hắn không thể không máy động, tê cả da đầu.
Như vậy ... có nghĩa là gì?
"Tê --- ta hình như có chút trống rỗng."
...
Trong Hỗn Độn mênh mông.
Một màn ánh sáng cực lớn tạo thành vòng bảo hộ ngăn cách, bao vây một khu vực, có lực lượng cường đại hiển hiện lên, xem như chỉ toát ra một chút thôi cũng đã đủ để khiến người ta phải khiếp sợ.
Có thể đoán được, một khi bộc phát ra, chắc chắn sẽ long trời lở đất, chấn đồng một phần khu vực của Hỗn Độn, đủ để khiến cho một cái thế giới không còn tồn tại, sinh linh lầm than!
Bên trong màn sáng, xích sắt vô tận vờn quanh, bọc thành một quả cầu xích sắt rất lớn, xoay chầm chậm ở bên trong không trung, nhìn vào trông cực kỳ kinh khủng và thần dị.
Không cần biết là thế giới Vân Hoang hay là thế giới Hồng Hoang, tất cả mọi người đều xem tới ngây người.
Đều kinh ngạc trước sự cường đại của đại năng cảnh giới Thiên Đạo khi đánh nhau.
Thật sự là quá rung động.
Bọn họ nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được, đại năng cảnh giới Thiên Đạo đánh nhau thế mà lại đơn giản và thô bạo như vậy, động một tí là xé rách thân thể, pháp thuật càng là huỷ thiên diệt địa, nhưng giao chiến lại không có hoa lệ cỡ nào.
Thuần tuý chính là lấy lực đánh lực!
Tuy nhiên suy nghĩ thì lại cảm thấy rất bình thường, đã đi tới một bước này rồi, so chính là thực lực trực tiếp nhất, một chiêu một thức đã sớm vượt ra khỏi giới hạn, cũng không cần phải cầu kỳ phải tung ra những chiêu bá khí xinh đẹp.
Hơn nữa, thân thể đều bị xé nát, thế mà còn có thể bình yên vô sự, giống như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả, quả thực là quá đánh vào thị giác.
"Cẩu đại gia!"
Đám người Nữ Oa nhìn vào xích sắt hình cầu kia, hai đầu lông mày lộ ra vẻ vô cùng lo lắng, sắc mặt tái nhợt, nắm chặt tay lại.
Bọn họ từng thấy Cẩu đại gia xuất thủ nhiều lần, mỗi lần đều nghiền ép đối thủ một cách dễ dàng, cường đại vô song, mà bây giờ lại giống như đang rơi vào thế hạ phong, khiến bọn hắn cảm nhận được áp lực rất lớn, vô cùng tự trách sự bất lực của bản thân mình.
"Đường đường là cường giả cảnh giới Thiên Đạo, không chỉ có ba đánh một, còn bày ra cạm bẫy khốn trận, quả thực vô sỉ!"
Tiêu Thừa Phong tức giận tới toàn thân run rẩy, chỉ hận mình không thể kiếm trảm thương khung.
Nữ Oa mở miệng nói: "Chỉ cần chúng ta còn có một hơi thở thì không thể trơ mắt nhìn Cẩu đại gia có chuyện xảy ra!"
Vẻ mặt Ngọc Đế nghiêm túc, "Nương nương nói đúng, thực sự không được chúng ta liều mạng với bọn hắn!"
Đám người thế giới Vân Hoang nhìn vào trong màn sáng kia, khoé miệng lại lộ ra nụ cười mỉm, ánh mắt lạnh lẽo, mang theo vẻ tự hào.
Nhất là tên nam tử đầu trọc kia, màu sơn đồng toàn thân hắn bị Đại Hắc đánh cho bong hết, miệng cũng bị đánh tới lệch ra, đạo tâm đã sụp đổ, đối với Đại Hắc có thể nói là hận thấu xương, lúc này khuôn mặt dữ tợn, hưng phấn tới không kiềm chế được.
Cười lạnh nói: "Ha ha ha, chó ngốc, ngươi cuồng nữa đi a! Chờ chết đi!"
Về phần bên trong màn sáng, ba người áo đen kia thì nhíu mày, bên trong miệng phun ra một ngụm khí bẩn, sắc mặt vẫn ngưng trọng như cũ.
Xiềng xích này cũng không phải là xích sắt bình thường, nó được làm từ Hỗn Độn Ô Tiết được tìm thấy bên trong biển Hỗn Độn, không chỉ có thể tái sinh liên tục không ngừng, mà còn có tác dụng phong ấn nguyên thần và nhục thể, có thể ngăn cách lực lượng pháp tắc, khiến thực lực người giảm lớn.
Từ trước tới nay dùng để bắt dị thú, lần nào cũng đều thuận lợi.
Mà bây giờ, coi như Đại Hắc bị khoá vào trong, hơn nữa thân thể bị đông đảo xích sắt xuyên thấu qua nhưng vẫn có thể bộc phát ra lực lượng cực kỳ cường hãn, hơn nữa tinh thần dồi dào, rất khác với những dị thú khác.
Ánh mắt Quỷ Mục lập loè, lẩm bẩm tự nói, "Thân thể con chó này ... rất đặc biệt! Mạnh tới có chút cổ quái, đến cùng là rèn luyện thành như thế nào?"
Độc Thần tôn cũng vô cùng tò mò, "Thế mà cũng có kháng tính rất lớn đối với độc của ta, con chó này là từ đâu mà tới? Thú vị, thú vị, xem ra lần này sẽ có phát hiện mới, kiệt kiệt kiệt!"
"Ầm ầm!"
Ngay vào lúc này, một tiếng nổ vang đột nhiên truyền tới, tiếng nổ này chấn động bát phương, để cho nguyên thần của người ta đều rung động dữ dội, giống như muốn rời khỏi thân thể vậy.
Ngay cả đại năng cảnh giới Thiên Đạo cũng phải âm thầm giật mình, cảm giác sắp có chuyện vô cùng lớn xảy ra.
"Đó ... đó là!"
Phụ thần của thế giới Vân Hoang đột nhiên chấn động toàn thân, cả người như bị sét đánh, giống như thấy được chuyện khó tin nhất trên đời này, con ngươi co rút lại thành kim khâu, hít vào một ngụm khí lạnh, biến thành bức tượng.
Lấy cảnh giới của hắn, tâm thần thế mà cũng đang ầm ầm rung động!
Quỷ Mục theo ánh mắt của hắn nhìn lại, lập tức tê cả da đầu, hét lên một tiếng, khó có thể tin nói: "m dương giao thái, Hỗn Độn bản nguyên?!"
Độc Thần tôn cũng choáng váng, ngơ ngác nói: "m Dương đại đạo, khai thiên sáng thế! Điều này làm sao có thể?!"