Dứt lời, hắn sải bước đi về phía trước, nóng lòng muốn bước ra ngoài, muốn xem Ma tộc thịnh vượng tới cỡ nào một chút.
Tuy nhiên, sải bước đi trong Ma tộc, lông mày của hắn càng nhăn càng sâu, cảm nhận được một cỗ khí tức thê lương và đổ nát, không chỉ có ít người, so với sự bá đạo và nhuệ khí của trước kia thì Ma tộc ... sa đọa rồi a!
Hắn tăng tốc bộ pháp, vừa mới đi ra khỏi Ma tộc, con ngươi đột nhiên cọ rụt lại, lộ ra thần sắc khó có thể tin được.
"Cái này, thế giới này ..."
Trong mắt hắn lập lòe ánh sáng đen láy, vô cùng chấn động, choáng váng ngay tại chỗ!
"Làm sao có thể? Không phải là Tuyệt Địa Thiên Thông sao? Làm sao lại còn có tiên khí nồng đậm như thế này, còn nồng nặc không thể tưởng tượng nổi như thế? Tuyệt Địa Thiên Thông đi ngược rồi sao?"
Hắn khuếch tán thần thức ra, càng xem càng kinh hãi.
"Địa bàn của Ma tộc ta làm sao lại chỉ còn có ngần này rồi?"
Hắn chuyển rời ánh mắt vào trên người Đại Ma Vương, dần dần trở nên lạnh lùng, "Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Các ngươi làm cái gì rồi?!"
Cảnh tượng này quá không giống trong tưởng tượng của hắn, kịch bản ban đầu đều đã chắc như đinh đóng cột, làm sao lại xuất hiện sai lầm đây?
Hơn nữa sai lầm này hiện ra tới cũng quá không được hợp lý đi.
Lần tỉnh lại này còn tưởng rằng có thể nhìn thấy Ma tộc quân lâm thiên hạ, hắn cũng đã làm xong chuẩn bị đọc bài phát biểu chào mừng, tuy nhiên ... là như thế này?
Đại Ma Vương mím môi một cái, lập tức than thở khóc lóc, nói với giọng điệu vô cùng thê thảm: "Ma Thần đại nhân, Ma tộc ta khổ a! Ma tộc ta đã bị nhằm vào!"
Lập tức, Đại Ma Vương vừa nghẹn ngào vừa kể lại những chuyện mà Ma tộc đã trải qua một lần, vô cùng thê thảm, quả nheien là người nghe cũng phải rơi lệ, người thấy cũng phải thương tâm.
"Ầm ầm!"
Quanh người Ma Thần lập tức bộc phát ra một cỗ khí tức bạo ngược, tức giận tới toàn thân run rẩy, tóc đen tung bay lên, khí thế cuộn trào, sát khí bức người.
"Lẽ nào lại như vậy!"
Giọng nói của hắn giống như tiếng sấm, rung động ầm ầm, đôi mắt như laser màu đen bắn về phía bầu trời, cười lạnh nói: "Hồng Quân! Chắc chắn là Hồng Quân đã có tính toán với ta! Hắn làm trái với ước định của chúng ta, quả thực chính là súc sinh!"
"Có điều ... như vậy cũng tốt, tiên lực trong thiên địa này vô cùng nồng đậm, linh khí như nước thủy triều, pháp tắc giống như sương mù, tiềm lực còn cường đại hơn ức vạn lần so với trước kia, quan trọng nhất chính là, khí tức thuần túy, hiển nhiên là vừa mới hình thành không lâu! Bây giờ ta tỉnh lại chính là đúng lúc, tạo hóa to lớn vô tận đang chờ đợi ta đi khai phát, tất cả sẽ thuộc về Ma tộc ta!"
"Chớ hoảng sợ, ta đã trở về, nỗi sỉ nhục của Ma tộc sẽ được tẩy sạch! Thông tri một chút đi, theo ta cùng đi tìm Hồng Quân, ta phải đòi một câu trả lời hợp lý!"
"Đông đông đông."
"Xin hỏi Thánh Quân đại nhân có ở đây không?"
Bên ngoài Tứ Hợp viện, Nữ Oa, Vân Thục, Ngọc Đế và Vương Mẫu bốn người cung kính đứng chờ đợi ở ngoài cửa.
"Kẹt kẹt."
Cửa viện mở ra, Tiểu Bạch từ bên trong thò đầu ra, đôi mắt phát sáng nhìn vào mọi người, mở miệng nói: "Mời vào đi."
Nhìn thấy Tiểu Bạch, thân thể bốn người lập tức căng cứng lên, vội vàng hành lễ nói: "Bái kiến Tiểu Bạch đại nhân, đa tạ."
Tối hôm qua bọn họ vừa mới được thấy Tiểu Bạch nổi bão, nội tâm căng thẳng lúc này có thể tưởng tượng được, có một số người mặt ngoài nhìn qua chỉ là một người máy loại hình phục vụ, thế nhưng thật ra lại là đại lão siêu cấp.
Chưa từng tới Tứ Hợp viện thì ngươi sẽ không biết như thế nào thì được gọi là khiêm tốn!
Tiến vào Tứ Hợp viện, nhìn thấy Lý Niệm Phàm đang thu dọn đồ đạc thì lập tức cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, không mời mà tới, làm phiền rồi."
Lúc này Lý Niệm Phàm đang dọn dẹp đồ đạc với Đát Kỷ và Hỏa Phượng, toàn bộ Tứ Hợp viện chất đầy các thứ linh tinh, tất cả đều là hạ lễ tới từ các lộ đại thần đêm qua, nhiều lắm, quả thực nhiều đến đếm không hết, nếu không phải Tứ Hợp viện bây giờ được mở rộng ra, thật đúng là chưa chắc có thể chứa nổi.
Thần tiên đúng là thần tiên a, xuất thủ chính là hào phóng như vậy, thứ gì cũng thấy có.
"Có cái gì mà quấy rầy, các vị ngồi trước đi, trong nhà hơi bừa bộn, chúng ta phải dọn dẹp trước một chút." Lý Niệm Phàm hô hoán: "Tiểu Bạch, nhanh dâng trà cho khách."
Ngọc Đế vội nói: "Đa tạ Thánh Quân đại nhân, ngài trước tiên cứ làm việc của mình đi."
Bốn người câu nệ ngồi xuống, ánh mắt lại là nhịn không được rơi vào trên đống hạ lễ kia, cái nhìn này lập tức chấn động toàn thân, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ giật mình.
Từ trên những hạ lễ này, bọn họ có thể cảm nhận được linh khí ba động khổng lồ rõ ràng, linh vận mạnh, xem như Nữ Oa và Vân Thục cũng cảm thấy kinh hãi.
Hơn nữa ... đây không phải là chỉ một cái hạ lễ nào đó như thế, mà là tất cả hạ lễ đều như thế!
Chỉ có điều đều là ánh sáng đều thu liễm, duy trì sự khiêm tốn.
Bọn họ nghi ngờ một cách nghiêm trọng, đây chính là ở trong viện của cao nhân, nếu như đặt ở bên ngoài, ánh sáng đoán chừng đã sớm bay múa đầy trời, không biết sẽ tạo ra oanh động lớn tới cỡ nào.
Hạ lễ như thế tự nhiên không thể nào là mọi người có thể tặng ra được, sau đó bọn họ nghĩ tới, nơi này chính là khu vực trung tâm của mây mưa vừa qua, được tưới nhuần bồi dưỡng nhiều nhất, chỗ tốt tự nhiên là lớn nhất, những hạ lễ này lúc này tất cả mới đạt được tiến hóa.
Nghĩ tới đây, Nữ Oa nhịn không được đưa ánh mắt rơi vào trên người Đát Kỷ và Hỏa Phượng.
Thấy dáng người thướt tha của các nàng, đoan chính vừa đủ, tự nhiên hào phóng, trên khuôn mặt ẩn chứa xuân tình.
Đương nhiên, đây không phải trọng điểm.
Trọng điểm là ... trên người Đát Kỷ và Hỏa Phượng không có một chút khí tức nào, pháp lực tiêu tán, ngoại trừ khí chất ra, hoàn toàn chính là một phàm nhân!
Các nàng tự nhiên không phải phàm nhân, nhưng bản thân mình không nhìn thấu được chút nào, chuyện này chỉ có thể nói rõ một nguyên nhân ---
Đó chính là thực lực của Đát Kỷ và Hỏa Phượng cao hơn so với mình!
Phải biết, trước kia Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng đều thu liễm khí tức, nhưng là Nữ Oa vẫn có thể nhìn thấu bản thể của các nàng một cách dễ dàng, nhưng bây giờ, không nhìn ra một chút đầu mối nào!
Cái này, điều này, chuyện này ...
Trong lòng Nữ Oa rung động điên cuồng, nhịn không được cắn cắn môi, khẽ nói: "Vân Thục đạo hữu, tu vi của Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử ngươi có thể nhìn thấu không?"
Vân Thục lắc đầu, ánh mắt cũng trở nên phức tạp.
Ngọc Đế lập tức mở to hai mắt mà nhìn, khó có thể tin run giọng nói: "Nữ Oa nương nương, Vân Thục nương nương, các ngươi thực sự nhìn không thấu?"
Nữ Oa thở dài một hơi, chua xót nói: "Chuyện này còn có thể giả sao? Thực lực của hai người nàng ta chỉ sợ đã ở trên chúng ta rồi!"
"Tê -- "
Ngọc Đế và Vương Mẫu đều hít vào một ngụm khí lạnh, đầu vang lên ông ông, tâm can loạn nhịp, ngơ ngác lẩm bẩm nói: "Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên?!"
Trước khi động phòng, tu vi hai nàng là gì?
Vừa mới tiến vào Đại La Kim Tiên không bao lâu a?
Ở giữa vượt qua Đại La Kim Tiên, Chuẩn Thánh, hai cánh bình cảnh siêu cấp này, trực tiếp bước vào cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!
Cái này thế nhưng là lớn hơn gấp trăm lần, ngàn lần, vạn lần khoảng cách từ phàm nhân trực tiếp thành tiên!
Con moạ nó!
Tâm lý của ta sập rồi a!
Đây không phải là bật hack thì là cái gì?
Nội tâm của Nữ Oa và Vân Thục trở nên đắng chát tới tột đỉnh, chúng ta chịu trăm cay ngàn đắng trong vô số năm qua, không biết phải trả giá bao nhiêu mới có thể đạt tới thực lực như bây giờ, nhìn vào người ta, chỉ là ngủ có mỗi một buổi tối thôi vậy mà đã vượt qua chính mình, ta còn tu luyện làm cái nồi gì nữa a!
Thương thiên bất công a!
Tâm lý của Ngọc Đế và Vương Mẫu càng sập hơn.
Bọn họ muốn đi vào Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cũng muốn tới điên lên rồi, nhưng lại một mực không vào được, đang muốn lấy tất cả biện pháp để đột phá, hận không thể lập tức bế quan mười vạn năm, thế nhưng nhìn vào người ta kìa ...
Người so với người làm người tức chết a!