Trên thế gian có hàng vạn vạn con đường để thành đạo, nhưng muốn đi hết cả một con đường thì quả thật mà nói là quá khó khăn, con đường đại đạo, không có dấu vết mà kiếm tìm, một khi chẳng may đi nhầm đường, khả năng sẽ dừng bước không tiến, thậm chí còn sinh ra ma chướng.
Cũng như Hoả Diễm chi đạo, có người truy cầu cực nóng, có người truy cầu rực rỡ, cũng có người truy cầu bá đạo cực hạn, nhằm vào nhục thể, nhằm vào nguyên thần, nhắm vào mọi thứ có thể tưởng tượng được.
Tuy nhiên, ít có người có thể nhờ vào đó mà bước vào đại đạo, bởi vì bọn họ truy cầu chỉ là một mặt một chiều, không cấu thành được một cái đại đạo hoàn chỉnh, tuy rằng cũng rất mạnh, nhưng cuối cùng vẫn là không thể đạt tới cực hạn, cái này cần có người đi dạy bảo mới có thể nhanh và chuẩn được, đi ngộ thì không biết tới ngày tháng năm nào...
Lại giống như Minh Hà năm đó lấy sát nhập đạo, giết thế nào, giết ai, giết bao nhiêu, hắn căn bản không rõ ràng, chỉ có lúc trong lòng có điều ngộ ra, mới dám đi làm được ăn cả ngã về không, vì chính là bước vào một bước cuối cùng.
Ngộ đạo, ngộ đạo...
Hai chữ này, quá hư ảo, thiên phú, cơ duyên, cố gắng dường như cũng không thể quyết định cái gì, không biết chặn lại con đường phía trước của bao nhiêu người, để vô số thiên tài phải điên cuồng.
Thế nhưng là, ở ngay vừa rồi, những nhánh Hoả Diễm đại đạo mà cao nhân biểu hiện ra, có mười mấy nhánh đi ...
Điều này tự nhiên không có nghĩa là đám người Nữ Oa lập tức lĩnh ngộ ra Hoả Diễm đại đạo, bọn họ chỉ thấy được con đường này có thể đi được, về phần đi tu luyện như thế nào, bọn họ cũng không biết, nhưng là ... cái này đã xem như là thứ đáng quý khó được rồi.
Bởi vì ... ít nhất nhìn thấy một kết quả tốt cũng tương đương với việc có một mục tiêu chính xác, dù sao cũng còn tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với đặt ra một cái mục tiêu sai lầm.
Có thể bớt đi lối rẽ, còn có thể tạo cho con người cảm hứng tu luyện, giá trị này không cách nào có thể đánh giá được.
Lý Niệm Phàm thấy mọi người đều là một bộ dáng vẻ khiếp sợ, cảm thấy có chút thú vị, nhịn không được khoé miệng lộ ra nụ cười mỉm.
Chỉ những hoả diễm này cũng đã khiến cho các ngươi phải chấn kinh rồi sao?
Trong đầu của ta thế nhưng là không biết còn có bao nhiêu thứ thần dị a, ta thừa nhận về mặt tu vi thì ta không bằng các ngươi, nhưng là ở phương diện tưởng tượng này, các ngươi chắc chắn một trăm phần trăm là không bằng ta được.
Các loại phim ảnh tiểu thuyết trong kiếp trước, các loại yêu ma quỷ quái, linh bảo pháp thuật, kỳ tư diệu tưởng, không biết có bao nhiêu a, nếu như tất cả đều phóng xuất ra cho các ngươi xem, xem như các ngươi là Ngọc Đế Vương Mẫu thì cũng chắc chắn chưa bao giờ thấy.
Tuy nhiên không thể không nói, cái tivi này thực sự là một thứ thú vị, nó có thể chiếu ra trí tưởng tượng của mỗi người và tạo thành hiệu ứng 3D, cái này còn muốn rung động hơn nhiều so với chính mình dùng miệng nói ra.
Đương nhiên, nếu như suy nghĩ này mà để cho đám người Nữ Oa biết được thì chắc chắn sẽ nhổ nước bọt mà mắng.
Chiếu ra cái rắm a!
Cái tivi này nói muốn chiếu ra là có thể chiếu ra được sao? Cái này không phải chỉ tưởng tượng thôi mà còn phải có thực lực nữa!
Cũng giống như chủ nhân trước đây của cái tivi này, chiếu ra một người khổng lồ có khả năng hủy diệt thế giới xuất hiện sau khi tung lên trời và sau đó dễ dàng bị phá hủy thành tro bởi một chiếc trâm cài tóc vàng kim bán thành phẩm ...
Chỉ nói tới nhánh hoả diễm trâu bò tới nổ trời này của ngươi, là người thường có thể chiếu ra được sao?
Lý Niệm Phàm tò mò hỏi: "Nữ Oa nương nương, những hoả diễm này ngươi chưa từng thấy một loại nào chưa?"
"Chưa từng."
Nữ Oa lắc đầu, sau đó thì bổ sung thêm một câu nói: "Hồng Hoang trước kia không có, có điều, vẫn rất có khả năng tồn tại ở bên trong Hỗn Độn mênh mông này, thế giới Hồng Hoang bây giờ thay đổi lớn, nói không chừng tương lai có thể sẽ biết được..."
Nàng ta nói tới một nửa, lại đột nhiên ngừng lại, con ngươi đột nhiên co rụt lại, thân thể mềm mại cũng bắt đầu run rẩy, nghĩ tới một loại khả năng.
"Ầm ầm!"
Lại ngay vào lúc này, trong thiên địa phát ra một tiếng nổ vang, có khí tức kinh khủng cuộn trào tới, khiến cho trên trời cao xuất hiện một cái vòng xoáy màu đen to lớn.
Bên trong vòng xoáy màu đen này còn có lôi điện lập loè, từ trên không trung bổ xuống, lồng lộn khắp nơi, giống như hơi thở của Ngân Long, huỷ thiên diệt địa.
Ngay sau đó, chỗ vòng xoáy kia lại biến đổi một lần nữa, giống như dịch chuyển, chớp mắt lại xuất hiện ở một bên khác.
Phạm vi ảnh hưởng rất lớn, xem như ở bên trong Tứ Hợp viện cũng có thể nhìn thấy được.
Đôi mắt Vân Thục đột nhiên trầm xuống, cau mày nói: "Là có hai người đang đánh nhau, hơn nữa thực lực đều rất mạnh!"
Nàng ta và Nữ Oa đưa mắt nhìn nhau, đôi mi thanh tú đều âm thầm nhíu một cái.
Từ khí thế mà nói, đây cũng là may bởi thế giới Hồng Hoang đạt được tiến hoá, thiên đạo pháp tắc có đầy đủ lực lượng trấn áp.
Bằng không, động tĩnh lớn như thế này đã đủ dẫn phát thảm hoạ lớn, tạo thành cảnh tượng sinh linh lầm than, đây là giao chiến giữa hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!
"Thế mà lại có người đánh nhau?"
Lý Niệm Phàm nhìn về phương xa, nhịn không được mà khe khẽ thở dài, "Quả nhiên, thế giới Hồng Hoang bây giờ xem như thật không còn cách nào thái bình được nữa a, sau này có phải sẽ càng hỗn loạn hơn nữa hay không?"
Ngọc Đế khẽ gật đầu, ngưng trọng nói: "Không dối gạt Thánh Quân đại nhân, Hồng Hoang bây giờ đã tiến hoá mở rộng ra, chỉ sợ sẽ còn thu hút các cường giả thậm chí thế lực khác trong Hỗn Độn tới, chỉ sợ đây chỉ là khởi đầu của sự hỗn loạn."
Lý Niệm Phàm không thể không lắc đầu, "Tin tức này thật sự không phải là tin tức tốt."
Tuy nhiên trong nội tâm hắn cũng sớm có đoán trước, chuyện này là không thể tránh khỏi.
Cái gọi là tranh đấu, bởi vì tranh cho nên mới đấu, chỉ có một kiện bảo vật, mà mười người đều muốn giành được bảo vật đó, tài nguyên có hạn, làm sao có thể tránh được việc phải tranh đấu.
Nữ Oa đứng dậy mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân yên tâm, chúng ta chuẩn bị đi qua xem một chút, nhất định sẽ giải quyết việc này."
Đát Kỷ mở miệng nói: "Công tử, ta cũng chuẩn bị đi tới xem náo nhiệt một chút."
Lý Niệm Phàm không sao cả khoát khoát tay, thuận miệng nói: "Đi đi thôi, chú ý an toàn, về sớm một chút."
Sau đó, gọi Tiểu Bạch tới lại tiếp tục dọn dẹp sắp xếp đống hạ lễ còn lại.
Đi ra khỏi Tứ Hợp viện.
Đám người Đát Kỷ ngựa không dừng vó, lập tức đi thẳng tới nơi xuất hiện chiến đấu.
Dọc đường, Nữ Oa nhịn không được liếm liếm bờ môi của mình, mở miệng hỏi: "Đát Kỷ tiên tử, Hoả Phượng tiên tử, các ngươi bây giờ là ... Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên sao?"
"Ừm." Đát Kỷ gật đầu, nở ra nụ cười hạnh phúc, sau đó lại sờ vào đan điền của mình, "Chủ nhân ban cho rất nhiều, đáng tiếc dựa vào cảnh giới trước mắt của ta, mới chỉ có thể tiêu hoá một phần."
Chỉ mới tiêu hoá được một phần mà các ngươi đã trâu bò tới vậy rồi?
Còn có để cho người ta sống hay không?
Tiểu tâm can của Nữ Oa run rẩy, cảm thấy chính mình thật sự là tìm tai vạ, không có việc gì tò hò hỏi cái gì? Cái này tốt rồi, bị người trang bức đi.
Nàng ta mím môi một cái, đột nhiên ngưng giọng nói: "Vừa rồi nhìn vào những hoả diễm mà cao nhân diễn hoá ra kia, ta đột nhiên nghĩ tới một cái khả năng, các ngươi nói ... những hoả diễm kia có thể xuất hiện ở trong Hồng Hoang bây giờ hay không?"
Lời này vừa nói ra, tâm tư đám người Ngọc Đế lập tức khẽ động, trong mắt toả ra ánh sao.
"Ý của nương nương là ... cao nhân sẽ sáng tạo ra những hoả diễm này?" Giọng nói của Vương Mẫu đều mang theo sự rung động cực độ, tê cả da đầu.
Đây chính là Đại Đạo hoả chủng a! Nếu như đạt được, dùng một bước lên trời để hình dung thì cũng không đủ, quả thực chính là một bước nghịch thiên a!
Sáng tạo ra tồn tại nghịch thiên cỡ này, giống như là có thể tuỳ ý bồi dưỡng ra được một cường giả kinh thế vậy, cao nhân cường đại quả nhiên là không thể tưởng tượng nổi.