Lại ở một khu rừng khác, mấy tên gia đinh đang khiêng một bộ thi thể nữ tử đi vào trong một khu rừng hoang vắng.
Trong mắt của bọn họ không thể không thổn thức, lại một nữ tử nữa bị thiếu gia hại chết.
Một khí tức màu xám nhàn nhạt nhẹ nhàng bay tới.
Quỷ hồn đứng ở bên cạnh thi thể kia đột nhên thay đổi sắc mặt, oán hận vô tận hình thành từng cơn gió lạnh, khiến cho lá cây bay múa trong rừng cây, những gia đinh kia đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng, run lẩy bẩy.
"Dựa vào cái gì mà đối với ta như vậy, ta muốn báo thù! Còn có đám người vây xem kia nữa, bọn họ tận mắt nhìn ta bị bắt lại không để ý lời kêu cứu của ta, chỉ thờ ơ lạnh nhạt, bọn họ đều là đồng loã, đều đáng chết!"
"Ha ha ha, không sai, đây chính là tính người, đi giết chóc đi, đi huỷ diệt đi! Để người đời sám hối, làm cho cả thế giới này cảm nhận sự thống khổ!"
U Minh Quỷ Đế một đường mà đi, từng đạo quỷ khí vương vãi mà xuống, giống như chúa tể, hưởng thụ lấy oán hận và không cam lòng của người chết.
...
Về phần sinh linh vốn ở trên Hồng Hoang, ban đầu Thần Vực xuất hiện đối với bọn họ mà nói tự nhiên là một chuyện tốt, thể chất phàm nhân được tăng cường, xác suất đắc đạo thành tiên trở nên cao hơn, đối với người tu tiên mà nói tự nhiên cũng có rất nhiều chỗ tốt.
Tuy nhiên, theo người tới đây càng tới càng nhiều, hơn nữa thuần một màu tất cả đều là đại năng, áp lực cho nhân sĩ bản thổ đột nhiên tăng nhiều.
Ban đầu, bọn họ đều bởi vì bình cảnh được đột phá một cách dễ dàng mà đắc chí, lúc này lại chuyển thành run lẩy bẩy.
Bọn họ không thể không thừa nhận một sự thật đau lòng --- hoá ra đột phá bình cảnh cũng không có đại biểu cho ta đã mạnh lên, chỉ là bởi vì thế giới này mạnh lên mà thôi, mà tốc độ mạnh lên của chính mình hoàn toàn không có theo kịp tốc độ mạnh lên của thế giới...
Nói theo một cách khác dễ hiểu hơn thì chính mình ngược lại đã biến thành kẻ yếu.
Mà Thiên Cung, tự nhiên trở thành nhân vật chính hoàn toàn xứng đáng.
Không ít đại năng khi vừa mới tới Thần Vực, chuyện đầu tiên tự nhiên là lựa chọn tiếp xúc với Thiên Cung, đối với chuyện này, Ngọc Đế và Vương Mẫu tự nhiên là cự tuyệt.
Tuy nhiên, xem như trong lòng có một vạn cái không tình nguyện thì vẫn là không thể không mở đại môn ra, khuôn mặt tươi cười mà tiếp đón.
Ai bảo tài nghệ của chính mình không bằng người, chỉ có thể mặc cho người khác ra ra vào vào.
"Ba!"
Lại vào lúc này, một người đàn ông mặt đen dáng người cao lớn, có một chiếc mũi dài, đột nhiên đập nát cái chén cầm trong tay, phun rượu bên trong miệng ra, giọng nói lạnh như băng nói: "Các ngươi cho rằng ta là kẻ ăn mày sao? Lão tử tung hoành ngang dọc trong Hỗn Độn, các ngươi lại chỉ dùng thứ này tới để chiêu đãi ta?!"
"Làm càn!"
Dương Tiễn và Cự Linh Thần lập tức mang theo Thiên binh Thiên tướng sát khí hừng hực xông tới.
Chỉ có điều, còn không đợi bọn họ tới gần, đôi mắt người đàn ông mặt đen kia nhíu lại, hét lớn một tiếng, "Cút!"
Uy áp kinh khủng rạp trời kín đất, chỉ một chữ cút thôi lại như mở miệng thành phép thuật, để cho người ta không thể chống cự, đám Thiên binh Thiên tướng kia lập tức vị chấn động đến không ngừng bay ngược về sau.
Người đàn ông mặt đen cười ha ha, "Ha ha ha, thực lực yếu như vậy thì đứng lấy ra bêu xấu!"
"Đạo hữu bớt giận."
Quân Quân đạo nhân nhẹ nhàng vung tay lên, tán đi uy thế của người đàn ông mặt đen, mở miệng nói: "Rượu ngon này đã là rượu ngon nhất mà Thiên Cung ta có khả năng sản xuất ra, thật sự là hổ thẹn."
Người đàn ông mặt đen cười lạnh, "Nơi này chính là Thần Vực, cơ duyên khắp nơi trên đất, vô số trân bảo? Vậy mà cũng chỉ có loại rượu này? Ngươi doạ ta sao!"
Sắc mặt Quân Quân đạo nhân trở nên lạnh nhạt nói: "Đạo hữu cũng không phải không biết, Thần Vực này là vừa mới hình thành gần đây, thực không dám giấu giếm, trước đây, thế giới này thế nhưng là thế giới không trọn vẹn."
Ở sau lưng hắn, Vương Mẫu và Ngọc Đế lẳng lặng mà đứng.
Trong nội tâm bọn họ tự nhiên là vô cùng tức giận, nhưng cũng chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, ở loại tình huống này, không biết sẽ có bao nhiêu người chỉ mong cho rối loạn lên.
Về phần rượu ngon đồ ăn ngon, bọn họ tự nhiên là để mắt tới, trừ khi đầu óc nở hoa, bằng không chắc chắn không có khả năng lấy hoa quả rượu ngon mà cao nhân ban cho ra, thậm chí, ngay cả chuyện liên quan tới cao nhân, bọn họ đều không hề nói ra, đây là một cái nhận thức chung.
Đây được ví giống như ngón tay vàng, thử nghĩ mà xem, sẽ chẳng có ai lại đi tuyên dương ngón tay vàng của mình ra khắp nơi cả.
Muốn uống rượu ngon? Ngươi có tư cách không?
"Đánh rắm!" Người đàn ông mặt đen trợn tròn mắt, quát lớn: "Vậy ngươi nói một chút, thế giới không trọn vẹn này biến thành Thần Vực như thế nào? Trong quá trình biến hoá có dị bảo gì? Thức thời, ta khuyên ngươi chủ động lấy ra!"
Các tu sĩ khác không hẹn mà cùng buông ly rượu trong tay mình xuống, đôi mắt ai cũng đều sáng ngời nhìn chằm chằm vào đám người Ngọc Đế.
Bọn họ tự nhiên ước gì có con chim đầu đàn nhảy ra gây chuyện, như thế mới có thể thăm dò một chút căn nguyên của Thiên Cung, nếu như thật sự có dị bảo gì đó thì còn có thể đục nước béo cò, quả thực chính là làm cho người sung sướng.
Quân Quân đạo nhân một mặt thành khẩn, vô tội nói: "Chúng ta quả thực không biết, về phần dị bảo vậy thì càng không thể nói tới."
Người đàn ông mặt đen híp mắt lại nhìn chằm chằm vào Quân Quân đạo nhân, sau đó lại nhìn vào Thiên Cung một chút, cười lạnh nói: "Chỗ ở này của các ngươi cũng không tệ, người tài mới có phong thuỷ bảo địa! Ta mới tới, các ngươi có phải là nên an bài cho ta một chút không?"
Quân Quân đạo nhân lắc đầu, "Đạo hữu, việc này không ổn, chỗ ở nơi này chỉ có Tiên quan của Thiên Cung ta mới có thể ở lại."
"Các ngươi không có tư cách từ chối ta! Nếu như phòng không đủ, rất đơn giản, ta giết tới đủ mới thôi!"
Người đàn ông mặt đen cười lạnh, sải bước mà đi, bắt đầu chọn cung điện mà không khách khí chút nào, sau đó thì đôi mắt đột nhiên sáng lên, dừng lại ở trên Công Đức Thánh Quân điện.
"Mặt hướng tinh hải (biển sao), từ trên cao nhìn xuống, nơi này cũng không tệ, chủ nhân cung điện này ở đâu? Bảo hắn tới gặp ta!"
Đám người Ngọc Đế đều ngăn ở trước mặt người đàn ông mặt đen này, sắc mặt trịnh trọng nói: "Đạo hữu, đây là Công Đức Thánh Quân của Hồng Hoang chúng ta, là sẽ không ra gặp ngươi."
"Công Đức Thánh Quân? Ở trước mặt ta không đáng chú ý! Không tới gặp ta, thật sự là rất kiêu ngạo a!"
Người đàn ông mặt đen cười lạnh, chế giễu nói: "Trông các ngươi khẩn trương như vậy, chẳng lẽ trong này cất giấu bí mật gì? Đi mở ra để cho ta vào xem!"
Sắc mặt Quân Quân đạo nhân trầm xuống, "Đạo hữu, việc này thì hơi quá rồi, không nể mặt mũi nhau thì chẳng tốt cho ai cả!"
Một bên, Nữ Oa và Vân Thục đều nhấc khí thế của mình lên.
Bọn họ có thể từ bỏ tôn nghiêm để cho người ta ra vào Thiên Cung một cách tuỳ ý, nhưng đây là nơi ở của cao nhân, chí cao vô thượng trong lòng bọn họ thì nhất định phải bảo vệ!
Tuy nhiên, mặt khác một đám người vốn đang vây xem lại không hẹn mà cùng nhấc khí thế lên, ép về phía người của Thiên Cung.
"Một toà cung điện mà thôi, mở cửa để mọi người vào xem một chút đi."
"Thế nào, không dám?"
"Chẳng lẽ thật sự cất giấu bí mật gì sao? Điều này làm cho chúng ta rất khó làm a!"
Vẻ mặt đám người Nữ Oa hơi trầm xuống, cảm nhận được áp lực lớn, tuy nhiên vẫn không lùi bước.
Lại ngay vào lúc này, cái mũi dài của người đàn ông mặt đen kia lại dựng lên, từ trạng thái mềm mềm như một miếng thịt gác bếp đột nhiên trở nên cứng rắn như thương, đồng thời trong nháy mắt phun ra một cột nước cường đại!
Mục tiêu chỉ thẳng vào cửa của Công Đức Thánh Quân điện!
Đây là một kích của Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!
Mặc dù chỉ bắn ra trong vài giây vì truy cầu tốc độ, nhưng vẫn vô cùng cường đại đồng thời nhanh tới cực hạn, không cách nào ngăn cản.
Ở dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người, cột nước bắn vào trên cửa ---
Đám người Ngọc Đế trở nên căng thẳng, những người khác thì chờ mong.
Tuy nhiên, lực trùng kích cường đại đến vậy thế mà cũng không có đẩy được cửa ra.
Không chỉ không đẩy được cửa ra, ngược lại còn không nhúc nhích một chút nào, vững như núi thái sơn, giống như không cảm nhận được một chút cường độ nào vậy.
Tất cả mọi người đều trầm mặc, sắc mặt cổ quái.
Như thế mà cũng không xông vào nổi?
Ngươi cũng quá kém đi.
Sắc mặt người đàn ông mặt đen này đỏ lên, nhìn vào cánh cửa kia, chỉ thấy từng đợt từng đợt còn đang như thể gõ cửa...
Chứng minh, hắn đã tới.
Lập tức, hắn cảm nhận được trào phúng, nhận lấy sự nhục nhã.
Chỉ là, còn chưa đợi hắn nổi giận, một cỗ nguy cơ ngập trời đột nhiên buông xuống thân, để khắp cả người hắn phát lạnh, lông tơ toàn thân càng là từng cọng từng cọng dựng đứng lên, sự khẩn trương tới ngạt thở không hiểu từ đâu tới.
Nguy cơ!
Nguy cơ sinh tử!
Ta sắp lạnh!
Gần như ngay trong nháy mắt lúc hắn sinh ra loại ý nghĩ này, hắn chỉ cảm thấy hai mắt của hắn hoa lên, một chùm ánh sáng trắng đủ để làm mù mắt hắn rơi vào trên người của hắn, như một cây cột, bao trùm cả người của hắn vào trong đó!
Đó là một tia chớp thô to đến làm cho thân thể người kinh ngạc phải mềm nhũn ra!