Hạ triều.
Triều đại đã hiện thực hóa tham vọng của mình trong thế giới Hồng Hoang, là nơi hội tụ phần lớn khí vận của Nhân tộc, lúc này đang gặp phải nguy cơ trước nay chưa từng có.
Còn nhớ rõ đó là một buổi sáng đầy nắng.
Tiểu cung nữ như thường ngày đang ở bên ngoài tẩm cung chờ đợi Chu Vân Vũ rời giường, tuy nhiên, chờ mãi chờ hoài nhưng vẫn không nghe được tiếng gọi thay quần áo của quân chủ.
Mắt thấy tảo triều sắp tới, tiểu cung nữ đành phải truyền cái tin tức này tới cho Quốc sư Mạnh Quân Lương.
Khi trên đại điện, đông đảo đại thần biết được tin tức này, đều không trách cứ một chút nào, ngược lại đều là cùng nhau lộ ra nụ cười vui mừng.
"Quân chủ cuối cùng cũng đã biết ngủ nướng."
"Quân chủ cẩn trọng trong thời gian dài như vậy, nếu như không phải dựa vào dược vật dưỡng sinh thì thân thể sớm đã suy sụp rồi."
"Ai, thiên địa biến hoá to lớn, áp lực của Quân chủ trở nên rất lớn a."
"Để Quân chủ ngủ thêm chút đi, chúng ta cứ chờ ở đây là tốt rồi."
Bầu không khí bên trong đại điện là một cảnh tượng hoà hoãn nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, phần hoà hoãn nhẹ nhàng này đã bắt đầu chuyển biến thành ngạc nhiên nghi ngờ và nặng nề.
Tình huống hình như có chút khác thường.
Mọi người không dám chậm trễ, bước nhanh tiến về tẩm cung, đồng thời quyết định thật nhanh, lập tức triệu hoán ngự y.
Lúc này mới phát hiện, Quân chủ thế mà ngủ một đêm tới giờ còn chưa tỉnh, tuy nhiên, thân thể của Quân chủ lại không có chút khác thường nào, cực kỳ an tường, hô hấp bình thường, không có một vết thương nào, giống như chỉ đang ngủ như bình thường vậy.
Không nói ngự y bó tay toàn tập, chính là người tu tiên cũng không có cách nào.
Cũng may thế cục trước mắt vẫn còn rất ổn, mọi người còn có thời gian để suy nghĩ biện pháp, tuy nhiên, khi thế cục càng ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Người thứ hai ngủ một đêm không tỉnh chính là Quốc sư Mạnh Quân Lương, người thứ ba là Đại tướng quân Hoắc Đạt, sau đó là người thứ tư, người thứ năm ...
Tất cả những người ngủ một đêm không tỉnh lại lại đều là nhân vật mang tính then chốt của Hạ triều, vốn đang vui vẻ phồn vinh, quốc gia có cơ quan vô cùng to lớn lập tức hệ thống đã mất đi, tiến vào trạng thái chết máy.
Trong lòng mọi người đều bao phủ lên một đám mây đen, bọn họ có thể cảm nhận được, chuyện đang phát triển theo một cái phương hướng rất không rõ, hơi không cẩn thận, sợ rằng thiên hạ sẽ đại loạn!
"Khanh khanh khanh -- "
Trong tẩm cung, từng tiếng đàn du dương truyền tới, tiếng đàn nhu hoà uyển chuyển dần dần lên cao vút, giống như tiếng mẫu thân kêu gọi, từ xa lập tức tới gần, nâng cao tinh thần.
Bên trong một gian phòng, thì là Chu Vân Vũ dẫn đội, nằm xếp hàng lần lượt là các đại thần đang mê man khác, bình an vô sự tiếp nhận lấy tẩy lễ của tiếng đàn.
Đánh đàn thì là các đệ tử của Lâm Tiên đạo cung, do Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân dẫn đội, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.
Bọn họ đang thử nghiệm dùng Tỉnh Thần khúc làm thức tỉnh những người đang mê man.
Bây giờ đã là thực sự không còn cách nào, chuyện này thực sự là quá quỷ dị, cũng không phải không nghĩ tới dùng phương thức bạo lực để làm thức tỉnh.
Trong số các đại thần nằm ở đây, nhiều người đã được làm vật thí nghiệm, khuôn mặt đều đã sưng thành đầu heo, tuy nhiên vậy mà vẫn còn đang nằm ngáy o o.
"Két -- "
Đột nhiên, một âm thanh chói tai vang lên, dây đàn của tất cả mọi người đều bịt đứt ra, đồng thời Phốc một tiếng, tất cả mọi người đều phun ra một ngụm máu tươi.
Pháp lực tan rã, khí tức không ổn định.
Bên trong đôi mắt Tần Mạn Vân mang theo sự sợ hãi, thở dốc nói: "Đây là có oán linh rất mạnh đang quấy phá, đám người này chẳng lẽ đều bị giam cầm vào bên trong một loại mộng cảnh nào đó!"
"A! Không biết tự lượng sức mình! Một đám con chó con méo cũng mưu toan phá hỏng mộng đẹp mà ta dệt nên, ta cũng chẳng thèm đi nhằm vào các ngươi, bằng không ... tất cả đều phải chết!"
Ở trên một ngọn núi vô danh, một oán linh mặc áo choàng màu đen chậm rãi đi xuống, mặc dù đang đứng ở đây nhưng hắn lại như không có hình thể, mang tới cho người ta một loại cảm giác mơ hồ và khó chịu.
Hắn nhìn vào u cốc (thung lũng tối) ở phía dưới, nở ra nụ cười tươi mang theo vẻ hài lòng, "Nơi này non xanh nước biếc, khí tức nội liễm, nhưng linh vận tự sinh, quả nhiên là một nơi ẩn mình tốt, cho nên chọn nhập mộng ở chỗ này là tốt!"
Dứt lời, thân hình hắn nhoáng lên một cái đã xuất hiện ở bên trong u cốc.
Bây giờ tới thời kỳ mấu chốt của việc nhập mộng, vì để tránh cho chuyện ngoài ý muốn xảy ra, hắn mới phải lựa chọn ẩn nấp, chỉ cần bản thể của ta không bị phát hiện, vậy sẽ không có một ai có thể phá giải mộng cảnh!
Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cũng đừng hòng!
Oa ha ha ha --
Đột nhiên, ánh mắt hắn ngưng trọng lại, hừ lạnh nói: "Ừm? Ai ở chỗ này, cút ra đây cho ta."
"Thượng tiên, đừng kích động, chúng ta là vô hại!"
Đại Ma Vương dẫn theo số thành viên Ma tộc còn sót lại chậm rãi từ sâu trong u cốc đi ra, mặt mũi đầy vẻ cay đắng, tâm can run rẩy.
Hắn theo Ma Chủ, Ma Chủ lại chết một cách không hiểu ra làm sao, thật vất vả chờ đợi được Ma Thần trở về, thế nhưng Ma Thần vừa tỉnh lại còn chưa ngưu bức hống hách được hai ngày a, vậy mà cũng đã theo bước chân những người anh hùng của Ma tộc rồi.
Bây giờ thiên địa thay đổi lớn, các phương chuyển mình càng làm cho Đại Ma Vương cảm nhận được sâu sắc sự hiểm ác trong thế đạo, cái gì cũng không muốn làm, còn có thể sống đã rất thơm rồi.
Tuy nhiên ... moá nó.
Ta đã chuẩn bị đi ẩn cư, thật vật vả mới tìm được một cái u cốc thích hợp cho việc ẩn cư, vừa mới chuyển vào chưa được mấy ngày thì đột nhiên chẳng hiểu ra sao cả bị người đánh tới cửa rồi?
Ta giống như bị nhằm vào vậy?
Không phải chứ, đoán mệnh đều nói ta vượng chủ a.
Oán linh nhíu mày, nở ra nụ cười tà ác, "Ma tu? Các ngươi ở chỗ này làm cái gì?"
"Thượng tiên, thực không dám giấu giếm, lúc đầu chúng ta cũng xem như là một thế lực lớn, chỉ có điều không hiểu ra sao cả mà xuống dốc một cách nhanh chóng, cảm thấy không còn cách nào đặt chân ở bên trong thiên địa, cho nên bắt đầu ẩn cư, tránh né sự đáng sợ của thế giới bên ngoài."
Đại Ma Vương nói với lời nói vô cùng chân thành tha thiết: "Nếu nơi này đã được thượng tiên coi trọng, vậy chúng ta đi là được, tuyệt đối không có một chút địch ý nào."
"Đây là bị sợ mất mật a." Oán linh nở ra nụ cười mỉa mai, khinh thường nói: "Các ngươi cũng quá tệ đi."
Đại Ma Vương cười làm lành nói: "Thượng tiên, không phải chúng ta quá tệ, là thế giới này quả thực rất nguy hiểm."
"Ha ha, nguy hiểm? Trốn là có thể tránh được nguy hiểm sao? Ta cho ngươi biết, chỉ có ôm lấy một cái đùi to thì mới là cách trốn sáng suốt nhất!"
Oán linh nở ra nụ cười đắc ý, ngạo nghễ nói: "Thôi được, đều là Tà tu, ta cái đùi lớn này sẽ để cho các ngươi ôm đi, sau này các ngươi đi theo ta, tự nhiên không cần phải lo lắng sợ hãi."
Đại Ma Vương vô cùng thức thời, không còn lựa chọn nào khác, lập tức hành lễ nói: "Đại Ma Vương suất lĩnh tộc nhân, bái kiến đại nhân."
"Ha ha ha, lựa chọn sáng suốt, có sự gia nhập của các ngươi, việc lớn có hy vọng!"
Oán linh nhếch miệng lên, "Tên ta là Yểm Tổ, là cánh tay trái bờ vai phải của U Minh Quỷ Đế, U Minh Quỷ Đế đại nhân, đây chính là Quỷ Đế bất cứ lúc nào cũng có thể tấn cấp trở thành cảnh giới Thiên Đạo, trở thành chúa tể của một phương thế giới chẳng qua chỉ là chuyện ngoắc ngoắc ngón tay."
Sau khi Đại Ma Vương chấn kinh, cảm xúc không thể không lộp bộp.
Chuyển cơ của cuộc sống cuối cùng đã xuất hiện rồi sao?
Quả nhiên, người tài giỏi như ta ở đâu cũng là mặt hàng khan hiếm bán chạy a.
"Được rồi, các ngươi trông coi ở xung quanh u cốc này, nếu như không có chuyện gì vội thì đừng cho bất luận kẻ nào tới quấy rầy ta!"
Đại Ma Vương vỗ ngực, "Đại nhân yên tâm, cam đoan ngay cả một con ruồi cũng không thể bay vào."
"Rất tốt!"
Yểm Tổ gật đầu mỉm cười nói, "Tiếp theo, chuyện ta cần làm chính là làm cho cả Thần Vực phải long trời lở đất, các ngươi cứ trợn tròn mắt lên mà xem trò hay này đi, ha ha ha ..."