Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 685: CHƯƠNG 685: KHÔNG AN ỦI CHÚNG TA CÒN KHÔNG TÍNH, NGƯỢC LẠI CÒN VUNG VÃI CẨU LƯƠNG RA.

"Nấc ~ "

Tần Vân ợ một cái, khoé miệng giật giật, biểu thị chính mình trong nháy mắt bị lần cẩu lương này cho ăn no nê đẫy đà.

Những người khác cũng không khá hơn chút nào, bọn họ bề ngoài thì tỏ ra nhẹ như mây trôi nước chảy, giống như đắm mình vào bên trong thế giới của mình, liếm láp lấy miệng vết thương của mình.

Thế nhưng thật ra thì trong ngực cực kỳ khó chịu, lập tức sinh ra nội thương.

Đủ rồi a!

Các ngươi có cần thiết phải như vậy hay không?

Chỉ là một mảnh góc áo thôi mà, hơn nữa người thực sự bị đả thương mới là chúng ta chứ a!

Không thấy được miệng của ta cũng đã nôn ra máu đây rồi sao? Không thấy được thịt ta có chút bị cháy sém rồi sao?

Ô ô ô ... không an ủi chúng ta còn không tính, ngược lại còn vung vãi cẩu lương ra.

Thật đau lòng, nhân gian không đáng giá.

Công Đức Thánh Quân là có thể muốn làm gì thì làm sao? Có tin trong lòng ta âm thầm khinh bỉ ngươi hay không a!

Ở một bên khác, mấy người Chu Vân Vũ cũng dần dần tỉnh lại.

Sau khi biết được tình huống thì lập tức bị kinh sợ tới đổ mồ hôi lạnh cả người, sợ hãi không thôi.

Ở trong mơ, Chu Vân Vũ đã tiến hành điều chỉnh Hạ triều tới ngay ngắn rõ ràng, phồn vinh hưng thịnh, đồng thời sống tới tám mươi lăm tuổi, đang nằm ở trên giường bệnh, lẳng lặng chờ đợi thọ hết chết già.

Một khi chết ở trong giấc mơ, lúc đó tự nhiên cũng sẽ rơi vào an tường ở bên trong thế giới thực.

Quả nhiên là khiến cho người ta khó lòng phòng bị.

Hắn và Quân Lương cùng với đông đảo đại thần lập tức đi tới, thành kính nói lời cảm tạ: "Đa tạ các vị cứu giúp, trên dưới của Hạ triều đều vô cùng cảm kích, còn xin nghỉ ngơi ở chỗ này mấy ngày để cho ta được một lần tận tình địa chủ."

Tần Sơ Nguyệt cũng không khách khí, cười nói: "Được a, trước tiên chuẩn bị một bàn rượu ngon thức ăn ngon, còn có, nhớ kỹ thưởng ngân lượng là không thể thiếu."

"Tiên tử yên tâm, chắc chắn sẽ có ngân lượng."

Chu Vân Vũ cười gật đầu, sau đó thì nhìn về phía Lý Niệm Phàm, trịnh trọng bái một cái, sau đó thì cảm thán nói: "Đều là bởi ý chí của ta chưa đủ kiên định cho nên mới bị vây khốn ở trong ác mộng, còn phải làm phiền tiên sinh xuất thủ, thật sự là hổ thẹn."

Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, tuỳ ý nói: "Được rồi, sở xảy ra như vậy chính là bởi vì ngươi thật sự là quá lưu tâm tới Hạ triều, vất vả lâu ngày thành tật mà gây nên, sau này nên chú ý kết hợp giữa việc học tập làm việc và nghỉ ngơi, ngủ sớm dậy sớm, dẫu sao, sau lưng của ngươi thế nhưng còn liên quan tới ngàn vạn Nhân tộc, thân thể khoẻ mạnh mới là thứ quan trọng nhất."

"Tiên sinh dạy rất đúng." Chu Vân Vũ lại bái một cái nữa, trong lòng không thể không cảm khái, tiên sinh đúng là tiên sinh, một lời nói thuận miệng phát ra thế mà cũng khiến người tỉnh ngộ, làm cho lòng người được ủ ấm.

Chu Vân Vũ hướng về phía mọi người nói một tiếng xin lỗi sau đó vội vội vàng vàng đi xử lý chuyện của Hạ triều.

Thời gian hôn mê dài như vậy, có rất nhiều chuyện chất đống lại, hơn nữa vì ổn định lòng người, hắn tự nhiên sẽ bận rộn nhiều việc.

Lý Niệm Phàm và những người khác thoải mái hơn nhiều, bình tĩnh thưởng thức sự hiếu khách của Hạ triều, đương nhiên không cần phải nói thêm về quy cách, đầy đủ các loại tiệc, ca múa giúp vui, ao rượu rừng thịt.

Theo Chu Vân Vũ thức tỉnh cùng với đông đảo đại thần khôi phục, Hạ triều vốn là lòng người bàng hoàng cũng dần dần trở nên ổn định.

Màn đêm chậm rãi buông xuống.

Mọi người bởi vì lo lắng và giới nghiêm mà không ai dám đi ra ngoài cũng bắt đầu xuất hiện ở trên những hẻm nhỏ những con phố quen thuộc, nhà nhà thắp đèn sáng lên, chợ đêm lại khôi phục lại cảnh náo nhiệt như trước kia một lần nữa.

Hơn nữa, bởi vì tai nạn vừa mới qua đi, mọi người tự nhiên càng kích động hơn, rất nhiều nơi có thể thấy được cảnh hát ca vui đùa, dân trúng vui đùa ầm ĩ, sân khấu xiếc, một khung cảnh ca múa mừng sự thái bình.

Trong số đó, đương nhiên cũng có sự góp mặt của Hạ triều.

Dù sao, cao nhân hiếm khi có được một chuyến tới đây, nếu như không náo nhiệt vui mừng, vậy mình cái người làm Nhân Hoàng này cũng quá thất bại đi, sẽ bị cao nhân ghét bỏ.

Lý Niệm Phàm và mọi người quả thật đi dạo chợ đêm, dù sao đi ra ngoài du lịch một chuyến, dọc đường tuy rằng trải qua không ít chuyện ly kỳ, nhưng chắc chắn không bằng cảnh phồn hoa của trung tâm Hạ triều, cộng với trước đó phải vội vàng đi đường cho nên cũng không được đi dạo ngắm phố xá một cách thư thái.

Bây giờ, tự nhiên phải thư giãn tâm tình thật tốt một chút và cảm nhận sự yên bình của thời gian.

Mà nơi nhân khí có sự phục hồi tốt nhất, tự nhiên phải thuộc về tầng lầu gỗ ba tầng có treo bảng hiệu Thuý Hồng lâu kia.

Ban ngày vẫn còn vắng ngắt như chùa bà đanh, bây giờ đại môn mở rộng, ngựa xe như nước, đi ra rồi lại đi vào.

Một đám nữ tử mặc những chiếc váy xinh đẹp, khuôn mặt tươi cười, nhiệt tình kêu gọi người đi qua đường, mà đông đảo nam tử rõ ràng là rất yêu mến những nữ tử này, nguy cơ vừa mới được hoá giải, còn không kịp chờ đợi tới chiếu cố công việc làm ăn của các nàng.

Thật sự có thể nói giống như hạn hán lâu năm gặp được cơn mưa rào, rất ăn nhịp với nhau.

Nhìn thấy cảnh tượng này, khuôn mặt Tần Vân lập tức đỏ ửng cả lên, trên mặt lộ ra nụ cười thánh khiết và tự hào, thậm chí bên trong đôi mắt còn chảy ra nước mắt bởi sự kích động.

"Các tiểu tỷ tỷ, mau nhìn sang đây, là ta, là ta để cho các ngươi có việc làm trở lại! Không cần phải cám ơn ta a."

Lập tức, các tiểu cô nương ở bên trong lâu và ngoài lâu thi nhau nhìn lại, sau đó thì nhiệt tình như thiêu thân lao đầu vào lửa, ngay cả tú bà cũng chạy ra.

"Ôi, thật như vậy sao? Thật vậy thì ngươi thật đúng là anh hùng."

Tần Vân tự hào nói: "Chuyện này còn là giả được sao? Là chúng ... ta làm Chu Vương tỉnh lại."

"Các vị tráng sĩ thật sự là quá lợi hại."

Lý Niệm Phàm ở dưới sự che chắn của Đát Kỷ, thoát khỏi đám người đi ra một cách rất dễ dàng, đứng ngoài quan sát lấy cảnh tượng trăm hoa túm tụm.

Ba tên hoà thượng Minh Tuệ thì chậm chân một bước, bị bao vây lấy, hơn nữa thế mà cũng rất được hoan nghênh.

"Ba vị đại sư, nhớ rõ thời gian lâu trước đây nơi này chúng ta cũng có một vị hoà thượng rất đẹp trai tới, ngày nào hắn cũng tới trước cổng lâu chúng ta, nói muốn luyện tâm ở hồng trần, đầu hắn trọc thế cho nên sờ vào rất thích, thế cho nên các ngươi cũng phải cho tỷ tỷ sờ cái đầu trọc của các ngươi một chút có được hay không?"

"Đại sư, đừng xấu hổ nha, ta có một kỹ năng, có thể để các ngươi tiến vào trạng thái hiền giả, ở dưới loại trạng thái này, chắc chắn có thể làm ít công to đối với việc cảm ngộ Phật pháp của các ngươi."

Ba người Minh Tuệ căn bản nói không ra nổi lời nào, vội tới độ trân trán bắt đầu xuất hiện mồ hôi lạnh, bên trong miệng thì niệm tụng kinh phật.

"Minh Tuệ, đám hoà thượng các ngươi cũng quá vô vị đi."

Tần Vân trái ôm phải ấp, bắt đầu làm đạo sư cuộc sống, "Ta từ bên trong Tình đạo ngộ ra --- hành tẩu giang hồ, huynh đệ có thể giúp đỡ ngươi một chút, nhưng là ... những người sẵn lòng giúp đỡ ngươi, cũng chỉ có những cô nương này."

Minh Lễ khẽ chau mày, "Tần thí chủ, lời này của ngươi thật sự là làm cho người khó hiểu! Các cô nương này không có chút tu vi nào, vậy thì có năng lực gì có thể giúp đỡ được bần tăng?"

Tần Vân đột nhiên cười lên nói: "Vậy ngươi cảm thấy ai sẽ giúp?"

"Cầu người không bằng tự cầu mình, đương nhiên là lựa chọn tự mình giúp chính mình!"

"Dùng tay nào để giúp?"

"Tại sao phải ngăn cách trái phải, hai tay cùng một chỗ chẳng phải là càng tốt hơn sao?"

Ở một bên, Đát Kỷ cau mày lại, dựa vào trên người Lý Niệm Phàm, tò mò nhỏ giọng mà hỏi: "Công tử, bọn họ đang nói cái gì vậy? Ta cảm thấy bọn họ đang nói một chuyện, nhưng lại cảm thấy không phải, có chút không được hiểu cho lắm."

Lý Niệm Phàm ho nhẹ một tiếng, mở miệng noi: "Cái này gọi là nói chuyện phiếm, nơi này không tiện, chờ sau khi trở về ta sẽ giải thích cặn kẽ cho các ngươi nghe."

Tiếng kêu của Tần Vân đột nhiên truyền tới, "Lý công tử, nhờ công tử nói với tỷ ta một tiếng, tối nay ta muốn cùng nhau nghiên cứu thảo luận tình chi đại đạo với mọi người, không thể làm qua loa cho nên tối không trở về."

"Được."

Về phần ba tên hoà thượng Minh Tuệ thì chọn lấy một kẽ hở, sải chân thoát khỏi vòng vây, trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng như vừa mới trút được gánh nặng.

...

Cẩu lương là một từ lóng của người Trung Quốc dùng để trêu đùa, chỉ các hành động thân mật, tình cảm ngọt ngào mà các cặp đôi yêu nhau thể hiện trước mặt những người độc thân. ...

Ăn cẩu lương: Chỉ những người độc thân phải nhìn thấy những cảnh tình cảm ngọt ngào của cặp đôi yêu nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!