"Tiểu hồ ly, áp trại phu nhân của bản Áp hoàng, ngươi đi ra a!"
Phi Thiên Áp hoàng kêu la ở ngay bên trong Vạn Yêu thành, hắn biết ở bên trong Vạn Yêu thành không có đối thủ, bởi vậy mới không kiêng dè gì, không sợ hãi gì.
Yêu lực quanh thân phồng lên, khiến đám yêu tinh xung quanh không dám có hành động thiếu suy nghĩ.
Lại vào lúc này, trong không trung có mấy đạo thân ảnh chậm rãi mà tới.
Đát Kỷ với dung nhan tuyệt mỹ, sắc mặt lạnh lùng, thanh lãnh cao ngạo, giống như tiên nữ trên chín tầng trời, khí chất xuất trần lập tức khiến cho Phi Thiên Áp hoàng nhìn thấy mà phải choáng váng.
Ở sau lưng Đát Kỷ, Côn Bằng và Văn đạo nhân đều khẩn trương đi theo, trong lòng tràn đầy lo lắng.
Bọn chúng biết thực lực của Đát Kỷ cũng không cao hơn mình, bởi vậy trong lòng càng lo lắng hơn.
Côn Bằng nhịn không được nhỏ giọng nhắc nhở: "Đát Kỷ tiên tử, vị Phi Thiên Áp hoàng này thế nhưng là có cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, thực lực cực mạnh, hơn nữa phách lối bất thường, thực sự rất khó đối phó a! Tuyệt đối phải cẩn thận."
Đát Kỷ sắc mặt bình tĩnh, từ chối cho ý kiến gật đầu nói: "Ta tự có chừng mực."
Phi Thiên Áp hoàng cười ha ha nói: "Các ngươi là ai? Có phải ra nghênh đón ta đi vào cưới Yêu Hoàng của các ngươi không?"
Ánh mắt Đát Kỷ lạnh lùng nhìn vào Phi Thiên Áp hoàng, thản nhiên nói: "Chính là ngươi muốn cưới muội muội của ta?"
"Tiểu hồ ly lại là muội muội của ngươi?" Phi Thiên Áp hoàng sửng sốt một chút, sau đó vừa mừng vừa sợ nói: "Vậy thế nhưng thật sự là quá tốt rồi, ta quyết định! Ta muốn cưới cả hai! Ha ha ha ..."
Khí tức trên người Côn Bằng và Văn Đạo Nhân lập tức phồng lên, rạp trời kín đất trấn áp về phía Phi Thiên Áp hoàng, thi nhau trầm giọng nói: "Phi Thiên Áp hoàng, miệng của ngươi sạch sẽ lại một chút cho ta!"
Đây chính là thê tử của cao nhân, dám nói năng lung tung, Phi Thiên Áp hoàng cần phải chết!
Chỉ một câu này, trong lòng bọn họ đã phán quyết tử hình cho Phi Thiên Áp hoàng, xem như bây giờ không đánh lại, nhưng chắc chắn sẽ bẩm báo Thiên Cung, tới lúc đó, không tiếc bất cứ giá nào, đều sẽ để cho con vịt chết tiệt này phải ngậm miệng lại vĩnh viễn!
"Thế nào, một con chim nho nhỏ, một con muỗi nhỏ, chỉ là hai con kiến hôi thế mà lại dám quản chuyện của Áp đại gia ngươi? Chán sống rồi sao?!"
Quanh thân Phi Thiên Áp hoàng phun trào lệ khí, không để uy áp của Côn Bằng và Văn đạo nhân vào trong lòng chút nào, khí thế càng nâng lên đè trở lại một cách dễ dàng.
Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên giận dữ, lập tức hư không vặn vẹo, lớp lớp uy áp biến thành thực chất, giống như ngọn núi cao ép tới Côn Bằng và Văn đạo nhân không thể động đậy.
Giống như chỉ một cái ý niệm trong đầu cũng đủ để khiến cho bọn họ tan thành mây khói.
Côn Bằng và Văn đạo nhân kêu lên một tiếng đau đớn, phần nhiều thì là lo lắng, sợ Đát Kỷ bị thương.
Lại vào lúc này, Đát Kỷ chậm rãi bước một bước về phía trước, gió nhẹ lay động mái tóc của nàng, để cho áp lực trên người Côn Bằng và Văn đạo nhân lập tức biến mất.
Trong sự kinh ngạc, lại nghe lời nói lạnh như băng truyền ra từ trong miệng của Đát Kỷ, "Ai không liên quan lui ba bước, như vậy thì có thể không cần phải chết cùng với Áp hoàng của các ngươi!"
Sau lưng Phi Thiên Áp hoàng, đám yêu quái kia hai mặt nhìn nhau, sau đó thì lập tức bộc phát ra một trận cười vang.
Xem như những quần chúng ăn dưa vây xem kia cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, không biết Đát Kỷ lấy tự tin từ đâu ra.
"Ha ha ha, mẹ trẻ, bản Áp hoàng thích loại cảm giác lạnh như băng lại bá đạo này của ngươi!"
Phi Thiên Áp hoàng cười ha ha, trong mắt đã bốc lên ánh sáng xanh, không có ý tốt nói: "Đã ngươi tự chủ động xuất hiện ở trước mặt ta, vậy ta cũng sẽ không khách khí! Ta tới vậy!"
Nó vừa cười lên như điên, cả người đã không kịp chờ đợi mà đi về phía Đát Kỷ, bước ra một bước chính là gần trong gang tấc, đi tới trước mặt Đát Kỷ.
Đồng thời, đưa tay chộp về phía Đát Kỷ.
Theo động tác của hắn, không gian xung quanh nơi này đều lập tức bị giam cầm phong toả, không tồn tại khả năng né tránh.
Thậm chí, mắt của rất nhiều yêu còn không thể theo kịp tốc độ của Phi Thiên Áp hoàng, không phản ứng kịp.
Côn Bằng và Văn đạo nhân muốn rách cả mí mắt, toàn thân căng cứng, pháp lực dâng trào, trong nháy mắt đã làm xong chuẩn bị liều mạng.
Tuy nhiên, kho bọn hắn lấy lại tinh thần đưa mắt nhìn sang Đát Kỷ thì con ngươi thế mà không hẹn đều cùng co rụt lại, trong lòng cuồng loạn tới run rẩy.
Chỉ vì, mọi chuyện xảy ra trước mắt thật sự là rung động quá mức.
Đã thấy, Phi Thiên Áp hoàng kia vươn tay ra, lúc ở vị trí cách Đát Kỷ ba tấc liền bắt đầu đóng băng lại, có một lớp băng sương bao trùm lấy!
Vị trí cách ba tấc này giống như một cái kết giới, phàm là chạm vào kết giới này mọi thứ đều sẽ đóng băng!
"Điều này sao có thể? !"
Đôi mắt Phi Thiên Áp hoàng lập tức trợn trừng lên, nhìn vào tay bắt đầu đóng băng của mình, trên mặt lộ ra thần sắc khó có thể tin, chỉ cảm thấy từ nơi đó truyền tới một cỗ lạnh lẽo thấu xương, mà ngay cả nó cũng không thể chống lại.
Càng lạnh lẽo hơn thì chính là nội tâm của nó, toàn thân đều kìm lòng không được mà rùng mình một cái, tê cả da đầu.
Lui!
Đầu tiên nó hiện lên ý nghĩ này, đồng thời thực hiện mà không do dự chút nào.
Tuy nhiên --
"Ngưng!"
Lời nói lạnh lùng, nói sao làm vậy, hư không giống như run rẩy, tạo nên gợn sóng.
Theo một chữ nhẹ nhàng được phun ra từ trong miệng của Đát Kỷ, thế giới xung quanh giống như ngừng lại, một cỗ yêu lực kinh thiên bộc phát ra từ trên người Đát Kỷ, phát lực màu xanh thẳm, giống như sông lớn dậy sóng kéo dài hướng xung quanh.
Lạnh!
Lạnh thấu xương!
Không chỉ là không gian, ngay cả thời gian hình như cũng bị đóng băng lại.
"Thật, thật mạnh!"
Phi Thiên Áp hoàng kinh hãi tới cực điểm, lúc này mới phát hiện, chính mình thế mà chạy trốn cũng không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể của mình bị hàn băng bao bọc từng chút từng chút một.
"Phá ... cho ta!"
Hắn không kịp nghĩ nhiều, trong ánh mắt tràn đầy tơ máu, yêu lực toàn thân phá thể mà ra, căng nứt làn da và xương cốt, một đôi cánh vịt từ sau lưng mở ra, trên người cũng bắt đầu mọc ra lông vũ, chẳng mấy chốc thì biến thành một con vịt béo to lớn giãy dụa ngửa mặt lên trời.
Chỉ có điều, ở dưới sự chênh lệch về thực lực quá lớn, mọi chuyện đều trở nên vô ích.
Nhưng là sự cố gắng của nó cũng không phải là không có chút ý nghĩa nào, khiến cho từ một cái hình người bị đóng băng chuyển hoá trở thành một con vịt bị đóng băng.
Nguy cơ tử vong khiến cho đầu óc của Phi Thiên Áp hoàng trở nên trống rỗng, ngay cả lời cũng không nói ra được, ở vào thời điểm cuối cùng của sinh mệnh, chỉ kịp phát ra tiếng kêu nguyên thuỷ nhất của chính mình, "Cạc cạc -----"
Ta xong rồi!
"Xoạch!"
Khối băng to lớn từ trên bầu trời rơi xuống, nặng nề đập xuống đất, đồng thời cũng hung hăng đánh vào trong lòng mọi người.
Nhìn vào bên trong khối băng trong suốt, Phi Thiên Áp hoàng kia còn đang há to mỏ, toàn trường tĩnh mịch, tất cả mọi người đều có một loại cảm giác không được thật cho lắm, giống như đang nằm mơ vậy.
Tuy nhiên ngay sau đó chính là một tiếng hoảng sợ kinh thiên, từng yêu đều nhìn vào Đát Kỷ, toàn thân đều nổi lên một lớp da gà, thở mạnh cũng không dám.
Mà cảm nhận được hàn khí kinh người phát tán ra từ trên người Đát Kỷ thì càng là răng run lên, thân thể run cầm cập.
Đám yêu vốn đi theo Phi Thiên Áp hoàng càng là bị doạ đến hồn vía lên mây, từng yêu tất cả đều xù lông, biến thành một đàn 'nhím', dốc hết thủ đoạn trên người bắt đầu liều mạng chạy trốn.
"Hiện tại lui, muộn!"
Tâm trạng của Đát Kỷ hiển nhiên không tốt, giọng điệu không vui không buồn, đưa tay khẽ quệt một cái, luồng khí lạnh kinh thiên giống như sông lớn cuộn trào, cuồn cuộn dũng mãnh lao về phía đám yêu kia!
Những con yêu quái kia giống như thuyền độc mộc bên trong sóng lớn, chớp mắt đã bị luồng không khí lạnh này nuốt chửng, những nơi đi qua, dọc đường biến thành một mảng băng điêu lớn!
"Tê -- "
Đám yêu quái ăn dưa cách tương đối gần ở xung quanh, thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh, đồng thời bị doạ đến nằm trên mặt đất, bắt đầu bò mà rời xa.
Vừa khóc vừa lẩm bẩm, "Ta là kẻ vô tội, cầu tiên tử đừng ngộ thương."
Một trận náo động, đảo mắt lắng lại, loại trừ đi Phi Thiên Áp hoàng ngưu bức hống hống, trước sau chẳng qua chỉ là chuyện mấy hơi thở mà thôi.
Kết quả thì càng là vượt qua sức tưởng tượng của mọi người.
"Khiêng con vịt kia lên, mang về."
Đát Kỷ khiến Côn Bằng và Văn đạo nhân giật mình một cái, lúc này mới từ bên trong khiếp sợ vô tận lấy lại tinh thần.
"Ai, ai, chúng ta đi khiêng."
Côn Bằng cùi người gật đầu liên tục, đáp ứng vô cùng kính uý, vác Phi Thiên Áp hoàng biến thành tảng băng kia lên trên vai.
Hắn và Văn đạo nhân đưa mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt của đối phương thấy được một chút đắng chát.
Trước khi kết hôn, tu vi của Đát Kỷ tiên tử là cảnh giới gì ấy nhỉ?
Hình như chỉ là Đại La Kim Tiên a?
Tóm lại thậm chí không có cao bằng chính mình.
Tuy nhiên ... bây giờ thế mà có thể giết chết Phi Thiên Áp hoàng cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên chỉ trong nháy mắt, thực lực này là tăng lên như thế nào?
Tăng lên cũng quá nhanh đi, điều này thực sự là có chút quá mức a! Cái này còn có để cho những người cần cù chăm chỉ tu luyện như chúng ta có động lực nữa sao?
Không nói đạo lý! Không làm người a!
Văn đạo nhân phần nhiều hơn chính là hâm mộ, nghĩ đi nghĩ lại nước miếng như muốn chảy ra từ khoé miệng.
Tuy nhiên ngay sau đó đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng lắc lắc đầu.
Chính mình sao có thể khinh nhờn cao nhân? Trong đầu nghĩ thôi cũng đã là đại bất kính rồi a, còn xin cao nhân tuyệt đối thứ tội.