"Răng rắc!"
Da vịt giòn tan vỡ vụn trong miệng, đồng thời còn mùi thơm đậm đà ẩn chứa bên trong nổ tung ra, lập tức tràn đầy khoang miệng.
Rất giòn!
Đôi mắt tiểu hồ ly trong nháy mắt nhắm tịt lại, trực tiếp say đắm trong cái cảm giác cực hạn này, khiến cho bộ lông trắng như tuyết đều đang run rẩy.
Loại giòn tan này, hoàn toàn có thể dùng vừa đủ để hình dung, không cứng cũng không mềm, cũng không đột ngột, có độ thoải mái vừa phải và tạo cho người ăn một cảm giác hài lòng mạnh mẽ.
Huống chi, ở sau phần giòn tan hài lòng này, còn có mùi thơm bản thân da vịt xung kích tới, lập tức khiến bộ lông, chín cái đuôi và tai của tiểu hồ ly tất cả đều dựng thẳng.
Bản thân da vịt có một chút mằn mặn, có điều, bởi vì nguyên nhân chấm thêm đường thế mà tạo thành một loại tác dụng bổ sung cho khẩu vị, hoàn toàn khác biệt với những món ăn khác, nhưng là không thể nghi ngờ, chỉ có thể dùng hai cữ rất ngon để mà hình dung!
"Oa a a a ~ ăn thật ngon!"
Tiểu hồ ly mở mắt, không kịp chờ đợi lại cầm lấy một miếng da vịt nữa bắt đầu ăn.
Đát Kỷ nhịn không được vỗ vào cái đầu nhỏ của nó một cái, "Ngươi chú ý một chút!"
Nàng ta và Hoả Phượng tự nhiên là không vội, cũng không có động thủ, còn về phần Côn Bằng và Văn đạo nhân thì không dám, dù sao cao nhân còn chưa bắt đầu ăn, bọn họ nếu như thật động thủ trước vậy thì thật hết nói nổi.
Tuy rằng, nhìn vào dáng vẻ của tiểu hồ ly thì quả thực rất muốn ăn.
Bên này, Lý Niện Phàm mỉm cười cũng không để ý, tiến hành phần việc cuối cùng.
Đao quang tiếp tục lập loè, đao ảnh trùng điệp, chỉ trong khoảng thời gian mấy hơi thở, vốn là con vịt to mọng đã biến trở thành còn mỗi chân, về phần thịt vịt, được cắt thành những miếng nhỏ sắp xếp gọn gàng.
Không thể không nói, con vịt này không chỉ thơm ngon, hơn nữa toàn thân đều là bảo, không chỉ da vịt và thịt vịt có thể tách ra ăn mà ngay cả phần còn lại của vịt cũng có thể nấu thành canh.
"Được rồi."
Lý Niệm Phàm thả dao xuống, "Trước tiên ta làm mẫu cho các ngươi."
Vừa nói, hắn đã cầm lên bánh cuộn làm từ bột mỳ ở bên cạnh, gắp mấy miếng thịt vịt, hành lá và dưa leo đã chuẩn bị sẵn vào trên, cùng nhau cuốn quanh ở bên trong bánh cuộn hình thành một cây dài mảnh, sau đó chậm một chút tương đã pha sẵn.
"Như vậy là ăn được."
Hắn đưa cái này tới trước mặt Đát Kỷ, "Tiểu Đát Kỷ, ăn đi."
Đôi mắt tiểu Đát Kỷ lập tức sáng lên, "Đa tạ công tử."
Lý Niệm Phàm đương nhiên sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia, ngay sau đó lập tức lại làm một cái nữa rồi đưa cho Hoả Phượng.
Ai, đây có thể xem như là một cái phiền não khi cưới không chỉ một lão bà đi ...
"Tiểu Bằng, Văn đạo nhân, không cần khách khí, mời đi."
"Ai, được."
Côn Bằng và Văn đạo nhân sớm nhẫn nhịn đã lâu, lập tức không kịp chờ đợi học cách làm của Lý Niệm Phàm.
Bọn họ không nghĩ tới ăn thịt vịt nướng vậy mà còn phải để ý nhiều như vậy, trong lòng thầm hô không ngừng, mở mang kiến thức.
Vân đạo nhân thận trọng cuộn thịt vịt lại đưa tới trước mặt mình.
Đã thấy tầng tầng lớp lớp trong đó, đỏ xanh giao nhau, thức ăn tràn đầy dụ hoặc, lại thêm một chút cảm giác tham gia vào, càng là không kìm lòng nổi đẩy cao cảm giác thèm ăn của nàng lên, nàng ta không nhịn được nữa, không kịp chờ đợi há miệng ra, đưa cuộn vào trong miệng của mình.
Thoáng dùng miệng khẽ cắn, hương vị của sợi mì kết hợp với nước sốt ngọt ngào là thứ đầu tiên làm người ta sảng khoái, khi miếng mì được cắn mở ra một chút, dưa chuột giòn tan trực tiếp nổ tung, mùi thơm của thịt vịt càng theo đó mà được phóng thích ra, trộn với mùi thơm của hành lá ---
Nhiều hương vị trộn lẫn với nhau, có nhẹ nhàng khoan khoái, có phức tạp, kích thích, thanh tao như một bản giao hưởng khoái khẩu hòa quyện trong miệng, thực sự khiến thịt vịt thật béo mà không ngấy, khiến người ta căn bản không dừng được, muốn ngừng mà không được!
Văn đạo nhân không chút nghĩ ngợi lập tức đưa tất cả miếng cuộn còn lại vào trong miệng, dùng miệng nhai ngấu nghiến.
Cảm giác này thật sảng khoái, quá tuyệt vời, khiến người ta chỉ muốn ăn cho đến khi hết luôn, thẳng tới nhẹ nhàng tràn trề thoả thích mới có thể giảm được cơn nghiện.
Sau đó, bọn họ lại ăn da vịt sớm đã nhớ thương, đây là một loại cảm giác khác lạ, nhưng cũng ngon đến mức phá vỡ giới hạn.
Khó có thể tưởng tượng được, đều là từ trên thân một con vịt xuống, da và thịt thế mà hoàn toàn khác biệt, hơn nữa tất cả đều ăn rất ngon.
Hơn nữa, càng khiến cho Văn đạo nhân và Côn Bằng vui mừng chính là, đây dù sao cũng là thi thể của một con yêu quái cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, được cao nhân chế biến thành món ăn, không phải chất thịt khác là có thể sánh nổi, ẩn chứa cảm ngộ đại đạo rất cường đại, để bọn hắn có được ích lợi không nhỏ.
Lập tức bước ra một bước dài hướng về phía Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, chỉ thiếu một cước bước vào cửa.
Bọn họ không nhịn nổi nội tâm rung động điên cuồng, tuy rằng sớm đã không còn cảm thấy kinh ngạc đối với sự cường đại của cao nhân, nhưng vẫn là không cách nào bình tĩnh.
Dù sao ... đối với tất cả mọi người mà nói, tăng thực lực lên thật sự quá khó khăn, nhất là càng về sau, tài nguyên và kỳ ngộ cần đó là rất nhiều, rất nhiều người khả năng trăm năm ngàn năm vạn năm đều không thể tiến thêm một bước!
Nhưng là, chỉ cần ngươi đi theo bên cạnh cao nhân là sẽ không có loại phiền não này.
Xem như Hỗn Độn Linh khí và Hỗn Độn Linh tuyền bình thường nhất này, phàm là một mực sống ở bên trong loại hoàn cảnh đó, thực lực kiểu gì cũng sẽ lấy được tinh tiến thay đổi một cách không hề hai biết, lại càng không cần phải nói tới Hỗn Độn Linh quả.
Nó quá hiếm, có thể nói là tồn tại như mộng ảo bên trong Hỗn Độn.
Cho dù đối với đại năng mà nói, không cách nào một lần duy nhất có thể tăng lên quá nhiều thực lực, nhưng là dù chỉ có một chút thôi vậy cũng là vạn năm, thậm chí mười vạn năm cũng khó mà tu luyện ra được!.
Có thể thấy được ở bên cạnh cao nhân sẽ là hạnh phúc cỡ nào, căn bản không cần tu luyện, chỉ cần trở thành một kẻ ăn hàng thôi cũng mạnh hơn so với người khác hì hà hì hụi vùi đầu khổ tu gấp nghìn lần, vạn lần!
Lại càng không cần phải nói cao nhân thi thoảng sẽ làm chút món ngon, quả thực chính là tạo hoá lớn mà nằm mơ cũng không dám nghĩ, nếu như có thể được giống như Đát Kỷ và Hoả Phượng, vậy càng là tiến triển cực nhanh, nhất kỵ tuyệt trần.
Văn đạo nhân và Côn Bằng lắc đầu, vội vàng hất những suy nghĩ linh tinh này đi, tập trung vào việc ăn.
Tạo hoá khó được, nhất định phải quý trọng, hơn nữa làm người cũng nên biết đủ, chúng ta đã thu được quá nhiều từ chỗ của cao nhân, thực lực đều là đột nhiên tăng mạnh, không được nghĩ nhiều!
"Bẹp, bẹp -- "
Mọi người đắm chìm trong cảm giác thoả mãn khi ăn đồ ngon, không có người nào nói chuyện cả, ở lúc ăn tới hồi cuối, Lý Niệm Phàm còn lấy hồ lô rượu ra, rót cho mọi người mỗi người một chén, dùng để tránh ngán.
"A -- "
Tất cả mọi người phát ra một tiếng thở dài hạnh phúc, có một loại thoả mãn và mãn nguyện trước nay chưa từng có.
Không thể không nói, tới loại cảnh giới như cao nhân, cuộc sống quả nhiên là giản dị tự nhiên lại đơn điệu a, để cho người ta hâm mộ đến muốn khóc ...
Mắt thấy sắc trời đã dần dần mờ tối, mọi người đi ra hậu hoa viên, về phần phòng để nghỉ ngơi tự nhiên là sớm đã được chuẩn bị thoả đáng.
Vừa ra hậu hoa viên, Tiểu Thanh một mực trông coi ở cổng lại mang theo một cái Linh bảo đi tới, nói với tiểu hồ ly: "Yêu Hoàng đại nhân, đây là Linh bảo mà Man Ngưu Yêu hoàng bảo người đưa tới, nói muốn mời ngài ăn cơm chiều."
Tiểu hồ ly khẽ gật đầu, hiện ra vẻ mãi đã thành quen, bình thản nói: "Đồ vật nhận lấy, nói là ta đang tắm, không cách nào ra cửa."
Lời nói của nó vừa dứt, đã được Đát Kỷ ở bên cạnh nắm lấy cái đuôi xách lên, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp nói: "Ngươi đều là nhận lễ vật của người ta như vậy?!"
Nói xong còn chưa hết giận, "Cạch" một cái búng rơi vào trên trán của tiểu hồ ly.
Sắc mặt Lý Niệm Phàm cũng có hơi cổ quái.
Chuyện này quá mức, thuận miệng bảo người đuổi người ta đi không nói vậy mà còn nhận lễ vật của người ta, chuyện này ... đúng là một nữ cặn bã a!
Tiểu hồ ly ôm cái đầu nhỏ, uỷ khuất nói: "Tỷ tỷ đừng nóng giận, ta đây chính là không thể không nhận."
Đát Kỷ cũng không mắc chiêu này, lạnh lùng nói: "Ta thấy ngươi nhận rất tự nhiên, đã quen rồi sao?"
"Tỷ, ta làm sao có thể lừa được ngươi, nghe theo ta đi."
Tiểu hồ ly thè lưỡi, lộ ra nụ cười lấy lòng, nói tiếp: "Ngay từ đầu ta đã từ chối, chỉ có điều, một khi ta từ chối, những Yêu Hoàng tặng lễ kia sẽ nổi giận, ngược lại sẽ tự mình tới cửa nháo sự, chỉ có ta nhận, bọn họ mới có thể thật vui vẻ mà rời đi."
Tiểu hồ ly giơ móng vuốt nhỏ ra, "Không tin ngươi hỏi những người khác xem."
Côn bằng ở bên cạnh khẽ gật đầu, tiếp lời nói: "Đát Kỷ tiên tử, đúng là như vậy, Yêu Hoàng đại nhân nhận lấy lễ vật thì bọn họ mới có thể cảm thấy mình có hy vọng, sẽ còn đi ganh đua so sánh cạnh tranh với nhau, mà một khi từ chối vậy sẽ thẹn quá hoá giận ..."
Lý Niệm Phàm không thể không sờ lên cái mũi, cảm khái từ đáy lòng, liếm chó quả nhiên điên cuồng.