"Hoa -- "
Bạch Hổ chui vào thân thể, Tư Đồ Thấm chỉ cảm thấy ánh sáng vô tận bắn vào mình, xua tan đi mọi bóng tối, đưa mình vào một thế giới trắng tinh.
"Trừ ma vệ đạo, không sai! Đây là đạo tâm của ta, làm sao ta có thể rơi vào ma đạo?"
Tư Đồ Thấm không khỏi lẩm bẩm, bên trong đôi mắt không ngừng bắn ra vẻ mặt, "Cái gọi là không theo ý mình chẳng qua chỉ là cái cớ khi không thể khống chế chính mình, ta sẽ chiến thắng mọi ác niệm, đừng mơ tưởng biến ta thành quái vật!"
Sương máu đỏ quanh người nàng ta dần dần tan biến, huyết mang trong mắt cũng bắt đầu biến mất, cả người từ vốn đang run rẩy giãy dụa, bắt đầu dần dần khôi phục lại bình tĩnh, đồng thời đưa tay nhìn vào Hổ trảo trắng như tuyết trước mặt, đặt ở trước mặt vuốt ve yêu thương, "A Bạch, cám ơn ngươi."
Chúng yêu khác thì vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào bộ tự thiếp kia, tuy rằng chỉ là hai từ ngăn cách nhau bằng một đường cong ở giữa, tuy nhiên, bọn họ nhìn thấy lại là cả một thế giới, một thế giới thật to lớn!
Thế giới này được cấu thành từ hai bộ phận thiện ác, nhưng là bọn họ ai có thể nói được rõ ràng? Trong thế giới này, bọn họ trôi dạt giữa hai màu đen trắng, chỉ cảm thấy tâm cảnh của mình thế mà đang theo đó mà tăng lên!
Đại đạo luyện tâm, đây rõ ràng là đại đạo luyện tâm a!
Cái gọi là tâm cảnh, là mơ hồ và hay thay đổi, không ai có thể nói rõ được, bình thường khả năng sẽ còn được xem nhẹ, tuy nhiên ... tất cả mọi người đều biết, tâm cảnh thực sự mới là rất quan trọng, thậm chí có thể nói là nền tảng của việc tu luyện!
Chỉ có đầy đủ tâm cảnh, giữ vững bản tâm, mới có thể chân chính đặt chân vào đỉnh phong, không sợ đại đạo vô tình, bằng không, rất dễ đánh mất bản chất của mình trong đại đạo vô biên dẫn tới tẩu hỏa nhập ma, thân tử đạo tiêu.
Đồng thời, lúc đối mặt với các loại huyễn cảnh, tâm cảnh mạnh hay yếu cũng đủ để sửa sinh tử, thay đổi càn khôn!
Tu đạo tu chính là thực lực nhưng điều kiện tiên quyết chính là phải tu tâm!
Chỉ có điều ... Tu tâm sao mà khó, giữ vững bản tâm bốn chữ này nói thì dễ, nhưng ở trong năm tháng vô tận, ai có thể một mực kiên trì giữ vững bản tâm?
Lúc này, bộ tự thiếp mà Lý Niệm Phàm viết ra này, lại là để mọi người đắm chìm vào bên trong tâm cảnh của bản thân, không ngừng khảo vấn rèn luyện, khiến cho tâm cảnh của mỗi người đều chiếm được tiến bộ lâu dài, đủ để đánh xuống căn cơ vững chắc cho tương lai!
Điều này quá trân quý, tạo hóa này hoàn toàn chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
Tuy nhiên, tạo hóa như thế này vậy mà lại lấy loại phương thức yên tĩnh làm cho người không thể tin được này mà xuất hiện, quả thực là giống như đang nằm mơ, nói ra cũng chẳng ai tin.
Đây chính là chỗ tốt khi đi theo bên cạnh đại lão sao? Uống một chén rượu, ăn một miếng hoa quả, viết một bức chữ đều là cơ duyên lớn lao.
Nếu như có thể mà nói, ta hy vọng trở thành vật trang sức trên đùi của đại lão, trải qua cuộc sống ôm đùi tự nhiên.
Lý Niệm Phàm nhìn thấy Tư Đồ Thấm theo thời gian trôi qua mà dần dần lấy lại trạng thái bình tĩnh, không thể không nở ra một nụ cười tươi.
Quả nhiên là có tác dụng.
Những lời hắn vừa nói cũng như những chữ mà hắn viết ra đều sử dụng thủ đoạn ám chỉ tâm lý.
Đầu tiên là thấm nhuần khái niệm về thiện và ác, sau đó hỏi nàng ta muốn trở thành người như thế nào, sau đó lại viết từ thiện và ác, nhưng phàm là người có suy nghĩ bình thường, đều sẽ nhìn chằm chằm vào chữ thiện này, trong trường hợp này, hắn sẽ tự thôi miên bản thân mình, trong đầu chỉ truy cầu chữ thiện kia, từ đó có thể kiềm chế bản thân tốt hơn.
Một thủ đoạn nhỏ rất đơn giản, tuy nhiên lại có chút thực dụng, có thể kích phát ra tiềm lực của con người.
Tư Đồ Thấm nhìn vào Lý Niệm Phàm, chân thành nói: "Đa tạ Thánh Quân đại nhân khuyên bảo."
Lý Niệm Phàm nở nụ cười nhẹ nhàng, khoát tay một cái nói: "Không cần khách khí, ngươi có thể giữ vững lý trí của mình, thì đây là bản lĩnh của ngươi."
Đát Kỷ cũng khẽ gật đầu với Tư Đồ Thầm, hòa tan đi đống băng vốn đang giữ chặt hai chân của nàng.
Tư Đồ Thấm nhìn vào Lý Niệm Phàm, cắn môi một cái, sau đó hai đầu gối quỳ xuống đất, nói với Lý Niệm Phàm: "Thánh Quân đại nhân, có thể thu giữ ta ở bên ngài để học tập thư pháp hay không? Xem như làm cái thư đồng ta cũng bằng lòng."
Toàn trường yên tĩnh.
Không ít yêu quái âm thầm hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn vào Lý Niệm Phàm một chút rồi lại nhìn sang Tư Đồ Thấm một chút, ở trong sự thấp thỏm, lại không thể không hâm mộ dũng khí của Tư Đồ Thấm.
Đi theo cao nhân tu hành, đây là chuyện không biết bao nhiêu người tha thiết ước mơ, dùng một bước lên trời để hình dung cũng chăng qua chỉ là chuyện nhỏ, tiểu cô nương này thật tham lam a!
Tuy nhiên người sống ở trên đời, cơ hội vốn chính là cần phải dựa vào chính mình tranh thủ, đây chính là cách cục, không tranh thì vĩnh viễn không có ngày nổi danh!
Văn đạo nhân và Côn Bằng càng là trợn tròn mắt, kìm lòng không được nín thở.
Học tập thư pháp? Thư đồng?
Thực không dám giấu giếm, mục tiêu của chúng ta là có thể được làm việc vặt gì đó, có tư cách đi theo bên cạnh cao nhân cho dù làm chân nhặt rác cũng đã thỏa mãn rồi a!
Vừa rồi tuy rằng cao nhân mới chỉ có thấy được một góc của băng sơn, nhưng hai chữ này đã ẩn chứa đại đạo lưu chuyển, chỉ thẳng vào nội tâm của mọi người, không nói Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, chính là đại năng cảnh giới Thiên Đạo cũng không thể chống lại.
Đi theo cao nhân học tập thư pháp, vậy thành tựu trong tương lai ...
Không dám nghĩ, quả thực chính là thiên mệnh chi tử!
Mỗi người đều giấu tâm tư phức tạp riêng trong lòng, chờ đợi câu trả lời chắc chắn của Lý Niệm Phàm.
Đôi mắt của Tư Đồ Thấm rủ xuống, giọt nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi dài, mềm mại như một bông hoa bị bão tàn phá, đáng thương, yếu đuối và bất lực.
Lý Niệm Phàm kinh ngạc nhìn vào Tư Đồ Thấm, "Ngươi muốn đi theo ta học tập thư pháp? Không tu luyện?"
Tư Đồ Thấm gật đầu, thấp thỏm khẽ nói: "Ừm, không tu luyện! Còn xin Thánh Quân đại nhân thu lưu."
Lý Niệm Phàm trầm ngâm, bên trong đôi mắt hiện lên một tia chợt hiểu.
Tư Đồ Thấm vốn tu luyện chính là Ngự Thú chi đạo, mà bây giờ, yêu thú của nàng không chỉ không còn mà còn bị chính nàng thôn phệ lấy, có thể từ bên trong loại đả kích này đi ra đã đúng là không dễ dàng, nhưng là chắc chắn sẽ không tu lại được công pháp trước đó.
Hơn nữa ... nàng ta bây giờ tuy rằng trông như khôi phục, nhưng là ở trên phương diện tinh thần tuyệt đối còn để lại di chứng rất lớn, học tập thư pháp, có năng lực tu thân dưỡng tính, lại thêm chữ mà mình vừa mới viết ra có ảnh hưởng rất lớn đối với nàng, khiến nàng có thể ngăn chặn ác niệm trong lòng, bởi vậy cho nên nàng ta mới muốn đi theo chính mình để học tập thư pháp.
Chỉ có điều, thu một tên thư đồng Lý Niệm Phàm ngược lại thì chẳng sao cả, chỉ sợ Tư Đồ Thấm lại đột nhiên không khống chế nổi chính mình, nếu như nổi điên lên đả thương người, Lý Niệm Phàm vẫn là rất ....
Trong lúc nhất thời, toàn trường rơi vào yên tĩnh.
Tư Đồ Thấm hít sâu một hoi, cũng không có lùi bước, mà là nước mắt như mưa nhìn vào Lý Niệm Phàm.
Nàng ta vừa rồi ngay cả chết còn không sợ, tự nhiên dám đi tranh thủ cơ duyên, hơn nữa ... trong nội tâm nàng hiểu rõ, chính mình sở dĩ có thể ngăn cản được ác niệm trong lòng, dựa vào đó chính là Lý Niệm Phàm, nếu như không thể đi theo bên người, sớm muộn gì chính mình vẫn còn sẽ rơi vào trạng thái điên cuồng, biến thành quái vật!
Vì mình, vì A Bạch, cũng vì báo thù, nàng ta hôm nay xem như quỳ hoài không dậy cũng nhất định phải đi theo cao nhân!
Lý Niệm Phàm nhìn vào mắt Tư Đồ Thấm, giống như có thể cảm nhận được tâm trạng của nàng, cuối cùng khe khẽ thở dài, mở miệng nói: "Đã như vậy, ngươi đi theo ta học tập thư pháp đi."