"Cô cô cô -- "
Theo thời gian trôi qua, bên trong cái nồi đã bắt đầu có bọt khí nổi lên.
Lập tức, tất cả mọi người ngừng lại việc trò chuyện, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào những sủi cảo kia, cơ bắp toàn thân cũng không thể không kéo tới căng, khí tức hiển hoá, một bộ dáng vẻ kích động.
Bầu không khí trở nên khẩn trương, quả thực còn muốn khẩn trương hơn cả so với việc đấu pháp.
Thái Thượng Lão Quân tuy rằng không hiểu rõ ràng cho lắm, nhưng cũng không phải là người ngu, tự nhiên là đi theo mọi người ngồi ở xung quanh cái nồi, chuẩn bị thử một lần xem sủi cảo này có phải có chỗ khác biệt nào không.
Không giống với những món ngon khác, sủi cảo cũng sẽ không bay ra mùi quá thơm, tuy nhiên bề ngoài lại rất đồng đều, óng ánh sáng long lanh, có thể nhìn xuyên qua lớp bánh bên ngoài nhìn thấy nhân bánh sủi cảo như ẩn như hiện ở bên trong, đầy đặn hấp dẫn.
Khoảng thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua.
Trong lúc đó, một cái sủi cảo run rẩy trong nồi!
Sau đó, theo các bong bóng hơi dần dần nổi lên mặt nước.
"Bạch!"
Gần như không có khoảng cách về thời gian, sủi cảo kia đã bay ra khỏi mặt nước, tất cả mọi người cùng nhau xuất thủ, pháp lực chói lọi phóng lên tận trời, rạp trời kín đất, biến thành từng đạo lực lượng pháp tắc, chỉ vì đi tóm lấy sủi cảo đang bay ở trên không trung kia!
Cuối cùng, một đôi đũa trổ hết tài năng giữa trời đầy pháp thuật, ở trong khe hở kẹp lấy cái sủi cảo kia, sau đó sưu một tiếng thu hồi rời khỏi chiến trường.
Quân Quân đạo nhân đưa sủi cảo tới trước mặt của mình, mỉm cười, không nói hai lời dùng tốc độ nhanh nhất của mình nhét vào bên trong miệng của mình.
Hắn tới loại cảnh giới này tự nhiên không sợ đồ ăn nóng, sợ chỉ là ... bị người tranh ăn.
Cả một cái sủi cảo vào trong miệng, chỉ cảm thấy một trận mềm mại, da mặt trơn mềm, chao đảo tự do ở bên trong khoang miệng và lưỡi, còn chưa cắn đã cảm thấy vị ngon tới mức nổ tung!
Hắn không chậm trễ, răng hơi cắn xuống ---
Lập tức, giống như muốn cắn xé lớp phòng ngự mềm mại nhất thế giới, lớp áo ngoài của sủi cảo bị xé nát từng chút một, hương vị thơm ngon vô tận phong ấn ở bên trong đó giống như sóng biển dâng trào, hồng thuỷ vỡ đê, ào ạt tuôn ra!
Sóng khí thơm ngon tràn ra trong miệng, tràn vào khoang mũi rồi truyền thẳng đến não bộ, "Ầm" một tiếng, đầu đã rơi vào trạng thái trống rỗng.
Trên đầu, trên đỉnh đầu.
Có điều ... cái này mới chỉ là bắt đầu.
Răng tiếp tục cắn xuống, chạm tới nhân bánh sủi cảo, cắn rách nhân bánh ra ----
Mùi thơm của thịt Thao Thiết xen lẫn mùi thơm của rau cải trắng, lại phối hợp với đồ gia vị đặc chất của Lý Niệm Phàm, kéo hương vị tới cực hạn!
Hương thơm tuyệt đỉnh, vẻ đẹp tuyệt đỉnh!
Ăn ngon, ăn quá ngon!
Quân Quân đạo nhân bị chinh phục, hắn đã không khống chế nổi chính hắn, nhanh chóng nhai nhai nhấm nuốt hai cái, sau đó thì ừng ực một tiếng, nuốt xuống.
Cái này có chút giống như ăn tươi nuốt sống, nhưng ở dưới loại tình huống này, tin tưởng không có ai có thể kiềm chế được.
Cảm nhận được sủi cảo theo cổ họng trượt vào trong dạ dày, cảm giác hạnh phúc ấm áp lập tức dâng lên cao, thần hồn cũng được thoả mãn tới đang run rẩy, cảm giác này không cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt ra, bởi vậy, cuối cùng biến thành một tiếng rên rỉ thật dài "A~!"
Mọi người không cướp được cái sủi cảo đầu tiên, thi nhau thở ngắn than dài, chỉ có thể trông mong nhìn về phía Quân Quân đạo nhân.
Từ cảnh tượng sủi cảo vào trong miệng, đã nhìn chăm chú lên vẻ mặt của Quân Quân đạo nhân, sự biến hoá trên mặt của hắn quả thực chỉ có thể dùng hai từ --- tao tức để hình dung.
Nhất là một tiếng "A~!" rên rỉ phê hồn cuối cùng kia, để toàn thân mọi người thi nhau nổi lên da gà.
Một lão giả tiên phong đạo cốt, phát ra một tiếng rên rỉ phê hồn, lại thêm trên mặt còn hiện ra vẻ mặt rất đậm thâm ý, có thể nói là vẻ mặt bỉ ổi, kiệt tác.
Có điều, mọi người ở đây đều nắm chắc, cũng không cảm thấy cái gì, chỉ là càng mong đợi hơn đối với sủi cảo.
Chỉ có Thái Thượng Lão Quân, dường như đây là lần đầu tiên quen biết Quân Quân đạo nhân vậy, "Đạo Tổ, ngươi cái này ... có ăn ngon tới như vậy sao?"
Đạo Tổ trước kia không phải như thế này a!
"Nhớ cho kỹ! Sau này đừng có gọi ta là Đạo Tổ, đổi tên rồi, Quân Quân đạo nhân."
Quân Quân đạo nhân hung hăng nhắc nhở một lần, sau đó lấy giọng nói mang thâm ý nói: "Ngươi còn quá trẻ, không hiểu, đừng nói ta không có nhắc nhở ngươi, tranh nhiều sủi cảo một chút!"
"Cô cô cô!"
Đúng vào lúc này, nước bên trong nồi sôi lên với biên độ lớn hơn, từng cái sủi cảo tất cả đều trở nên không an phận, bắt đầu chìm nổi.
Căn bản không cần phải có người đi nhắc nhở, pháp lực của tất cả mọi người trong phút trốc dâng trào mà ra, thi triển thủ đoạn đi vớt lấy sủi cảo trong nồi.
"Ầm!"
Nước trong nồi bắn thẳng lên trời mà lên, cái nồi càng là lập tức nổ thành chia năm xẻ bảy, từng cái sủi cảo hấp dẫn tầm mắt của mọi người.
Bọn họ đều là đại năng một phương, lúc này ánh mắt lại là tái rồi.
"Vãi nồi, bình thường xưng huynh gọi đệ với ta, bây giờ chỉ vì một cái sủi cảo mà ra tay với ta?"
"Tất cả chớ động! Ta sẵn sàng hy sinh tình cảm giữa chúng ta để đổi được thêm nhiều sủi cảo hơn!!"
"Quá mức, tốt xấu gì cũng phải chừa lại cho ta một chút, đừng bắt ta phải bung lụa!"
Họ đều có thể kiềm chế sự bốc đồng của bản thân khi dùng bữa với cao nhân, có thể khắc chế được xúc động của mình, thậm chí sẽ rất lịch sự, không có sự áp chế của cao nhân, vậy đơn giản chính là mãnh thú giành ăn, người quen không nhận biết.
Tuy nhiên sủi cảo vẫn là còn rất nhiều, cũng không có người sẽ làm chuyện này tới tuyệt tình, bởi vậy tất cả mọi người cướp được một chút.
Từng cái tay nâng bát lên, nhìn vào sủi cảo trong đó, con mắt sáng tỏ như bóng đèn, khoé môi nhếch lên nước bọt óng ánh, thi nhau không nói hai lời, không kịp chờ đợi đưa một cái sủi cảo vào trong miệng của mình.
Ngay sau đó --
"A -- "
"A -- "
"Ô -- "
Những tiếng rên rỉ như vậy cứ liên tiếp vang lên, vẻ mặt trên khuôn mặt của bọn họ so với Quân Quân đạo nhân vừa rồi thì chỉ có hơn chứ không có kém, cảnh tượng thật là rung động.
Nếu như có đệ tử bên ngoài nhìn thấy loại cảnh tượng này thì chắc chắn sẽ kinh ngạc đến trợn lòi con mắt ra, hình tượng tiên phong đạo cốt mà bọn họ duy trì chắc chắn sẽ bị huỷ hoại chỉ trong chốc lát.
Về phần Nữ Oa và Vân Thục các nàng, làm nữ thần thì phải thận trọng, tự nhiên còn phải cẩn thận bảo vệ lấy hình tượng của chính mình, bởi vậy, đều bưng bát lên chạy trốn tới một nơi khác không có ai, lặng lẽ sờ sờ nhấm nháp sủi cảo.
Thái Thượng Lão Quân đạt được sự nhắc nhở của Quân Quân đạo nhân, cũng để ý, bởi vậy sử xuất ra tất cả vốn liếng cuối cùng cũng cướp được năm cái sủi cảo!
Nghe thấy từng loại rên rỉ truyền đến từ đám bạn chí cốt ở xung quanh, toàn thân hắn cũng không tự chủ được mà rùng cả mình, cũng tò mò đưa một cái sủi cảo vào trong miệng.
Sau đó --
"A -- "
Hắn trợn tròn mắt lên, toàn thân không cầm được mà run rẩy, vào lúc này, hắn khắc sâu lĩnh ngộ hàm nghĩa của từ 'thăng hoa' này.
Muốn bay, chính mình muốn bay.
Tóc của hắn tung bay dựng thẳng chỉ lên trời.
Nhắm mắt lại, sung sướng đê mê như phê thuốc, sau đó lại có hai hàng lệ nóng theo hai gò má chạm rãi chảy xuôi mà xuống.
Ăn ngon đến rơi lệ...
Những người khác có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, hơn nữa không nhiều thì ít ra đều đã từng nếm món ăn ngon của cao nhân, chỉ có một mình Thái Thượng Lão Quân thì đây là lần đầu tiên.
Đó căn bản là không thể nào chịu nổi a, tâm trạng lập tức nổ tung!
Ngàn vạn suy nghĩ xông lên đầu, sống vô dụng rồi, chính mình trước kia là sống vô dụng rồi a! Có thể ăn vào loại món ăn ngon như thế này, đời này không còn gì mà phải hối tiếc, xem như lập tức chết đi, cuộc sống của ta cũng đã viên mãn rồi...
Ô ô ô, làm sao ta lại có thể hạnh phúc đến như thế này?