Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 767: CHƯƠNG 767: LIẾM MỘT CÁI LIẾM TỚI TRIỆT ĐỂ.

Đông Ảnh vệ bị chọc cười thành công, nhìn vào cái mông của con chó kia, cảm nhận được sự vũ nhục lớn nhất từ lúc chào đời cho tới nay, sát ý quanh thân gần như sôi trào.

Dám can đảm chổng mông về phía ta, vậy ta sẽ để cho cái mông của ngươi nở hoa!

Hắn phẫn nộ quát chói tai một tiếng, sau lưng, lực lượng pháp tắc vô tận hội tụ lại, pháp lực càng giống như giang hà dậy sóng, che đậy trời xanh, cuộn trào tới cực điểm, khí tức kinh khủng lan toả ra, khiến thân thể phần lớn người trên trận mềm nhũn ra tê liệt ngã xuống trên mặt đất, còn có một số bị khí tức áp chế, đầu rạp xuống đất, bị đè chặt xuống.

Tuy nhiên, ở dưới cỗ khí thế ngập trời này, cái mông không sợ hãi kia lại không bị ảnh hưởng chút nào, vẫn như cũ làm việc nghĩa không chùn bước mà lao xuống!

"Rống!"

Sau lưng Đông Ảnh vệ, ngàn vạn đại đạo pháp tắc ngưng tụ ra một cái bóng mờ hình người cường đại, đón cái mông của Đại Hắc mà lên, giơ hai tay chuẩn bị đỡ lên!

Trên cái mông kia, quần cộc da lấp lánh ánh sáng le lói, va chạm vào với hai tay của bóng mờ hình người kia!

"Xùy -- "

Bóng mờ hình người lập tức bị xuyên qua, Đông Ảnh vệ muốn rách cả mí mắt, muốn tránh đã là không còn kịp nữa rồi.

Mắt thấy Đại Hắc thế như chẻ tre, đặt mông an vị ở trên người Đông Ảnh vệ!

"Phốc!"

Nương theo lấy một tiếng vang lanh lảnh, Đông Ảnh vệ đã biến mất ngay tại chỗ, xuất hiện ở bên dưới cái mông của Đại Hắc, không có tiếng động.

Thẳng tới Đại Hắc vỗ vỗ cái mông, chậm rãi đứng người lên, tất cả mọi người lúc này mới lấy lại tinh thần.

"Hắn. . . Hắn hắn, chết rồi? !"

"Không thể tưởng tượng nổi, đường đường là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, lại bị một con chó đặt mông ngồi lên mà chết!"

"Quần cộc thật là khủng khiếp! Không chỉ có thể ngăn cản công kích của cảnh giới Thiên Đạo, hơn nữa còn có thể ngồi chết đại năng! Khó hiểu!"

"Trước đó ta thế mà còn cười nhạo con chó kia và cái quần cộc kia, ta thật ngu xuẩn."

"Trên đời này có vô số khả năng có thể xuất hiện, chẳng qua những khả năng mà chúng ta có thể biết tới không nhiều nên mới cảm thấy nó vô lý, nhưng khi thấy rồi thì không còn vô lý nữa, còn như ai thấy cảnh này vô lý thì kẻ đó là thằng ngu rồi."

"Đúng đúng, phải nói đúng là như vậy! Nếu như chúng ta chỉ đứng ở trên mặt đất mà không bay lên thì làm sao biết được Thần Vực này nó là hình tròn."

"Chó này thế nhưng là một đại lão!"

Tình thế đảo ngược để đại não của mọi người gần như trở nên rối loạn, phá vỡ tam quan (Thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan).

Nơi xa, Tả sứ tâm trạng một mực để ở chỗ này, thân thể nàng lảo đảo một cái, nàng ta cảm nhận được, khí tức sinh mệnh thuộc về Đông Ảnh vệ đã biến mất!

Người vừa mới trở thành đồng chí đồng đội của mình này, còn chưa kịp tự mình tỏa sáng thì đã vinh dự nhận được hộp cơm ....

Quá kinh khủng!

May mà ta chạy nhanh a!

Tả sứ đột nhiên cảm thấy sau lưng của mình mát lạnh, tiểu tâm can hơi rung một cái, không thể không đẩy nhanh tốc độ thêm mấy phần.

Hiện trường, Đại Hắc nhìn vào phương hướng biến mất của Tả sứ, bên trong mắt chó lộ ra vẻ suy tư.

"Khí tức kia có hơi quen thuộc a, mỗi lần đều chạy khá nhanh, bán đồng đội quả quyết như vậy cũng là thú vị, có nên bắt tới chơi đùa hay không?"

"Rống!"

Ngay vào thời khắc nó đang suy nghĩ, Thần Nhãn Kim Tình Sư cách đó không xa cuối cùng áp chế không nổi, hai mắt đỏ ngầu, lông vàng toàn thân dựng đứng lên, vô cùng hung dữ, phát ra một tiếng rống lên.

Sợ hãi xuất phát từ nội tâm đối với Đại Hắc, để nó mất đi lý trí thế mà xông lên lao về phía Đại Hắc!

Đại Hắc khẽ chau mày, một chân chó trong đó tuỳ ý giơ lên, bóp chặt lấy cổ của nó, hai chân sau đứng thẳng, giơ Thần Nhãn Kim Tình Sư lên giữa không trung.

Sau đó, một chân chó khác vung lên ----

"Ba ba ba!"

Vỗ vào trên đầu sư tử, lập tức chính là ba cái tát tát vào.

Tát cho Thần Nhãn Kim Tình Sư tới tâm thần hỗn loạn mơ hồ, mắt nổi đom đóm, lông đầu sư tử đều loạn.

Sau đó trở thành một tiếng gầm gừ yếu ớt.

"Ba ba ba!"

Đại Hắc không do dự chút nào, lại là ba cái tát nữa tát vào.

Như vậy Thần Nhãn Kim Tình Sư này mới chịu an phận, bên trong đôi mắt toát ra thần sắc sợ hãi, há mồm gầm lên một tiếng gầm yếu ớt.

"Meo -- "

"Ừm, nó đã được khôi phục."

Chân Đại Hắc buông lỏng, ném nó xuống đất, đối với Thiên Hồng đạo trưởng đang trợn tròn mắt mà nhìn nói: "Loại tình huống phát cuồng này làm rất dễ, cứ dựa theo cách ta vừa mới làm, cho mấy phát tát tát vào là có thể yên tĩnh lại."

Thiên Hồng đạo trưởng há to miệng, cuối cùng chỉ có chật vật nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, yếu ớt nói: "Cám ... cám ơn Cẩu đại gia."

Những người khác cũng nghe tới choáng váng, cạn lời không biết phải nói gì.

Tát yêu thú cảnh giới Thiên Đạo, cái này gọi là làm rất dễ sao?

Ngươi cho rằng kẻ nào cũng biến thái giống như ngươi vậy a!

Lúc này, toàn trường tất cả mọi người mới không thể không nhận rõ một cái hiện thực, Đại Hắc không chỉ có ngoại hình biến thái, thực lực càng biến thái hơn, đây là một con chó biến thái cả trong lẫn ngoài.

Tư Đồ Minh Nhật vừa bay tới vừa hô to, "Cẩu đại gia uy vũ! Đa tạ ân cứu mạng của Cẩu đại gia."

Nội tâm của hắn rung động tới cực điểm, đối với sự cường đại của cao nhân lại có thêm một cái nhận thức rõ ràng nữa.

Truyền miệng, cuối cùng không có sức thuyết phục bằng tận mắt nhìn thấy.

Chó yêu của cao nhân cũng cường đại như thế, vậy cao nhân sẽ cường đại tới tình trạng gì, quả thực khó có thể tưởng tượng a!

Đại Hắc không có vấn đề nói: "Không có gì mà phải cảm tạ, cái quần cộc da này là chủ nhân vừa mới may cho ta, ta chỉ là muốn thử uy lực của nó một chút, hơn nữa, ta không vừa mắt với đám người Giới Minh!"

Tuy nhiên lời này rơi vào trong tai của đám người Tư Đồ Minh Nhật thì lại nhấc lên sóng to gió lớn.

Cái quần cộc da lợi hại như vậy là do cao nhân may ra?

Moá! Đây là bản lĩnh thần thánh gì?!

Khó trách có thể tặng cái bút Hỗn Độn Linh bảo cho người một cách tuỳ tiện như vậy, hoá ra thật có thể tiện tay tạo ra Hỗn Độn Linh bảo!

Đáng sợ, thật đáng sợ!

Trong nội tâm Tư Đồ Minh Nhật thì rung động điên cuông, lập tức nghiêm mặt nói: "Cẩu đại gia, chủ nhân của ngài có ân tình vô cùng to lớn đối với Ngự Thú tông của chúng ta! Không chỉ lần này, lần trước còn đã cứu Tư Đồ Thấm con gái ta, ân tình này quá lớn, chúng ta căn bản khó mà trả được!"

"Ta bây giờ lập tức tặng vị trí Tông chủ cho Thấm nhi, nàng ta nếu như là Thư đồng bên cạnh chủ nhân của ngài, vậy Ngự Thú tông chnugs ta chính là một quân tiểu tốt thủ hạ của cao nhân, sau này có việc gì cứ phân phó, mời sai bảo một cách tuỳ ý."

Tần Trọng Sơn và Bạch Thần nhìn thấy loại thao tác này, ở trong lòng hô to chủ quan, Tư Đồ Minh Nhật quả thực chính làm Chó Liếm chi vương (Vương của nịnh hót), lập tức liếm một cái liếm tới triệt để.

Bọn họ làm sao có thể chịu yếu thế, vội vàng nói: "Cẩu đại gia, ta cũng nguyện ý là kột con tiểu tốt thủ hạ của cao nhân, có chuyện gì làm ơn cho ta tham gia với!"

"Thực không dám giấu giếm, trở thành tiểu tốt thủ hạ của cao nhân chính là mộng tưởng cả đời của ta, còn xin thành toàn."

Đại Hắc không quá quan tâm những việc này, có điều nghĩ tới tin tức về Cổ Chi nhất tộc biết được trong lời nói của Tần Mạn Vân trước đó, cảm thấy chủ nhân khả năng cũng cần tiểu tốt, cho nên mở miệng nói: "Tuỳ các ngươi, nhớ kỹ phải làm việc giúp chủ nhân ta cho thật tốt."

Đám người Tần Trọng Sơn hết sức vui mừng, gật đầu như gà con mổ thóc, kích động nói: "Chắc chắn, chắc chắn!"

Sau đó, ánh mắt của mọi người rơi vào trên người cha con Tư Đồ Vũ.

Hai người bọn họ mặt xám như tro tàn, ngơ ngơ ngác ngác, tâm trạng hiển nhiên là sụp đổ.

Cục diện ban đầu rất tốt đẹp, đột nhiên bị đảo ngược, loại đả kích này quả thực để cho người ta tuyệt vọng.

Cái này thật sự là quá vội vàng mà không kịp chuẩn bị, vốn là có hai tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo, đội hình hoa lệ lợi hại dường nào, hăng hái chuẩn bị san bằng bên đối diện một phen.

Tuy nhiên ai mà ngờ, một tên đồng đội không có dấu hiện nào bắt đầu bán đồng đội của mình, còn có một cái quần da thần khí khắc kim miểu sát, chỉ để lại hai tên phụ trợ hô to ngưu bức ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!