Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 769: CHƯƠNG 769: TÁC DỤNG CỦA TẢ SỨ NÀY, CHẲNG LẼ CHỈ DÙNG ĐỂ TRUYỀN TIN TỨC VỀ CÁI CHẾT CỦA ĐỒNG ĐỘI?

Trong tay hai người bọn họ mỗi người cầm lấy một ly nước trái cây, mút lấy từng ngụm từng ngụm nhỏ một, một mặt hưởng thụ, bên trong đôi mắt đều là vẻ hạnh phúc.

Là biết, tới chỗ cao nhân một chuyến, đãi ngộ chắc chắn sẽ không kém a.

Sở dĩ bọn họ tới thế nhưng thật ra là tới đưa phát hiện mới của bọn họ cho Lý Niệm Phàm.

Cao nhân thích kỳ trân dị thú, đây là chuyện mà tất cả mọi người sớm đã biết, nhất là thiên địa bây giờ tiến hoá thành Thần Vực, theo thời gian trôi qua, linh vật dựng dục ra càng ngày càng nhiều, mọi người trên Thiên Cung tự nhiên cũng đều để chuyện của cao nhân vào trong lòng.

Lần này, bọn họ phát hiện chính là một gốc linh căn giống như hoa có màu xanh biếc, trải qua Thực Thần giám định, hắn suy đoán ra, đây có thể trở thành một loại nguyên liệu nấu ăn, bởi vậy mà cố ý mang tới cho cao nhân.

Không nghĩ tới, thế mà thật có thể lọt vào pháp nhãn của cao nhân.

Lý Niệm Phàm thì cầm linh căn bọn họ mang tới vào trong tay, đặt ở trong tay ngắm nghía, sau đó trên mặt nở ra nụ cười tươi, mở miệng nói: "Đây là một loại rau, tên gọi là Tây Lam hoa, giá trị dinh dưỡng không thấp, thật không tệ."

Tiêu Thừa Phong cười nói: "May mắn đoạt được, Thánh Quân đại nhân không chê là tốt rồi."

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Ha ha ha, thiên địa có biến hoá lớn lần trước, cái viện này của ta cũng theo đó mà rộng rãi hơn không ít, đang cảm thấy hậu viện hơi trống trải, cho nên cần các loại rau hoa quả mới tới bổ sung, các ngươi thật sự là có lòng, đưa tới rất đúng lúc."

Lời nói này để Tiêu Thừa Phong và Thực Thần đều chấn động tinh thần, ý tứ của cao nhân rất rõ ràng, xem ra chính mình còn phải cố gắng hơn mới được!

Thực Thần vội nói: "Thánh Quân đại nhân yên tâm, chúng ta sẽ còn tiếp tục để ý tới cho ngài, chắc chắn sẽ phát hiện ra càng nhiều loại rau hoa quả khác."

Lý Niệm Phàm gật đầu nói: "Như vậy thì đa tạ rồi."

Mới vừa vào cửa Đại Hắc thấy cảnh tượng này thì lập tức tranh công nói: "Chủ nhân, lần ra ngoài này ta cũng mang về đồ tốt cho ngươi."

"Ồ? Lấy ra cho ta xem một chút." Lý Niệm Phàm mong đợi.

Đại Hắc nháy mắt ra hiệu mấy cái, thần bí nói: "Mời chủ nhân đi theo ta nói chuyện một chút."

Lý Niệm Phàm đi theo nó vào trong phòng.

Đại Hắc lấy ra một cái hộp, "Chủ nhân, mời xem."

Lý Niệm Phàm nhìn vào cái thứ trong hộp kia, không cần nghĩ ngợi, một bàn tay đập vào trên cái đầu chó của Đại Hắc.

"Ngươi đây là học cái thứ bàng môn tà đạo này ở nơi nào? Ta cần thứ này để làm gì? Hả?"

Lý Niệm Phàm đầu toát mồ hôi hột, dùng lực xoa nắn đầu chó của Đại Hắc, rồi nói: "Thôi được rồi, tốt xấu gì đây cũng là tấm lòng của ngươi, chờ một chút ngươi cầm đi ra bảo Tiểu Bạch chiên, không được để cho tiểu Đát Kỷ các nàng biết, còn nữa ... không có lần sau!"

Đại Hắc gật đầu lia lịa, "Hiểu, ta hiểu!"

Lý Niệm Phàm lại quay trở lại chỗ tiếp khách, nhìn vào Thực Thần nói: "Thực Thần, không phải ngươi vẫn muốn trao đổi học hỏi kinh nghiệm nấu ăn với ta sao? Ta đang trong lúc rảnh rỗi không có việc gì để làm, không bằng chúng ta cùng nhau nghiên cứu thảo luận một chút, vừa đúng, ta cùng ngươi phổ cập một số rau quả, cũng dễ thuận tiện cho sau này ngươi phân biệt."

"Ta vẫn là rất chờ mong có những thức ăn ngon mới."

Lý Niệm Phàm làm như thế, đầu tiên là vì cảm tạ, còn có chính là dáng vẻ của rất nhiều nguyên liệu nấu ăn thật ra thì rất đặc thù, lo lắng người ở đây bình thường sẽ không nhận ra được, từ đó mà bỏ qua, nếu như vậy thì tương đối đáng tiếc.

Ví dụ có thể như Khả Khả đậu (hạt ca cao), người tu tiên ở nơi này chắc chắn không biết tác dụng, tuy nhiên, đây chính là tài liệu chủ yếu dùng để làm sô cô la, còn có Già Phê đậu (hạt cà phê), có thể dùng để làm cà phê.

Nếu như quả thật có thể tìm ra nó, hồi tưởng về những món ngon khác ở kiếp trước, tuyệt đối có thể xem như là một loại niềm vui thú.

Thân thể mập mạp của Thực Thần lắc một cái, cười tới mắt nhỏ đều híp lại thành khe hở, "Thật tốt, tiểu thần vô cùng vinh hạnh!"

Trước đây hắn cũng không dám thật tới thỉnh giáo Lý Niệm Phàm, sợ sẽ để Lý Niệm Phàm cảm thấy phiền chán, không nghĩ tới lần này đi tới tặng Tây Lam hoa, lấy được niềm vui của Lý Niệm Phàm, thật quá hạnh phúc!

Cùng một thời gian.

Vẫn như cũ ở trên tinh thần kia.

Tả sứ cất bước tiến vào bên trong, đi tới trước mặt Minh chủ của Giới Minh.

Minh chủ cảm thấy có hơi ngoài ý muốn, mở miệng hỏi: "Ngươi làm sao lại trở lại nhanh như vậy rồi? Những thứ bảo ngươi đi tìm đã tìm được rồi sao?"

Tả sứ nhắm mắt nói: "Còn chưa, nhưng ... Đông Ảnh vệ đã thân tử đạo tiêu ..."

Trầm mặc.

Bầu không khí ngột ngạt nổi lên.

"Đông Ảnh vệ không còn?" Giọng nói Minh chủ xuất hiện ba động, cảm thấy khó có thể tin.

Hắn nhìn vào Tả sứ, ánh mắt không thể không phát sinh một chút biến hoá.

Tới loại cảnh giới này của hắn, thái độ đối với nhân mạng là thờ ơ.

Mà vào lúc này, hắn không thể không để ý tới, thậm chí ở trong lòng còn âm thầm tính toán định đoạt.

Trong thời gian thật ngắn này, Giới Minh đã chết bao nhiêu người? Khoảng chừng mười tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo rồi đi!

Loại đại năng này, chết một tên thì mất đi một tệ, chính là tư nguyên khan hiếm a!

Lần trước Tả sứ trở về, là Hữu sứ chết rồi, chính mình vừa mới cho nhiệm vụ mới, lúc này mới mấy ngày, nàng ta lại mang về tin dữ Đông Ảnh vệ đã thân tử đạo tiêu.

Tác dụng của Tả sứ này, chẳng lẽ chỉ dùng để truyền tin tức về cái chết của đồng đội?

Mười tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo bỏ mình, xem như nội tình Giới Minh cũng không chịu nổi, thủ hạ dưới quyền hắn teo top trầm trọng, nếu như cứ để tính huống này xảy ra thì ai gánh vác được? Không được bao lâu, chính mình lại là một tên tướng không thủ hạ.

Minh chủ mở miệng nói: "Đông Ảnh vệ là chết như thế nào?"

"Vẫn là bởi vì con chó kia, thật ra thì, vừa mới bắt đầu ta đã khuyên hắn, bảo hắn đi tìm kiếm ba món đồ của Minh chủ trước, không nên thêm chuyện, có điều hắn tự cảm thấy chuyện này tuyệt không có sai sót gì xảy ra, sau đó ..."

Tả sứ kể lại chuyện xảy ra lại một lần, chỉ có điều biến hoá quá trình chạy trốn của mình một phen, cái này trong lúc vô hình chung đã nói giảm đi thực lực của Đại Hắc tạo thành thông tin sai lệch nói cho Minh chủ ...

Minh chủ nhíu mày, "Xem ra vị lão bằng hữu kia không phải rất hữu hảo đối với ta a, một mực đang nhằm vào ta."

Lại tại lúc này, sắc mặt của hắn hơi đổi, dường như cảm ứng được cái gì, bên trong đôi mắt bắn ra tinh mang.

"Có khí tức đại đạo xuất thế!"

Bên trong giọng nói của Minh chủ mang theo cảm xúc kích động, ánh mắt giống như có thể xuyên thấu qua mọi trở ngại, nhìn thấy bên trong Hỗn Độn vô tận.

Ở nơi đó, một viên tinh thần màu đỏ thắm đang lao tới rất nhanh, quanh thân thiêu đốt lên hoả diễm màu đỏ, phá vỡ vòm trời, giống như lưu tinh rơi về phía một hướng như lưu tinh mà đi!

Ở xung quanh viên lưu tinh này, một cỗ khí tức đại đạo vờn quanh, không thể ngăn cản.

Mục tiêu chỉ thẳng về Thần Vực!

"Xem ra đây là bí cảnh mà một vị lão bằng hữu đã diễn hoá ra trước khi chết!"

Đôi mắt Minh chủ trở nên thâm thuý, khàn khàn mở miệng.

Năm đó, bên trong Hỗn Độn sinh ra chín tên Đại Đạo chí cường! Có bốn tên chết ở trước mặt của hắn, bị hắn thôn phệ, còn có năm tên chẳng biết đi đâu.

Bây giờ, bí cảnh này xuất hiện, biểu thị tên này cũng đã chết hẳn, không phải vậy sẽ không để lại bí cảnh truyền thừa.

Quả tim Tả sứ đập lên phình phịch, huyết dịch toàn thân gia tăng tốc độ trao đổi chất, kích động không thôi.

Đây chính là bí cảnh mà cảnh giới Đại Đạo chí cường để lại trước khi chết, quá trân quý!

"Thần Vực là thế giới tạo nhiều tranh đoạt, ẩn chứa khí vận to lớn! Xem ra bí cảnh này nhận lấy sự dẫn dắt của Thần Vực, lúc này mới đột nhiên xuất thế, đồng thời buông xuống Thần Vực."

Minh chủ Giới Minh thôi diễn một phen, cười nói: "Bên trong bí cảnh này có thứ mà ta cần, ngươi đi tìm Tây Ảnh vệ, lần này nhớ lấy không nên thêm chuyện, lập tức đi tìm thứ mà ta cần về!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!