Đây là cánh đồng cỏ xanh mướt, chim hót hoa nở, ánh sáng ôn hoà, đám mây trôi nổi bồng bềnh, ở giữa cánh đồng cỏ là một cái đầm nước xanh biếc, sóng nước lăn tăn, tỏa ánh sáng bao trùm, linh lực hoá thành sương mù bốc lên như khói.
Thiên Hồng đạo trưởng có kiến thức rộng rãi, nhìn vào cái đầm nước này, lập tức sợ hãi thán phục tới hô to một tiếng, "Khí tức sinh mệnh thật nồng nặc, sinh cơ như hồng, linh vận tự sinh, đây tuyệt đối chính là Sinh Linh tuyền!"
Ai cũng có thể nghe được sự kích động trong giọng nói của hắn.
Có thể để cho một tên đại năng Thiên Đạo thất thố tới như vậy thì đủ để thấy mức độ trân quý của linh tuyền này.
Thiên Hồng đạo trưởng nói tiếp: "Sinh Linh tuyền có thần hiệu tái tạo đạo khu, tái tụ nguyên thần, có được năng lực cải tử hồi sinh, tương đương với cái mạng thứ hai! Hơn nữa ... có thể tới bù đắp những thương tích của sinh mệnh bản nguyên!"
Cái này tương đương với tái tạo lại toàn thân, chỉ có điều, đối tượng của Sinh Linh tuyền cũng không phải phàm nhân, mà là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên thậm chí là đại năng cảnh giới Thiên Đạo này!
Hắn nuốt xuống một ngụm nước miếng, mong đợi nói: "Cẩu ... Cẩu đại gia, ta có thể đi uống một ngụm không?"
Đại Hắc bình tĩnh nói: "Mời tuỳ ý."
"Đa tạ, đa tạ!"
Thiên Hồng đạo trưởng hết sức vui mừng, không kịp chờ đợi chạy tới, bắt đầu uống từng ngụm nhỏ một.
Thương tích trước đó hắn bị Tây Ảnh vệ tạo ra, sinh mệnh bản nguyên nhận lấy tổn thương, vừa đúng có thể dùng Sinh Linh tuyền tới đền bù.
Những người khac scungx là đuổi theo sát, kích động mà uống, thương tích trên thân thể và nguyên thần tất cả đều được khép lại, sảng khoái không thôi.
Đại Hắc cũng không nhanh không chậm đi tới, đầu chó hạ xuống uống một ngụm, sau đó nhướng mày lập tức phun ra.
Cảm thấy không thú vị nói: "Mùi vị quá bình thường,c òn không dễ uống bằng nước máy ở nhà của chủ nhân."
Thiên Hồng đạo trưởng nhìn thấy cảnh tượng này, thiếu chút còn tưởng rằng chính mình nhìn nhầm, con chó này thế mà chướng mắt với Sinh Linh tuyền?
Tầm mắt này cũng quá cao, trong nhà không có mỏ thì không làm được chuyện điên rồ bực này.
"Hình như bên trong những thứ mà người của Giới Minh muốn tìm kiếm có Sinh Linh tuyền."
Tròng mắt Đại Hắc đảo một cái, khoé miệng lộ ra một nụ cười xấu xa không có chút ý tốt gì, hỏi: "Các ngươi có muốn thứ này không?"
"Muốn, muốn!" Đám người Tần Trọng Sơn thi nhau gật đầu kêu muốn
"Vậy thì các ngươi nhanh chóng dùng hết khả năng của mình thu hết vào đi." Đại Hắc từ tốn mà nói.
Đám người Tần Trọng Sơn lập tức thi nhau lấy ra những bảo bình đặc biệt, nhanh chóng đổ đầy.
Đại Hắc nhìn vào Sinh Linh tuyền còn lại trong đầm nước, chân sau nhấc lên một cái, sau đó, một dòng nước nhỏ bay xẹt ra tạo thành đường vòng cung duyên dáng rơi vào trong đầm nước ...
Tồ tồ------
Quân Quân đạo nhân choáng váng.
Tần Trọng Sơn choáng váng.
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, rơi vào trạng thái đứng máy.
Đi tiểu... Đi tiểu? !
Dòng nước tiểu chó, rơi vào bên trong Sinh Linh tuyền?!
Phung phí của trời a!
Bọn họ đều cùng lúc che trái tim nhỏ bé của chính mình, muốn rách cả mí mắt, đau lòng tới không thể thở nổi.
Đại Hắc bình tĩnh thu chân, "Thêm một ít thứ, xem như cho đám oắt con Giới Minh kia một chút lễ vật, các ngươi có muốn tặng một ít hay không?"
Lời này để trong lòng mọi người cuồng loạn, thế mà hiện ra một cỗ hưng phấn không hiểu, nóng lòng muốn thử.
Đi tiểu vào bên trong Sinh Linh tuyền, chuyện điên cuồng như thế này, chuyện này đủ để ta thổi cả một đời!
Hơn nữa, dù sao Đại Hắc cũng đã đi tiểu vào đó rồi, chúng ta ngu sao mà không đi tiểu ...
"Ngươi nói như vậy, ta vẫn là thực sự có chút buồn tiểu."
"Hay là ... cùng tiểu đi?"
Tồ tồ tồ tồ -----
Vốn dĩ bởi vì bọn họ thi nhau lấy bảo bình đặc chế thu Sinh Linh tuyền vào làm cho mực nước trong đầm hạ xuống, hiện tại, cũng bởi vì bọn hắn mà mực nước lại trở trạng thái ban đầu.
Đại Hắc lại để lại chữu ở bên trong không trung, "Nước suối này trân quý vạn phần, không được lãng phí."
"Chúng ta đi tới trạm tiếp theo!"
Một canh giờ sau.
Trong không trung truyền tới tiếng bạo phá âm thanh, linh quang lập loè không ngừng, cấm chế bắt đầu buông lỏng, đám người Giới Minh kia đang ra sức đánh hạ khó khăn trùng trùng điệp điệp mà đi tới.
Càng đi vào trong, cấm chế càng mạnh, Tây Ảnh vệ và Tả sứ đều không thể không hộ tống mọi người, cùng nhau tìm kiếm biện pháp phá giải cấm chế.
"Lốp bốp!"
"Xông a!"
"Đây là cơ duyên lớn nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta, cận kề cái chết cũng không thể bỏ lỡ!"
"Còn thiếu một chút nữa thôi, ta đã ngửi thấy mùi vị của cơ duyên, thơm quá!"
So với lúc tới bảo khố tầng thứ nhất, lúc này nhân số lại giảm đi một nửa, hơn nữa trên người mỗi người đều bị thương, có thể nói là đã trải qua rất nhiều gian khổ.
Cuối cùng, bình minh cũng bắt đầu ló dạng, theo không gian giao động một cái, bọn họ đã đi tới bảo khố tầng thứ hai.
"Khí tức sinh mệnh thật nồng nặc, nơi này chắc chắn có tạo hoá lớn!"
"Sinh Linh tuyền, lại là Sinh Linh tuyền! Chủ nhân của bí cảnh không có lừa chúng ta, tầng thứ hai quả nhiên có bảo bối to lớn."
"Nhiều Sinh Linh tuyền như vậy, đây chính là thứ mà chỉ có Hỗn Độn mới có thể dựng dục ra a! Chúng ta phát!"
Tất cả mọi người nhanh chóng đi tới bờ đầm nước, hai mắt toả ánh sáng, như đói như khát.
"A, bên trong Sinh Linh tuyền này làm sao hiện ra một chút màu vàng?"
"Hoàng Kim Thánh dịch! Ta đã hiểu, cái này chắc chắn là phần tinh tuý nhất của Sinh Linh tuyền!"
"Không hổ là Sinh Linh tuyền, mùi vị này chính là đỉnh, chỉ cần ngửi một cái thôi cũng làm cho tinh thần người ta sảng khoái."
"Có thể uống nước này, một đợt này đã là kiếm lớn!"
Tây Ảnh vệ và Tả sứ cũng đi tới bờ đầm nước, cười nói: "Rất tốt, đây cũng chính là Sinh Linh tuyền mà Minh chủ cần!"
Những người khác không dám tranh đoạt, mở miệng nói: "Không phải là các ngươi, chúng ta cũng không có khả năng tới nơi này, Sinh Linh tuyền này nên để các ngươi hưởng dụng trước tiên."
"Xem như các ngươi thức thời."
Tây Ảnh vệ mỉm cười, đưa tay điều khiển một đoàn Sinh Linh tuyền vào trong miệng của mình, chẹp chẹp hai lần, nhấm nháp cẩn thận.
Hài lòng mở miệng nói: "Vào miệng ngọt, khí tức sinh mệnh dồi dào, giàu linh vận, là Sinh Linh tuyền chính tông không thể nghi ngờ, Tả sứ ngươi có muốn nếm thử chút hay không?"
Tả sứ mơ hồ bất an, những chuyện nàng ta gặp phải gần cho nên nàng ta bây giờ khá là thận trọng, mở miệng nói: "Tạm thời không cần, trước tiên lấy về cho Minh chủ trước đã."
Có người vuốt mông ngựa nhắc nhở: "Hai vị đại nhân, lớp Hoàng Kim Thánh dịch trôi nổi trên bề mặt Sinh Linh tuyền kia chắc chắn không tầm thường!"
"Lắm miệng! Ta cần ngươi tới nhắc nhở sao?"
Tây Ảnh vệ nở nụ cười ngạo mạn, "Hoàng Kim Thánh dịch bực này các ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, không bỏ qua một giọt, tất cả đều vớt lên, dâng cho Minh chủ!"
Đợi tới lúc đổ đầy cái bình, lúc này mới tới lượt những người khác.
Mọi người đều sớm đã chờ đợi không kịp, đạt được phê chuẩn của Tây Ảnh vệ, lúc này mới hưng phấn hô to một tiếng, cùng nhau tràn vào bên trong Sinh Linh tuyền.
"Ừng ực ừng ực -- "
"A, quá sung sướng! Đây chính là mùi vị của Sinh Linh tuyền sao? Ta cảm thấy sinh mệnh ta đạt được lột xác."
"Không hổ là Sinh Linh tuyền, thương thế vừa rồi bởi vì phá cấm chế thế mà có thể đều tốt."
"A? Sinh Linh tuyền này vừa ngọt đồng thời thế mà còn có một chút vị mằn mặn, thật kỳ lạ a."
"Có mùi vị còn không tốt sao? Có lẽ đây chính là đặc điểm của Sinh Linh tuyền đi."
"Những ai uống rồi đều lui lại, không nên quá tham, hãy để những người phía sau chúng ta cũng nếm trải nó!"
"Ừng ực ừng ực -- "
Sau nửa canh giờ, bụng của nhiều người đều căng phồng, nhếch mép mãn nguyện, tu vi của bọn họ không thấp, bởi vậy thu được quyền lợi ưu tiên uống linh tuyền.
Phía sau họ, những người có tu vi thấp kia đang ở đáy đầm, điên cuồng liếm láp đáy đầm và trong vách.
"Các ngươi xem, trên không trung còn có một hàng chữ, bảo chúng ta không được lãng phí."
"Ha ha ha, chủ nhân của bí cảnh này thật sự là một người lạ kỳ, điều này còn cần hắn phải nói sao? Linh tuyền trân quý như thế này, chỉ cần ta lãng phí một giọt là sẽ mất đi, nấc ~"