Cả đám người đi cùng Giới Minh nhiệt huyết sục sôi, chống đỡ áp lực vô tận cùng nhau tiến lên.
So với trước đó, số người của bọn họ lại thiếu một mảng lớn nữa, chỉ còn lại chưa tới trăm người.
Tuy rằng trả ra một cái giá rất lớn, nhưng thành quả là khả quan.
Theo Tây Ảnh vệ giơ Thần Đạo Trảm Lôi kiếm chém ra, bầu trời bảo khố tầng thứ ba lập tức bị rạch ra một đường vết rách, mọi người không kịp chờ đợi nối đuôi nhau mà vào.
Tới, cuối cùng cũng đã tới!
Tất cả mọi người đều là đầy cõi lòng kích động và chờ mong, đợi tới nhìn thấy bảo vật tha thiết ước mơ.
Chỉ có điều vừa mới đi vào thì lập tức ngây ngẩn cả người.
Tại sao có thể có người?
Tả sứ càng là trợn tròn mắt, hận không thể trừng cho tròng mắt của mình lồi ra ngoài. một lần cho là mình xuất hiện ảo giác.
Tại sao bọn họ lại ở chỗ này? Con chó kia tại sao lại ở chỗ này?!
Quá kinh khủng, tuyệt đối là đại khủng bố!
Nàng ta hoảng sợ vạn phần, không cần suy nghĩ, xe nhẹ đường quen, lập tức co lại tới cuối hàng, làm tiểu trong suốt.
"Các ngươi là tiến vào như thế nào?!" Tây Ảnh vệ cũng cảm thấy khó có thể tin, lập tức quát lớn một tiếng.
Lúc này, Đại Hắc và Thực Thần đang đứng ở dưới cây Khả Khả đậu, làm cái gì đó, về phần trên cây, thì là 'Kết đầy' hạt đậu nhỏ màu đen xám, tròn vo, tỏa ra từng đợt mùi thơm đặc thù.
"Trời! Cây này lại là Hỗn Độn Linh căn!"
"Tê ---- Vậy quả trên cây này chẳng phải là Hỗn Độn Linh quả sao? Mọc ra nhiều như vậy, chúng ta sắp phát rồi!"
"Trách không được ta đưa mắt nhìn cái là nhìn ra những hạt đậu kia không tầm thường, khí tức tỏa ra trên đó tràn đầy linh vận!"
"Chó trụi lông, nhanh bỏ tay chó của ngươi ra, không được làm bẩn Hỗn Độn Linh căn!"
"Không muốn chết thì nhanh chóng lui lại, đây là của chúng ta! Oa ha ha ha ----"
Mọi người đều hai mắt hừng hực, đi về phía cây Khả Khả đậu mà tiến lên.
Đám người Tần Trọng Sơn đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt cổ quái, yên lặng thối lui.
"Tất cả mọi người không nên vọng động!"
Trong đám người có người hô to một tiếng, rồi nói: "Hỗn Độn Linh căn, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, ở vào thời khắc đặc thù như thế này, người đầu tiên theo lý nên phải do Tây Ảnh vệ đại nhân nếm thử trước!"
"Nói không sai, Tây Ảnh vệ đại nhân, mời ngài."
Trên mặt Tây Ảnh vệ lộ ra nụ cười mỉm, cất bước đi tới phía trước nhất của đám người, nói ra lời bình: "Xem ra cây Hỗn Độn Linh căn này quả thực không tầm thường, hơn nữa niên đại xa xưa, bằng không làm sao có thể làm cho trên cây treo đầy Hỗn Độn Linh quả?"
"Có điều, đây là chuyện tốt!"
"Mời nống nhiệt như vậy, vậy ta không khách khí!"
Dứt lời, hắn đưa tay vung lên, lập tức có mấy quả bay tới trước mặt mình, sau đó há mồm khẽ hút, bắt đầu nhấm nháp một cách tinh tế.
"Không hổ là Hỗn Độn Linh quả, có ẩn chứa khí tức đại đạo, hơn nữa mùi vị rất không tệ, vừa vào mềm, khuyết điểm duy nhất chính là có hơi dính răng."
Tây Ảnh vệ vừa ăn vừa cấp đánh giá cho mọi người, vung tay lên, "Các ngươi cũng có thể nếm thử."
Mọi người lập tức không kịp chờ đợi bổ nhào qua.
"Oa, ăn thật ngon, ta dường như ăn ra vị thịt bò!"
"Ta đây là mùi thịt gà."
"Ta thì ăn có phần hơi cay, không hổ là Hỗn Độn Linh căn, có thể kết ra trái cây có đủ loại các hương vị khác biệt."
"Của ta thì có hơi đặc thù, có thể là hỏng, có hơi bốc mùi."
"Vậy cũng đừng lãng phí, đây chính là đồ tốt, ta cảm thấy bình cảnh cũng có chút thả lỏng rồi."
"Ta cần ngươi nhắc nhở sao?"
Đám người Tần Trọng Sơn nhìn vào cảnh tượng mọi người tranh đoạt nhau, nhất là đám người này còn ăn tới quên cả đất trời, khen ngợi không ngừng...
Lập tức cảm thấy dạ dày quằn quại một trận, trong lòng dấy lên một niềm thương cảm.
Ăn phân mà còn hô to là ăn ngon.
Trên thế giới này còn có người còn thảm hại hơn so với bọn hắn sao?
Chỉ có điều, nét mặt của bọn hắn rơi vào trong mắt đám người đi theo Giới Minh kia thì lại có một lớp ý tứ khác biệt.
Lập tức dương dương tự đắc.
"Ha ha ha, các ngươi nhìn bọn họ một chút, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta ăn, thật đáng thương a."
"May mà chúng ta tiến vào kịp thời, bằng không trái cây trân quý như thế này sẽ tiện nghi cho bọn họ."
Đột nhiên, có người nhìn vào một cái phương hướng khác, ngạc nhiên nói: "A? Các ngươi nhìn trên mặt đất bên kia, tại sao có thể có Hỗn Độn Linh quả rơi ở chỗ đó?"
"Ngu đần, đó là phân dê!"
Lời này vừa nói ra, trong miệng mọi người chất đầy trái cây không hẹn mà cùng ngưng lại động tác nhai trong miệng, nhìn chằm chằm vào phân dê ở đằng xa, đầu óc vang lên ông ông, trợn tròn mắt.
"Sao có thể giống tới như vậy?"
"Bởi vì phân dê chính là nguyên vật liệu để nấu ra quả có đủ các loại mùi vị mà các ngươi vừa mới ăn." Đại Hắc giải đáp nghi vấn này.
"Không có khả năng! Ngươi lừa chúng ta! Phân dê chúng ta làm sao có thể ăn vào mà không nhận ra, cái này không cần biết là mùi vị hay là linh khí ẩn chứa trong đó rõ ràng chính là linh quả!"
"Đúng rồi! Chỉ là một con chó mơ tưởng gạt chúng ta!"
"Nó đây là thấy chúng ta ăn nên tâm sinh ra đố kỵ!"
Đại Hắc không nói gì, chỉ là nháy mắt với Thực Thần một cái.
Thực Thần lập tức hiểu ý, ngay trước mặt mọi người lấy một cục phân dê, cho vào chảo chiên giòn, sau đo chấm tương, rải ít thì là lên, "Vị thịt bò, còn có người nào muốn không? Làm ngay bây giờ, có thể chọn khẩu vị cho mình, muốn ăn bao nhiêu có bấy nhiêu."
"Tê -- "
"Ta đớp phân sao?"
"Không! Không thể nào, chẳng nhẽ thật sự là đớp phân?"
"Không!"
"Bảo sao quả của ta ăn vào lại có mùi hôi như vậy, ta còn tưởng là hỏng đâm ra mới như vậy a.!!!!"
"Thực sự là phân dê sao?"
Sắc mặt của mọi người lập tức trở nên tím tái, lập tức hóa thân thành một đám mướp đắng, ngay cả pháp lực toàn thân cũng bắt đầu mất đi sự khống chế, có xu thế bạo tẩu.
Tuy nhiên, cái này còn chưa xong.
Chỉ thấy, Đại Hắc thuận tay vạch một cái, trước mặt xuất hiện một cái hình tượng.
Đó là hình ảnh nó và đám người Tần Trọng Sơn cùng xếp hàng đi tiểu vào bên trong đầm nước Sinh Linh tuyền.
"A! A! A!"
"Giả! Cái này chắc chắn không phải sự thật! Đây chắc chắn là hình ảnh giả!"
"Ta uống nước tiểu chó sau đó còn ăn phân dê! Cuộc đời này của ta túng thiếu tới nỗi cần phải ăn uống những thứ này sao!!!!"
"Thương thiên a, làm sao mà ngươi lại tàn nhẫn với chúng ta như vậy?"
"Không được, ta ta cảm thấy thân thể của ta không được ổn cho lắm, bắt đầu bốc mùi, ọe ----"
"Ọe -- "
Tất cả mọi người thi nhau liên tục nôn mửa ngay tại chỗ, hận không thể móc hết tất cả những thứ trong bụng mình ra, tận hết sức lực, không màng sống chết, một chữ, chính là nôn!
Rất nhiều người sắc mặt đỏ lên, đã phun ra cả mật của chính mình, trong đó không thiếu tu sĩ nữ tính, các nàng cao cao tại thượng, lúc này thì toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch, thân thể mềm mại run mạnh, hai mắt đẫm lệ, hận không thể tự vẫn.
Đạo tâm của bọn họ sập, vĩnh viễn không bao giờ gột rửa được cái loại này, đã sụp đổ hoàn toàn, và tan thành từng mảnh.
Tây Ảnh vệ cũng không ngoại lên, nụ cười tươi vạn năm không đổi trên mặt hắn cuối cùng biến mất, thân thể mập mạp nôn ngay cả chất béo cũng tràn ra tới, cảm thấy chính mình đều bị làm bẩn từ bên trong tới bên ngoài.
Khuôn mặt hắn vặn vẹo, trong cổ họng chật vật gạt ra giọng noi, "Ngươi thật độc, ngươi thật độc ... ọe!"
Tả sứ sớm đã núp ở đằng xa tất cả đều thu hết vào mắt, thân thể mềm mại run rẩy, mềm cả người, cũng bị dọa tới mặt không còn chút máu, tâm can run rẩy.
Thật là đáng sợ, quá kinh dị!
May chính mình cơ trí, biết con chó này rất nham hiểm, một mực đều là thận trọng và cẩn thận, lúc này mới may mắn tránh khỏi sự hủy hoại này.
Nàng ta không dám tưởng tượng, nếu như mình trải qua chuyện xảy ra trên người đám người kia thì sẽ như thế nào, nhất định sẽ điên đi.
Chỉ nghĩ thôi cũng làm lông tư người ta dựng đứng, không rét mà run.