Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 803: CHƯƠNG 803: NGƯƠI NGẬM MIỆNG LẠI! ĐỪNG ẢNH HƯỞNG TỚI VIỆC CÂU CÁ CỦA TA

Tả sứ cau mày nói: "Hắn là Nam Ảnh vệ của chúng ta, các ngươi đã làm gì hắn?"

Lăng Vân Đế Tôn trầm giọng nói: "Ha ha, vậy thì không sai rồi, người này tới giương oai ở Cản Thi giới chúng ta, bị chúng ta tiêu diệt ngay lập tức!"

"Muốn chết!"

"Muốn chết chính là các ngươi, thi nhau tới Cản Thi giới ta, thật sự cho rằng Cản Thi giới ta dễ khi dễ vậy sao?"

"A! Giết sạch Cản Thi giới này!"

"Thả cương thi!"

Lập tức, nhân mã hai bên lập tức chém giết, giống như hai bên là kẻ thù không đội trời chung vậy, chẳng mấy chốc thì giết tới đỏ cả mắt.

Lực lượng vô tận bắt đầu càn quét ở trong Hỗn Độn, đây cũng không phải là đấu pháp đơn giản, thậm chí có mấy đại năng cảnh giới Thiên Đạo cùng lúc xuất thủ, lập tức đánh tới chấn động toàn bộ Hỗn Độn.

Tình hình chiến đấu thảm liệt.

Cách đó không xa.

Mấy thân ảnh yên lặng nhìn chằm chằm vào chiến trường, bên trong đôi mắt từng tên đều mang vẻ sợ hãi thán phục.

Không phải đám người Đại Hắc thì là ai.

"Đến sớm không bằng đến đúng lúc, không nghĩ tới diễn viên trong vở kịch này vậy mà không kịp chờ đợi đã bắt đầu biểu diễn."

"Cẩu Long, không thể không nói, một chiêu này của ngươi thật sự là rất khéo."

"Chiến đấu thật kịch liệt, Cản Thi giới này không thể không nói cũng quá đáng sợ, thế mà luyện ra cương thi cảnh giới Thiên Đạo."

"Giới Minh thế mà có liên hệ với Cổ Chi nhất tộc!"

"Giới Minh và Cản Thi giới này cũng quá mạnh đi, lại có nhiều cường giả như vậy."

Mọi người núp trong bóng tối, dựa vào Liễm Tức thuật của lão Long che lại khí tức.

Đếm kỹ cường giả một chút, trong lòng nhịn không được mà rung động.

Người của Giới Minh dựa vào Cổ Ngọc và Minh chủ dẫn đầu, thủ hạ ngoại trừ có Bắc Ảnh vệ và Tả sứ ra, thế mà còn có bốn tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo!

Mà Cản Thi giới cũng là thâm tàng bất lộ, ngoại trừ Thiên Trần Đế Tôn và Lăng Vân Đế Tôn ra, sâu trong thế giới này lại có một nam tử mặt chữ điền giẫm chân mà ra, càng là có bốn Thi Hoàng cảnh giới Thiên Đạo gào thét chạy ra!

Minh chủ Giới Minh không có cách nào xuất thủ, chỉ có thể đứng ở một bên quan chiến.

Mà bên trong Cản Thi giới, cũng không biết còn có cường giả ẩn tàng nào khác hay không, xem như không có, nhưng còn có một cái thi thể Đại Đạo chí tôn để ở bên trong quan tài bằng đồng a!

Nói tóm lại, thực lực chiến đấu của hai bên ngang nhau, đánh tới âm dương nghịch loạn, nơi Hỗn Độn đó tan hoang.

Trái ngược với bên Đại Hắc, ngoại trừ Đại Hắc và lão Long, căn bản không có một đại năng cảnh giới Thiên Đạo nào khác.

"Thế giới này quả nhiên hung hiểm."

Lão Long nhìn vào trong mắt, cảm khái thật sâu, lập tức bắt đầu phân tích, "Hỗn Độn mênh mông, bên trong năm tháng vô tận chắc chắn sẽ dựng dục ra đông đảo nhân vật kinh tài tuyệt diễm, như loại Cản Thi giới này cẩu (trốn) ở đây đoán chừng đã không ít năm, còn có Cổ Chi nhất tộc kia, có thể tạo nên đại kiếp trong Hỗn Độn, ngay cả cửu đại chí tôn cũng gánh không được, chỉ sợ là sâu không lường được."

"Ta không nên rời núi."

"Các ngươi không nói đạo lý, vừa rồi ta tổn thất một bộ phân thân, quả thực là muốn lôi ta ra, phân thân của ta có đủ để dùng như vậy sao?"

"Ngươi ngậm miệng lại! Đừng ảnh hưởng tới việc câu cá của ta."

Đại Hắc nhìn vào lão Long với ánh mắt khinh bỉ, "Đã gặp được, vậy thì không thể đi một chuyến uổng công, bên trong Giới Minh thế nhưng là có rất nhiều loại thịt rừng hảo hạng."

Vừa nói, chân chó nó vừa nhấc, trong chân đã lấy ra một cái cần câu.

Nhắm chuẩn thời cơ, vung về phía trong chiến trường.

Cùng thời gian đó, bên trong chiến trường, một nữ tử bên Giới Minh đang giao chiến với đối thủ, hai người đang so đấu pháp bảo với nhau, ngươi qua ta lại, quên cả đất trời.

Lại vào lúc này, nữ tử kia cảm thấy thân thể của mình bị xiết chặt, giống như có thứ gì đó quấn lấy eo của mình.

Còn không đợi nàng ta phản ứng lại, một cỗ ý chí đại đạo không cách nào chống lại gia thân, áp chế lực lượng của nàng, khiến cho thân thể nàng ta uốn éo hiện ra nguyên hình.

Lại là một con tê tê màu nâu, theo Đại Hắc kéo một phát, lập tức rời khỏi chiến trường, câu tới trước mặt Đại Hắc.

Trên mặt còn đang mang theo vẻ hoảng sợ mê mang.

"Đây chính là thịt rừng hảo hạng."

Đám người Quân Quân đạo nhân lập tức bận rộn lên, cầm lấy dây thừng sớm đã chuẩn bị xong, "Nhanh nhanh nhanh, buộc chặt mang về cho cao nhân."

Đại Hắc thì tiếp tục vung cần câu cá.

Chẳng mấy chốc lại câu được một con nai mang về.

Nó đều là chớp thời cơ mà ra tay, như là một cần thủ chuyên nghiệp câu rất chuẩn, hơn nữa, cũng không có đưa ánh mắt đặt vào trên người đại năng cảnh giới Thiên Đạo, bởi vậy hiệu suất rất cao.

Trong nháy mắt, bên người đã có mười hai con thịt rừng được buộc lại.

Mắt chó của Đại Hắc lóe lên, lần này ánh mắt rơi vào trên người của Bắc Ảnh vệ, móc câu tùy thời mà ra.

Lúc này, đối thủ của Bắc Ảnh vệ chính là Thiên Trần Đế Tôn.

Quanh thân hai người bọn họ đều hiển hóa pháp tắc, lấy dị tượng va chạm với nhau, thân thể hai bên đã bị phá hủy mấy lần sau đó lại gây dựng lại.

"Thần đạo, Kình Thiên Nhất chỉ!"

Thiên Trần Đế Tôn hít sâu một hơi, chỉ điểm về phía Bắc Ảnh vệ.

Một cái dị tượng hình ngón tay rất lớn hiện lên, từ sau lưng của hắn điểm về phía Bắc Ảnh vệ.

Thân thể Bắc Ảnh vệ bị dừng lại trong giữa không trung, theo ngón tay to lớn tới gần, đã có uy áp áp chế thân thể hắn nứt ra!

Có điều, đôi mắt hắn ngưng tụ lại, cũng đánh ra một đạo thần thông pháp tắc.

"Nghịch Loạn Bát Hoang!"

Hủy Diệt pháp tắc như là dao sắc bắn vào cơ thể Thiên Trần Đế Tôn, lập tức ảnh hưởng thân thể, không cách nào tránh né.

Theo pháp tắc, thân thể Thiên Trần Đế Tôn lập tức bị xé nứt thành khối vụn, máu bắt tung tóe đầy trời.

Có điều, Bắc Ảnh vệ cũng bị hư ảnh ngón tay kia điểm thành thịt nát.

Sinh mệnh bản nguyên cùng lúc lập lòe, thân thể của hai người dần dần gây dựng lại.

Nói thì chậm mà diễn biến thì nhanh, một cái móc câu cá mắt thường khó có thể nhìn thấy đột nhiên buông xuống, không một tiếng động xuất hiện bên người Bắc Ảnh vệ, lập tức móc câu móc vào miệng của hắn.

Một con tê giác màu đen hiển hóa, thân thể chống lại gắt gao, làm lấy đối kháng với lưỡi câu, giằng co xuống.

Cách đó không xa, Tả sứ đang chiến đấu với một con Thi Hoàng, nhìn thấy loại tình hình này, lông mày không thể không nhíu một cái.

"Cứu ta, nhanh cứu ta! Có người lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, muốn ở trong bóng tối câu trộm ta!"

Bắc Ảnh vệ liên tục kêu cứu, thân thể đã bắt đầu theo lưỡi câu, bị kéo từng chút từng chút một về phía một cái phương hướng."

Nó nhìn chằm chằm vào tả sứ, trong mắt tràn đầy sự quật cường sau cùng.

Tả ứu theo phương hướng móc câu mà nhìn lại, con ngươi đột nhiên co rụt lại.

Đã thấy ở nơi xa, một con chó trụi lông hai chân sau đứng thẳng, chân trước ra sức nắm kéo cần câu, muốn câu Bắc Ảnh vệ qua đó.

Bắc Ảnh vệ vô cùng nóng nảy, "Còn nhìn cái gì nữa? Tranh thủ thời gian xuất thủ cứu ta a!"

Sắc mặt Tả sứ thay đổi liên tục một lúc, cuối cùng ở dưới cái nhìn soi mói và tuyệt vọng của Bắc Ảnh vệ, chắp tay, "Bảo trọng, tự giải quyết cho tốt."

Sau đó thì lập tức xoay người, thân thể lập tức lao về một cái phương hướng ở bên trong Hỗn Độn mà đi, nhảy nhót vài lần thì dần dần biến mất trong màn đêm của Hỗn Độn ...

"? ? ? ?"

"Móa!"

Trên trán Bắc Ảnh vệ lập tức treo đầy dấu chấm hỏi, thân thể lập tức cất cánh rơi vào trước mặt Đại Hắc.

"Thu hoạch tràn đầy, thật thoải mái."

Đám người Đại Hắc nở ra nụ cười tươi tắn và thuần khiết, một lượng lớn thịt rừng chất lượng cao như vậy mang về cho cao nhân, cao nhân chắc chắn sẽ rất cao hứng đi.

Quân Quân đạo nhân xoa xoa đôi bàn tay, mong đợi nói: "Cẩu đại gia, có thể để cho ta cũng câu một vài lần hay không, câu cho đã nghiền cái."

Đại Hắc rộng rãi nói: "Cầm đi đi, nhớ kỹ lúc xuất thủ phải chuẩn xác phải đủ hung ác! Tâm tư đừng lớn, trước tiên bắt đầu từ mấy con cá nhỏ kia."

Một con rồi lại một con, số người bên Giới Minh trong lúc không hề hay biết, giảm đi một cách âm thầm bình lặng ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!