Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 815: CHƯƠNG 815: NHANH NHANH NGĂN CẢN NÀNG TA LẠI!

"Giết các ngươi chỉ giống như giết gà!"

Khí thế đại năng cảnh giới Thiên Đạo lên rất cao, năm ngón tay chậm rãi siết chặt lại.

Trong một chớp mắt, dẫn động pháp tắc khởi tạo thành một cỗ uy áp ngập trời, siết chặt quanh người Cự Linh Thần, lực lượng kinh khủng khiến cho xương cốt của Cự Linh Thần vang lên giòn tan, trong cơ thể có máu bay tung tóe.

"Dừng tay!"

Những người khác như muốn rách cả mí mắt, những tinh thần sáng đang tỏa sáng bên trong đại trận, ánh sáng rực rỡ tạo thành vô số công kích, bao phủ về phía tên đại năng Thiên Đạo kia!

Tuy nhiên, đối phương lại chỉ vung ống tay áo lên một cái thì đã ngăn cản tất cả ánh sáng tinh thần ở bên ngoài.

Mọi người lòng nóng như lửa đốt, thi triển ra thủ đoạn lợi hại nhất của chính mình, lại chỉ có thể nhìn sinh cơ của Cự Linh Thần đang trôi qua một cách nhanh chóng.

"Muốn siết chết lão tử sao? Không có khả năng!"

Cự Linh Thần nói với giọng nói khàn khàn, thân thể đã vặn vẹo, làm ra phản kháng cuối cùng.

Toàn thân hắn gợn sóng pháp lực, nghiến răng nghiến lợi, chống đỡ đau đớn tột cùng cũng muốn biến thân thể lớn lên, mở ra pháp tắc đang siết chặt trên người mình!

Hai mắt hắn đỏ ngầu, trong miệng máu tươi phun ra điên cuồng, đưa tay liều chết, "Oa a a! Cự Linh Thần ta chỉ muốn làm nổi bật một nhân vật khổng lồ!"

Đại năng Thiên Đạo này nở ra nụ cười tràn đầy chế giễu nói: "Ha ha, vậy ta sẽ ép ngươi thành một quả bóng."

Nhưng vào lúc này, sắc mặt của hắn có hơi khựng lại, nhìn vào thân ảnh chậm rãi hiện ra trước người Cự Linh Thần.

"Đánh không lại cũng đừng chống đỡ một cách cố chấp như vậy, đừng quên, ngươi còn có chúng ta! Chỉ cần mở miệng hô to một tiếng cứu mạng, ta có thể không tới cứu ngươi sao?"

Tiêu Thừa Phong tóc tai bay lên, đôi mắt như điện, khóe miệng chứa lấy nụ cười nhàn nhạt, một cỗ khí tức sắc bén tản ra từ trên người hắn, sắc nhọn không thể đỡ.

"Quý bức nhân lai bất tự do, long tương phượng chứ thế nan thu. Mãn đường hoa túy tam thiên khách, nhất kiếm sương hàn thập tứ châu."

Tiêu Thừa Phong chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra bộ tự thiếp mà cao nhân viết kia, một cỗ ý cảnh vào thời khắc này giống như đạt tới đỉnh phong, mang tới cho hắn cảm ngộ vô tận.

Tuy nói bộ tự thiếp này là tặng cho Giang Lưu, nhưng sau khi biết chuyện thì làm sao mà bình tĩnh lại được? Đỏ mắt tới cực hạn, thường xuyên chạy tới cùng lĩnh hội với Giang Lưu.

Kiếm tu, không có gì mà phải lo sợ!

Đối mặt với đại năng Thiên Đạo, Tiêu Thừa Phong cầm trường kiếm trong tay, giơ lên cao cao.

"Chém!"

Cả thế giới dường như sáng lên, đây là ánh sáng sắc bén của kiếm!

Kiếm khí vô tận tràn ngập ở mảnh không gian này, tỏa ra khí tức cắt đứt hết tất cả mọi thứ, ánh sáng càng là đâm vào mắt người mở không ra.

Bản thân ở bên trong vùng thế giới này giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị vô số kiếm khí chém thành bột mịn.

Một lúc sau, ánh sáng tản đi.

Pháp tắc siết chặt Cự Linh Thần đều đã bị trảm diệt, tên đại năng Thiên Đạo kia thì trợn tròn hai mắt, khiếp sợ nhìn vào Tiêu Thừa Phong, sau đó thân thể đột nhiên phun máu, vỡ ra từng chút một, bị chém thành mấy khối.

"Hồng hộc, hồng hộc."

Tiêu Thừa Phong thở hổn hà hổn hển, trên mặt lại mang theo nụ cười hưng phấn, "Một kiếm này của ta không có làm cho cao nhân mất mặt, tốt xấu ẩn chứa một chút uy thế bên trong bộ tự thiếp kia của cao nhân! Ta thế mà chém một tên đại năng Thiên Đạo, ta biết Kiếm đạo của ta là có thể!"

Đại đạo mà cao nhân ban cho Giang Lưu, càng là lưu lại Kiếm đạo tự thiếp, nội tâm Tiêu Thừa Phong tự nhiên là phức tạp.

Hắn coi kiếm như mạng sống của mình và điều hắn ta hy vọng nhất là cao nhân có thể tán thành Kiếm đạo của mình, tuy nhiên, Giang Lưu xuất hiện để hắn cảm nhận được sự khiêu chiến cực lớn.

Thiên không sinh ta Tiêu Thừa Phong, Kiếm đạo vạn cổ như đêm dài!

Một kiếm vừa rồi của ta đã vạch qua đêm dài!

Giang Lưu, tuy ngươi được sự chiếu cố của cao nhân, nhưng hãy chờ xem, Tiêu Thừa Phong ta sớm muộn gì cũng phải đối kiếm với ngươi!

Lại vào lúc này, đại năng Thiên Đạo bị trảm đứt kia tản mát ra một vầng hào quang, khí tức ngưng tụ lại một lần nữa, hội tụ thành thân thể.

Hắn nhìn vào Tiêu Thừa Phong, giọng nói lãnh khốc tới cực điểm truyền ra, "Cảnh giới chênh lệch, đã định các ngươi cố gắng như thế nào cũng không xóa bỏ được sinh mệnh bản nguyên của ta!"

Minh chủ Giới Minh nhịn không được quát tới, lộ ra sát khí lạnh lẽo, "Tranh thủ thời gian giải quyết bọn chúng đi, kết thúc trận nháo kịch này!"

Tên đại năng Thiên Đạo kia không nói gì thêm, hai tay giơ lên, một cỗ khí tức kinh khủng dâng lên nhanh chóng, "Liệt Thiên Loạn Thần!"

"Ầm!"

Thiên địa đôt nhiên rung chuyển.

Từng vết nứt không gian bắt đầu xuất hiện ở mọi nơi xung quanh, khiến cho toàn bộ thương khung xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng.

Còn Chu Thiên Tinh Đấu đại trận hình thành tinh quang (ánh sao) đầy trời kia thì ở vị trí trung tâm cũng đã nứt ra một cái lỗ hổng đen nhánh.

Giống như một bức tranh bầu trời đầy sao, bị người dùng dao rạch ra từ giữa!

"Phốc!"

Thân hình tất cả đám người Dương Tiễn đều hiển hiện, nhận lấy trọng thương, bên trong miệng còn phun ra máu tươi rơi xuống trên mặt đất.

Cách đó không xa, Hỗn Độn kỳ màu đen kia vẫn còn đang theo phất phới theo gió.

"Cộc cộc cộc!"

Đại năng cảnh giới Thiên Đạo chậm rãi tiến lên mấy bước, ánh mắt miệt thị nhìn vào mọi người, lạnh nhat nói: "Kết thúc."

Hắn vỗ ra một chưởng, hình thành gió bão, bao phủ tất cả mọi người vào bên trong, đủ để cho bọn họ cùng nhau hóa thành tro bụi.

Cảm nhận được uy thế tới từ một chưởng này, đám người Dương Tiễn nghiến răng nghiến lợi, bên trong đôi mắt không có chút khiếp đảm nào, chỉ có dấu vết thở dài.

Cả đời này, có thể gặp được cao nhân, thưởng thức qua những món ăn mà trước kia nghĩ cũng chẳng bao giờ nghĩ tới kia, đời này cũng không còn gì để mà hối tiếc!

Chỉ tiếc, không cách nào làm bạn bên cạnh với cao nhân.

Tên đại năng Thiên Đạo kia đã chuẩn bị quay người, gia nhập vào chiến trường khác thì vẻ mặt lại khẽ động.

Cái cờ vốn không đáng chú ý trong Hỗn Độn kia lại đột nhiên phát ra tiếng phần phật, đồng thời phát động một cơn gió bão, ngăn cản tất cả những gì hắn khống chế!

Tên đại năng Thiên Đạo kia hơi biến sắc, lại nghe thấy một lời nói vang lên từ trong không trung mờ mịt ----

"Ta đã được triệu hồi từ trong giấc ngủ dài của năm tháng vĩnh hằng, và hôm nay ta thức dậy, được nhuộm bằng máu của Cổ tộc!"

Giọng nói linh hoạt kỳ ảo, có một cỗ uy nghiêm không cách nào hình dung, xem như chỉ một câu đơn giản như vậy lại dẫn tới Hỗn Độn cộng minh, gợn sóng nổi lên từng đượt.

Lúc này, tất cả mọi người đều lòng mang cảm giác, ánh mắt bị được thu hút bởi một cái phương hướng.

Ở trên sườn đồi phía xa có một người đứng ở đó không biết từ lúc nào.

Đó là một hình bóng đang tắm rửa trong ánh sáng.

Thân thể giống như do ánh sáng tạo thành, xem như dù có nhìn kỹ hơn cũng không thể nhìn thấu gương mặt, ngay khi xuất hiện lại giống như nhân vật chính trong thiên địa, vạn sự vạn vật tất cả đều cam nguyện cúi đầu.

Đây là nữ tử vô cùng xinh đẹp!

Khí chất của nàng đã không còn có thể miêu tả được nữa và vẻ đẹp của nàng ta thì không ai có thể biết được!

Một chiếc váy trắng mỏng manh bay phấp phới, chân trần bước ra, dáng người uyển chuyển, vụt bay trong không gian.

"Nhanh nhanh ngăn cản nàng ta lại!"

Cổ Minh và Cổ Ngọc nhìn thấy nữ tử này, con ngươi đều co rút vào cực nhanh, cách xa nhau năm tháng vô tận, phản ứng đầu tiên vẫn như cũ là sợ hãi, vội vàng mở miệng gào thét, "Đừng cho nàng ta lấy được Hỗn Độn kỳ!"

Tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo kia vào lúc này mới như vừa tỉnh mộng, vội vàng đưa tay, phát động tiến công về phía đạo thân ảnh kia.

Những oanh kích xé trời xẻ đất này san bằng dãy núi xung quanh, cả đại địa sụp đổ, tuy nhiên không làm được gì thân ảnh kia.

Nàng ta không có làm ra động tác dư thừa, cứ như vậy giẫm lên vô số cảnh tượng hủy diệt, đi về phía trước từng bước một!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!