Trước đó, Lý Niệm Phàm định nghĩa hắn chính là tiều phu, bởi vậy hắn cũng xem việc đốn củi trở thành sứ mạng của chính mình, cái này tự nhiên mà thành, khiến cho bên trong kiếm của hắn thiếu khuyết một loại khí sắc bén, tuy nhiên, một câu đơn giản này của cao nhân lập tức để cho khí sắc bén của hắn phóng thích ra ngoài!
Ta có một thanh lợi kiếm, đốn củi trong rừng đã lâu, một ngày sự sắc bén hiển lộ ra đâm thủng càn khôn vạn giới!
Đây là một loại lột xác về bản chất!
Cảm xúc Giang Lưu bành trướng, kích động tới huyết dịch cực nóng, hận không thể quỳ bái Lý Niệm Phàm.
Một tia giác ngộ lóe lên trong mắt hắn.
Đúng, cao nhân chắc chắn là đã nhìn ra Kiếm đạo của ta không đủ viên mãn, bởi vậy lúc này mới cố ý mở miệng đề điểm, đồng thời nhờ vào chuyện đó tới ma luyện ta!
Kiếm là kiếm giết người!
Cao nhân đây là bảo ta đi giết người a!
Cao nhân rất có thể chính là đang mượn chuyện lần này tới khảo nghiệm ta, xem liệu ta có thể hoàn thành lột xác về bản chất tới giải quyết rắc rối hay không.
Ta chắc chắn không thể để cho cao nhân phải thất vọng!
Lý Niệm Phàm nhìn vào trong mắt Giang Lưu lóe lên vẻ sắc bén, trong lòng không thể không âm thầm cười một tiếng.
Xem ra một câu canh gà của chính mình đã thành công làm ảnh hưởng tới Giang Lưu.
Đây chính là nghệ thuật nói chuyện a.
Nhiều khi, ngươi rõ ràng không có làm ra hỗ trợ gì, nhưng chỉ cần nói đủ khéo léo thì không khác gì cho đối phương một liều thuốc trợ tim, không tốn sức, lại đạt được hảo cảm của đối phương.
Sau đó Lý Niệm Phàm lại bắt đầu nói những lời hay ý đẹp, "Ngươi chỉ cần làm chuyện không thẹn với lương tâm của mình, nếu như thật sự gặp phải rắc rối không giải quyết được thì trở về, ta còn có không thiếu mạng giao thiệp cho nên đảm bảm ngươi không sao hết!"
Ý của cao nhân là, hắn sẽ là chỗ dựa của chính mình, để cho mình yên tâm to gan đi mà làm, hắn sẽ bảo vệ mình.
Cao nhân đối với ta thật sự là quá tốt quá tốt rồi!
"Đa tạ Thánh Quân đại nhân!"
Giang Lưu cảm động không thôi, kích động tới đứng người lên: "Tuy nhiên không dám làm phiền Thánh Quân đại nhân, việc này ... ta nhất định sẽ giải quyết nhanh chóng, sau đó ... trở về tiếp tục đốn củi cho Thánh Quân đại nhân!"
Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, cười nói: "Khách khí, nhớ là phải giữ cho mình được an toàn."
Cái miệng lưỡi khéo léo này của mình đả động tới làm kết thiện duyên với Giang Lưu càng sâu hơn, nếu như trong tương lai hắn tu tiên có thành tựu, trở thành đại lão vậy xem như mình chẳng mất gì lại được thêm một cái đùi để bám vào, quả thực rất có lợi.
Giang Lưu được canh già của Lý Niệm Phàm truyền bá đả động tới lập tức trở nên hăng hái, sau khi cáo từ thì hào hứng đi xuống núi.
Hắn cần mài kiếm!
Hôm sau.
Ở trong một nơi cách Lạc Tiên sơn mạch khoảng hơn năm ngàn vạn dặm.
Nơi này là một vùng đồng bằng, tên là Thanh Phong nguyên.
Thanh Phong nguyên có địa thế bằng phẳng, linh khí dư dả, linh dược rải rác cũng không ít, xem như là một nơi phong thủy bảo địa, bởi vậy mà có rất nhiều gia tộc và tông môn ở tại đây.
Trinh gia ở Thanh Phong nguyên, vốn là một cái gia tộc bản địa Hồng Hoang, tuy nói thế lực cũng không nhỏ, nhưng cũng chỉ là tương đối với Tiên giới Hồng Hoang lúc đó mà thôi.
Tuy nhiên, với lợi ích đạt được từ khi Hồng Hoang tiến hóa thành Thần Vực, thực lực mọi người trong Trịnh gia tự nhiên cũng là lập tức được đề cao lên một mảng lớn, lão tổ từ vốn có tu vi Thái Ất Kim Tiên, trong một đêm, lột xác thành Đại La Kim Tiên!
Mà bây giờ, điều kiện tu luyện tốt đẹp, lão tổ Trịnh gia trước đó không lâu lại gặp được cơ duyên lớn, vừa mới đột phá vào cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên.
Một bước lột xác này lập tức khiến cho Trịnh gia bước vào hàng ngũ gia tộc lớn ở Thần Vực.
Đây chính là chuyện vui lớn, bởi vậy mà cố ý bày tiệc, mời khách nhân rộng rãi khắp nơi tới Trịnh gia làm khách, đương nhiên việc chính chính là bày ra thực lực của mình.
Trước kia, hắn chẳng qua chỉ là Chuẩn Thánh, ngay cả tư cách làm quen với Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cũng không có, bây giờ, hắn trở thành Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, đương nhiên hy vọng sẽ quen được nhiều người cùng cấp bậc và vượt qua cấp bậc một chút.
Nhưng phàm là cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, đều có thể không mời mà tới, Trịnh gia tuyệt đối không dám thất lễ một chút nào.
Ngay vào hôm găng đèn kết qua, một thiếu niên vác lấy một thanh trường kiếm màu đen mà tới, khuôn mặt bình thản, khí tức nội liễm, bước vào đại môn của Trịnh gia.
Hắn chỉ thoáng hiển lộ ra một chút khí tức thì lập tức có hạ nhân vô cùng cung kính mang theo hắn ngồi ở chỗ ngồi của khách quý, cùng với rượu ngon và đồ ăn ngon chào hỏi.
Toàn bộ bữa tiệc rượu phong phú của Trịnh gia tạm thời không đề cập tới, người tới đều là thế lực ở khắp nơi, nhìn thấy cảnh tượng này, con ngươi đều co rụt lại, mặt lộ vẻ kinh nghi.
Có thể ngồi ở chỗ ngồi khách quý, chắc chắn là tu vi Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, thiếu niên kia trông tuổi tác không lớn, thế mà đã đạt tới loại cảnh giới này, thật sự là không đơn giản, hơn nữa, nhân vật như vậy thế mà lại cực kỳ lạ mặt, nghe cũng chưa từng nghe nói qua, vô cùng hiếm thấy.
Chắc lại là một thế lực ẩn tàng nào đó đi ra từ trong Hỗn Độn?
Không ít người trong lòng đều đang suy đoán.
Thiếu niên này tự nhiên chính là Giang Lưu.
Đã quyết định mài đao cho nên hắn sẽ không cố tình giữ thái độ khiêm tốn, đó cũng là để thu hút sự chú ý của Chưởng Kiếm nhai.
Kế hoạch của hắn là hành tẩu giang hồ, kiến thức nhiều cao thủ hơn, nếu như trên đường gặp phải người của Chưởng Kiếm nhai thì giết tới!
Đơn giản, trực tiếp!
Bởi vậy, sau khi biết nơi này có hoạt động thì lộ diện tham gia, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để có thể làm mình trở nên nổi tiếng.
Giang Lưu ngồi một mình một bàn, tự rót tự uống, ăn đồ ăn của chính mình, rất tiêu sái.
Bên trong Trịnh gia, còn đang có khách nhân tới liên tục không ngừng, người có chút danh khí không tầm thường, hạ nhân Trịnh gia sẽ còn lớn tiếng thông báo để làm tăng thể diện cho hai bên.
"Ngụy Trường Hồng trang chủ Thần Đao sơn trang tới!"
"Yêu vương Thiên Thanh Mãng của Băng Tâm hồ tới!"
"Thanh Linh tán nhân động chủ Thanh Phong động tới!"
Mỗi lần hô là một cái tên, là có thể tạo ra sự sợ hãi thán phục cho rất nhiều khách nhân ở đây.
"Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên khắp nơi đều tới, Trịnh gia lần này xem như đã thực sự bước vào hàng ngũ gia tộc nhất lưu rồi, hâm mộ a."
"Đúng vậy a, không nói tới thực lực bản thân, chính phần mang lưới kết giao này đã không thể so sánh nổi."
"Xem như ở Thần Vực, muốn đột phá tới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cũng là chuyện rất khó khăn, ta nghe được lời đồn, lão tổ Trịnh gia sở dĩ có thể đột phá thành công hoàn toàn là bởi vì hắn nhặt được một phần tạo hóa lớn!"
Tất cả mọi người đều giật mình trong lòng, như có điều suy nghĩ nói: "Nhặt được? Chẳng lẽ ..."
Trong Thần Vực lưu truyền vô số lời đồn, trong đó có một cái lời đồn thần bí được lưu truyền rộng rãi nhất, đã tạo nên oanh động cực lớn.
Đó chính là, theo thời gian Thần Vực sẽ ngẫu nhiên làm mới một nơi nào đó trở thành nơi có tạo hóa lớn ngập trời.
Theo lời đồn, ai đó đã nhặt được một thứ hình trọn dạng như bị cắn dở nào đó, sau khi ăn vào thì lập tức phá cảnh!
Còn có người đang đi trên đường, cảm thấy có cái gì đó nhỏ xuống trên đầu của mình, ngẩng đầu một cái lại là một loại Thần sữa không biết tên, sau khi uống vào thì lập tức thoát thai hoán cốt và bắt đầu cuộc sống của một thiên tài.
Hơn nữa còn có yêu tinh thỉnh thoảng nhìn thấy từng mảng vỏ trứng bị bóc ra ở trong rừng cây, trông cực kỳ không tầm thường, sau khi ăn vào thì huyết mạch đạt được tiến hóa, nghịch thiên cải mệnh ...
Những tạo hóa này không có một chút dấu vết nào có thể tìm ra, càng không có quy luật, phương thức xuất hiện đều vô cùng kỳ quặc, cuối cùng mọi người quy nó về sự thần kỳ của Thần Vực.
Mà những người đạt được tạo hóa thì đều là người có khí vận trong Thần Vực a!
"Không nghĩ tới, lão tổ Trịnh gia lại có vận khí cứt chó dày đặc nồng hậu tới như thế, thế mà đạt được tạo hóa như vậy, như vậy hắn đột phá tới Hỗn Nguyên Đại la Kim Tiên quả thực không phải là chuyện gì quá ngạc nhiên."
"Ai, Thần Vực thật sự là một cái thế giới xem mặt a, loại chuyện tốt này lúc nào mới có thể để cho ta gặp được a."
"Khổ tu ngàn năm, không bằng gặp được bảo vật được 'làm mới' từ Thần Vực."
Nhưng vào lúc này, giọng nói của hạ nhân Trịnh gia lại truyền tới một lần nữa, trong run rẩy lại hiện lên sự sắc bén, hiển nhiên tâm tình cực kỳ không bình tĩnh.
"Đệ tử Chưởng ... Chưởng Kiếm nhai tới!"