Vươn tay giơ lên ----
Tám thanh trường kiếm trong không trung đều run rẩy kêu lên, phát ra tiếng huýt dài!
Kiếm khí vào thời khắc này sôi trào lên, một tia sáng đột nhiên xuất hiện trong thiên địa, đây là ánh sáng của một thanh kiếm lớn, đứng lơ lửng giữa không trung, trôi nổi ở trên kiếm trận, xung quanh là những dị tượng đầy màu sắc, sẽ rơi xuống vào bất cứ lúc nào!
Kiếm này vừa ra, kiếm thế đã không cách nào hình dung, để hai mắt người xem không thể nhói đau, người có tu vi không đủ thì càng là để lại huyết lệ (máu chảy ra từ mắt), đạo tâm bị hao tổn!
Nhìn thấy thanh kiếm này giống như thấy được tử vong.
Đây là một thanh lợi kiếm trôi nổi ở trên đỉnh đầu, có thể thu hoạch tính mệnh bất cứ lúc nào!
Đây là kiếm trận nghịch thiên hội tụ kiếm ý, đã đã vượt ra tiêu chuẩn Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, để tất cả mọi người ở đây đều phải sợ hãi.
Ngay khi tâm trạng của mọi người ở đây đều ong ong lên, thanh kiếm to lớn kia không dừng lại, rơi thẳng tắp xuống từ trên không trung!
Vừa rơi xuống này, làm xuyên thủng tất cả, cắt đứt sinh tử!
Giang Lưu ở ngay ở bên dưới thanh kiếm to lớn này, áp lực mà hắn gặp phải nhiều hơn rất nhiều so với người bên ngoài, vào lúc này, tất cả không gian xung quanh hắn đều bị kiếm ý vô tận phong tỏa, pháp tắc xung quanh run rẩy, ở dưới kiếm quang này đều phát sinh hỗn loạn!
Có điều, hắn lại không bối rối, cầm thanh kiếm, giơ thanh kiếm lên, chỉ thẳng về phía thanh kiếm vô cùng to lớn kia!
Thanh kiếm cực lớn, dị tượng nổ vang khiến trời xanh đổi màu.
Mà hắn giống như con kiến hôi nhìn lên trời, đầy cõi lòng tuyệt vọng không cam lòng phản kháng.
Tuy nhiên, không biết có phải là ảo giác hay không, tất cả mọi người nhìn vào Giang Lưu, thế mà lại sinh ra một loại ảo giác hắn có thể ngăn lại một kiếm này!
Trong cơ thể hắn dường như có một cỗ lực lượng kỳ dị nào đó đang lưu chuyển, hắn sắc bén, hắn sắc bén không thể đỡ, hắn chính là vương giả trong kiếm!
Đây là một cỗ khí chất bất bại.
"Đó ... đó là cái gì?"
Có người kinh ngạc hét lên.
Ở xung quanh người Giang Lưu, một chút xíu khí lưu màu đen đang lưu chuyển, loại cảm giác này giống như mực nước vung vẩy trên tờ giấy trắng để lại chữ viết.
Khí màu đen tự nhiên phóng khoáng, lại giống như thiên địa chí lý, dẫn tới đại đạo cộng minh, để cho đáy lòng người ta sinh ra một cỗ lòng kính sợ.
Những chữ viết từ khí lưu này tạo thành bối cảnh, làm nền cho Giang Lưu.
"Kiếm ý thật nồng đậm, Kiếm đạo của thiếu niên này đến cùng là ngộ ra ở đâu?"
"Những chữ kia đến tột cùng là gì? Ta đã cố gắng hết sức thế mà cũng không thể nhìn thấu."
"Cao thâm khó dò, kinh khủng tới cực điểm!"
Ngay sau đó, trên trường kiếm của Giang Lưu đột nhiên bắn ra một vệt cường quang dày đặc, ánh sáng trắng hừng hực bao phủ khắp nơi, để cho mắt người ta không thể nhìn thấy.
Nhất kiếm quang hàn thập tứ châu!
Sắc bén lướt qua, đều là Kiếm vực, vạn kiếm nghe theo!
Thanh kiếm to lớn rơi vào trong ánh sáng trắng, mọi người căn bản là không cách nào nhìn rõ trong đó đến cùng có chuyện gì xảy ra.
"A a a -- "
Chỉ có từng từng tiếng rống lên từ trong đó truyền ra, sau đó, một thân ảnh từ trong chùm ánh sáng trắng bay ngược mà ra, quanh thân có mấy vết thương do kiếm, máu tươi văng khắp nơi.
"Phù phù!"
Kiếm Thị đệ bát rơi xuống đất, há to miệng, vô cùng kinh hãi mà nhìn vào chùm ánh sáng trắng kia, đồng thời lại tràn đầy nhiệt huyết.
"Đây rốt cuộc là Kiếm đạo gì? Không hổ là truyền thừa của Đại Đạo chí tôn, thuộc về Chưởng Kiếm nhai ta!"
Chỉ có điều, hắn biết mình thua, nơi đây không nên ở lâu.
"Đi!"
Hít sâu một hơi, quyết định thật nhanh, đưa tay một chiêu ngự kiếm bay lên trời, mang theo ba tên tu sĩ mặt tròn bắn nhanh về phía nơi xa mà đi!
Giang Lưu một tay cầm kiếm, được kiếm ý vô hình nâng lên, đạp không mà đi, tốc độ cũng nhanh tới mức cực hạn, giống như mũi tên, xông thẳng tới chân trời!
Quanh người hắn, tắm rửa lấy kiếm quang, xung quanh còn có hư ảnh kiếm quang đang xoay tròn quanh người, phát tán ra khí thế còn cường đại hơn so với vừa rồi.
Kiếm giả, thẳng tiến không lùi.
Trận chiến này hắn thắng, khí thế tự nhiên đạt tới đỉnh phong, lúc này lấy máu mài kiếm!
Nhìn vào Giang Lưu đang nhanh chóng tới gần, tên tu sĩ mặt tròn và hai tên còn lại vào lúc này trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ đến vặn vẹo, không cam lòng quát ầm lên: "A, chúng ta là đệ tử của Chưởng Kiếm nhai, ngươi dám ---"
Kiếm quang phát sáng lóe lên, một kiếm đứt cổ!
Ba người sững sờ trên không trung, đồng tử nhanh chóng mở to, sau đó quanh cổ có huyết dịch nở rộ, nguyên thần tịch diệt!
Tốc độ của Giang Lưu không chịu tới một chút xíu ảnh hưởng nào, tiếp tục cất bước lao về phía trước, cách Kiếm Thị đệ bát kia càng ngày càng gần.
Quanh thân hắn, thần quang lập lòe, kiếm quang xé rách không trung tạo thành lớp lớp dị tượng, ánh sáng rực rỡ giống như mưa bao phủ về phía Kiếm Thị đệ bát!
Sắc mặt Kiếm Thị đệ bát hơi trầm xuống, đôi mắt ngưng trọng nhìn vào Giang Lưu, trong tay bấm pháp quyết, tám thanh trường kiếm khuấy động mà ra, vờn xung quanh người mình hình thành vòng bảo hộ.
Kiếm quang lập lòe, muốn xoắn nát tất cả những gì tới gần!
Giang Lưu bay tới gần, vung kiếm đoạn trời cao, vẫn là phương thức chặt chém đơn giản, đơn giản tự nhiên như kiếm pháp đốn củi, phá vỡ phòng ngự của tám thanh trường kiếm!
Kiếm Thị đệ bát hoảng sợ hét lên, "Ngươi đến tột cùng là ai?"
"Ta là một tên tiều phu!"
Giang Lưu mở miệng trả lời một cách hững hờ, lại giơ trường kiếm trong tay lên một lần nữa.
Kiếm Thị đệ bát như muốn rách cả mí mắt, "Không! Nếu ngươi dám giết ta, Chưởng Kiếm nhai chắc chắn sẽ không chết không thôi với ngươi!"
Kiếm quang không dừng lại chút nào, xuyên thủng qua hắn từ trước ngực, kiếm quang xé rách thân thể của hắn, nuốt hết nguyên thần của hắn, máu tươi của Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên bắn tung tóe trên không trung, như là đóa hoa đỏ tươi nở rộ vậy.
Chói lọi, lóa mắt.
"Phốc phốc!"
Cái hộp kiếm của hắn và tám thanh trường kiếm kia rơi vào mặt đất, lập tức thu hút vô số ánh mắt rực lửa.
Đây chính là Sát Phạt Đạo khí cực phẩm, nếu như có được thì có thể tung hoành bên trong hàng ngũ cùng đẳng cấp, thực lực tăng mạnh.
Có điều, bọn họ đều nuốt xuống từng ngụm nước miếng, căn bản không có khả năng đi đánh chủ ý tới những thanh trường kiếm này, không nói đây là chiến lợi phẩm thuộc về Giang Lưu, chỉ nói những thanh trường kiếm này thế nhưng là thứ thuộc về Chưởng Kiếm nhai, bọn họ không dám động vào.
Sau đó, bọn họ lại đưa ánh mắt rơi vào trên người Giang Lưu đang từ trên không trung hạ xuống, lập tức không nói gì, rung động mà phức tạp.
Ai cũng không nghĩ tới.
Kiếm Thị đệ bát của Chưởng Kiếm nhai cứ thế mà chết đi!
Chết ở một cái nơi không đáng chú ý, chết ở trong tay một tên Kiếm đạo mới nổi đột nhiên xuất thế!
Giang Lưu thu hồi cái hộp và tám thanh trường kiếm kia lại, đây đúng là pháp bảo không tệ, mà lại là chí bảo Kiếm đạo công phạt, trong đó ẩn chứa kiếm trận, đối với hắn còn có thể có tác dụng tham khảo.
Hắn trở lại Trịnh gia một lần nữa, vui sướng rót rượu uống một mình.
Người xung quanh thi nhau giữ một khoảng cách nhất định với hắn, sợ bị người của Chưởng Kiếm nhai hiểu nhầm, từ đó dẫn tới lửa thiêu thân.
Giang Lưu không để ý lắm, trong lòng nhìn lại được và mất của trận chiến vừa rồi.
Lần này thu hoạch không nhỏ, kiếm không mài thì không sắc, cao nhân đúng là một câu nói trúng, kiếm là dùng để giết người!
Kiếm trong tay mình tuy rằng ẩn chứa truyền thừa của Đại Đạo chí tôn, nhưng lại dính lấy nhân quả với Chưởng Kiếm nhai.
Cao nhân tặng thanh trường kiếm này cho ta, rất có thể sớm đã nhìn rõ tất cả, tính tới ta sẽ có một kiếp này, cho nên Chưởng Kiếm nhai này thật ra là công cụ mà cao nhân sắp xếp cho ta tới mài kiếm?
Sự cường đại của cao nhân quả nhiên để cho người ta khó có thể tưởng tượng, ta chắc chắn không thể để cho cao nhân phải thất vọng!
Nhưng đúng vào lúc này, một bóng người xinh đẹp đi tới, trực tiếp ngồi ở bên cạnh Giang Lưu, cầm bầu rượu lên, mở miệng nói: "Vị công tử này, tiểu nữ tử rót rượu cho ngài."
Đây là một nữ tử, trên người mặc một chiếc váy sa mỏng màu xanh lá cây nhạt, mái tóc dài xõa trên vai, đường nét thanh tú, đôi mắt xuân thủy, chiếc mũi nhỏ nhắn với đôi môi anh đào, toát ra cỗ khí tức nhẹ nhàng.
Thật có thể nói là phù hợp với kiểu trang điểm nhẹ nhàng không thoa phấn và kẻ lông mày lưỡi liềm nhẹ.
Lần đầu tiên khi nhìn thấy nàng, sẽ khiến người ta có cảm giác nhìn thấy tinh linh giữa muôn hoa, ẩn chứa vẻ lanh lợi.