Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 835: CHƯƠNG 835: NÓI KHÔNG CHỪNG CÓ CƠ DUYÊN!

Bên trong Tứ Hợp viện.

Thời gian mấy ngày trôi qua, thương thế của Điệp Nhi và Giang Lưu khôi phục được rất nhanh, tinh thần dần dần sung mãn.

Lúc này, mọi người đang ngồi ở trước bàn, cùng nhau ăn bữa sáng.

Cộng thêm Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm, số người cũng không ít, còn có Long Nhi và Niếp Niếp hai tiểu nữ tử thích cười đùa này, trong Tứ Hợp viện cũng là náo nhiệt.

Điệp Nhi cầm bát lên, đánh giá bữa sáng kỳ lạ trước mặt, chất lỏng trắng tinh, tỏa ra mùi thơm rất đặc biệt, nhìn là dễ ăn.

Nàng ta khẽ há miệng, khẽ nhấp một miếng, lập tức đôi mắt sáng lên, "Ăn thật ngon, cảm giác ấm áp khắp toàn thân từ trên xuống dưới, rất thư thái."

Tần Mạn Vân cười nói: "Đó gọi là sữa đậu nành, thật ra thì bánh quẩy của Thánh Quân đại nhân ăn càng ngon hơn, ngươi thanh thủ nếm thử."

Tư Đồ Thấm cũng là nói: "Ta thích nhất là vừa ăn bánh quẩy vừa uống sữa đậu nành, cảm giác thật sự là quá tuyệt vời! Đặc biệt là lúc uống bằng ống hút, hút vào, sữa đậu nành sẽ chảy ra, cảm giác đó thật sự là quá mỹ diệu."

"Vậy ta cũng thử một chút."

Điệp Nhi vội vàng không kịp chờ đợi thử một phen, lập tức giống như phát hiện một đại lục mới vậy, kích động nói: "Oa! Ăn thật quá ngon, đây là món ngon nhất mà ta từng ăn."

Lý Niệm Phàm cười nhắc nhở: "Đừng có chỉ uống mỗi sữa đậu nành, mỗi người đều còn có trứng gà đừng quên."

"Ừm ân."

Mọi người gật đầu, tập trung vào ăn sáng.

Sau bữa sáng thịnh soạn, ai nấy đều nở nụ cười hạnh phúc, trong lòng cảm thấy vô cùng mãn nguyện cả về thể chất lẫn tinh thần.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng chỉ là nghỉ ngơi một lúc, không kịp chờ đợi đi luyện tập yoga tới tiêu hóa những gì vừa lấy được.

Các nàng tuy rằng đã đi vào cảnh giới Thiên Đạo, nhưng ngày nào trong cơ thể cũng tích lũy năng lượng vẫn như cũ là rất nhiều, ban ngày ăn vào các loại linh căn mỹ vị, quan trọng buổi tối còn ngủ ở bên cạnh Lý Niệm Phàm, căn bản không cần đi dốc sức tu luyện, chỉ cần chăm chỉ tập luyện yoga tới tiêu hóa những gì tích trữ được trong cơ thể thì thực lực vậy cũng là tăng trưởng rất nhanh.

Tuy nhiên các nàng đều sẽ không tự mãn, vì có thể làm càng nhiều chuyện hơn cho Lý Niệm Phàm cho nên vẫn luôn rất để tâm tới việc tu luyện.

Long Nhi và Niếp Niếp thì đều hoạt bát chạy về hậu viện đi cày đất.

Điệp nhi cắn cắn môi, câu nệ nói: "Thánh Quân đại nhân, ta có thể đi hậu viện nhìn xem không?"

Nàng ta muốn đi gặp Tế Linh còn có tộc nhân của nàng một chút.

Lý Niệm Phàm không nghĩ ngợi chút nào nói: "Đương nhiên có thể, vừa đúng ta đi cùng với ngươi xem một chút."

"Tạ ơn Thánh Quân đại nhân."

Điệp Nhi tràn đầy cảm kích đi sau lưng Lý Niệm Phàm.

Tiến vào hậu viện, Điệp Nhi trong nháy mắt bị cảnh tượng trong này làm cho sợ tới ngây người, nàng ta nhìn vào những con Thất Thải Hồ Điệp đang vui sướng bay múa trong viện, ánh mắt mê ly lộ ra nước mắt kích động.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc thì nụ cười của nàng cứng đờ lại.

Lúc đầu nàng ta còn cho rằng tộc nhân của mình sẽ vui mừng hớn hở bay tới bay múa bên cạnh mình.

Tuy nhiên lại không như vậy, một cũng không có...

Đám Thất Thải Hồ Điệp kia, hoặc là chơi đùa giữa những bông hoa ngọn cỏ, hoặc là đang bay múa với ong mật, còn có bay quanh bò sữa và Khổng Tước ...

Rất rõ ràng, bọn chúng đây là đang quỳ liếm các vị đại lão trong hậu viện, mà coi chính mình làm như không thấy.

Tộc nhân vô tình a.

Điệp Nhi thầm mắng trong lòng, không còn đi để ý tới tộc nhân của mình mà đi tới bên cạnh Thần Quỳ.

Thần Quỳ đang tắm rửa bên trong ánh nắng mặt trời, mặt hướng lên bầu trời, tinh thần sung mãn, thân cây thẳng tắp, lá xanh tươi, hiển nhiên sống vô cùng tốt, trạng thái đều tốt hơn so với bất kỳ lần nào trước kia.

Điệp Nhi thậm chí có thể cảm nhận được được sự phấn khích của Thần Quỳ.

Ánh mắt của nàng đột nhiên ngưng tụ, để ý tới hạt mọc ra ở giữa đóa hoa của Thần Quỳ, ánh mắt lập tức nàng ta lập tức gợn sóng.

Cái này ... đây là Thánh quả!

Tế Linh thế mà có thể kết xuất Thánh quả!

Từ khi nàng ta bắt đầu biết nhớ, thì biết Thánh quả của Tế Linh là trân quý nhất, đây là thời điểm huy hoàng nhất, mỗi một hạt Thánh quả đều đủ để cho Thải Điệp nhất tộc vui mừng, đây là loại quả dẫn Thải Điệp nhất tộc đi về phía huy hoàng.

"Hạt dưa?"

Lý Niệm Phàm cũng để ý tới loại quả trên hoa hướng dương, lập tức nở ra nụ cười vui mừng, "Ha ha ha, được a, có thể thấy được hạt dưa nhanh như vậy."

"Đáng tiếc, làm sao mới chỉ kết xuất được một hạt, hạt dưa hẳn là thành tốp thành tốp mới đúng, có chút vậy thì không tác dụng."

Hắn khẽ nhíu mày.

Ngay sau đó ---

"Phốc phốc phốc!"

Trên đóa hoa hướng dương to lớn kia, một điểm lại một điểm đen bắt đầu nhảy ra, đó là một lần chen lấn tranh nhau, có một số hạt dưa bởi vì nhảy quá nhanh, thậm chí còn từ trên đóa hoa rơi xuống trên mặt đất.

Ôi trời!

Ở một bên, Điệp Nhi há hốc miệng, tâm tình kia phải nói là một cái tan vỡ.

Trước kia Thần Quỳ kết xuất ra một Thánh quả cần mất bao lâu ấy nhỉ? Ngàn năm, vạn năm, mười vạn năm?

Dường như còn phải xem tâm tình, Thải Điệp nhất tộc chúng ta còn phải cúng bái cảm tạ.

Mà bây giờ, Thánh quả mọc trên hoa kia lại có thể bán buôn được!

Lúc đầu cho là những tộc nhân kia của mình đã đủ biết liếm, không nghĩ tới Tế Linh càng có thể biết liếm hơn.

Tế Linh đại nhân, đã là đủ rồi, sao mà ngươi còn đang liều mạng cho nhảy lên tới bay ra ngoài như vậy? Đóa hoa kia của ngươi cũng sắp thành đầu nguồn phun Thánh quả rồi ...

Cái này quả thực là dùng sinh mệnh của mình để liều mạng sản sinh hạt dưa, chỉ vì lấy được nụ cười của cao nhân!

"Được, có thu hoạch lớn, đây thực sự là một cây hoa hướng dương có sản lượng tốt."

Lý Niệm Phàm vui vẻ ra mặt, "Mọi người mau tới đây giúp một tai, gói hạt dưa lại."

Sau khi thu hoạch hạt dưa xong, mọi người trở lại nội viện.

Giang Lưu đứng lên cung kính chắp tay với Lý Niệm Phàm nói: "Thánh Quân đại nhân, thương thế của ta trên cơ bản đã khỏi hẳn rồi, thật đa tạ sự chiếu cố của Thánh Quân đại nhân đối với tại hạ, ta chuẩn bị rời đi."

Hắn làm phiền cao nhân đã nhiều rồi, không muốn tiếp tục làm phiền nữa.

"Đã chuẩn bị đi rồi?" Lý Niệm Phàm nhìn vào Giang Lưu, mơ hồ đoán được tính toán của hắn, hỏi: 'Ngươi chuẩn bị đi đoạt lại thanh kiếm đó?"

Giang Lưu bình tĩnh nói: "Thù này phải báo, kiếm cũng không thể mất đi, bằng không quãng đời còn lại của ta không cách nào đối mặt Kiếm đạo!"

Niếp Niếp thì vội vàng nói: "Ca ca, một mình hắn thế đơn lực bạc, để cho ta và Long Nhi cùng hắn đi báo thù đi."

Long Nhi gật đầu điên cuồng, mong chờ nói: "Ừm đúng, ca ca ta muốn đi."

Lý Niệm Phàm buồn cười lắc đầu, "Ham chơi."

"Có điều, các ngươi quả thực các ngươi cũng đã ở nhà quá lâu rồi, đi ra ngoài một chút cũng tốt, nhớ kỹ mọi chuyện phải cẩn thận, về sớm một chút."

Ở trong lòng Lý Niệm Phàm, Giang Lưu trước mắt còn là thành phần yếu đuối của chiến tranh, hiển nhiên người đuổi giết hắn cũng không mạnh hơn bao nhiêu, đối với Niếp Niếp và Long Nhi thì căn bản sẽ không tạo được uy hiếp gì.

Niếp Niếp và Long Nhi đi ra ngoài chơi một chút, thuận tiện cũng giúp Giang Lưu giải quyết phiền toái lần này.

"A! Được ra ngoài rồi."

"Ca ca yên tâm, chúng ta chắc chắn sẽ trở về sớm một chút."

Niếp Niếp và Long Nhi lập tức khoa tay múa chân.

Cùng thời gian đó.

Một đám thân ảnh đang tuần tra ở gần Lạc Tiên sơn mạch.

Dưới chân giẫm lên phi kiếm, chính là đệ tử của Chưởng Kiếm nhai.

Ở trước người của bọn hắn còn có một đám người, giống như tù nhân, bị bọn họ bắt lấy dẫn đường.

Trong lòng bàn tay của Kiếm Thị đệ nhị, hư ảnh của lão Nhân Tham cau mày chặt lại, "Lão Thần Quỳ kia chắc chắn tới nơi này, chỉ có điều dùng thủ đoạn không biết tên gì che giấu đi khí tức, thế mà biến mất ở gần đây!"

"Nơi này chắc chắn cất giấu đi thứ không tầm thường, bằng không không thể ngăn cản được cảm ứng của ta! Nói không chừng có cơ duyên!"

Kiếm Thị đệ nhị ngưng mắt quét qua đám tù nhân trước mắt, lạnh lùng nói: "Các ngươi thế nhưng có biết gần đây có chỗ nào đặc thù không?"

Đám người này đều sống ở gần đây, đều là tu sĩ có mặt mũi, Chưởng Kiếm nhai gần đây tìm kiếm không có kết quả, cho nên mới bắt bọn họ tới tra hỏi.

Kiếm Thị đệ bát đằng đằng sát khí, kiếm khí trấn áp mọi người, trầm giọng nói: "Không có một ai nói, vậy thì tất cả các ngươi đều phải chết!"

"Đại... Đại nhân."

Trong đám người, có người đứng lên, run giọng nói: "Ta nghe nói Càn Long tiên triều một mực cực kỳ để ý tới nơi này, có lẽ bọn họ biết cái gì."

Dứt lời, hắn đưa tay chỉ về phía Lạc Hoàng và Lạc Thi Vũ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!