Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 838: CHƯƠNG 838: CHƯỞNG KIẾM NHAI ĐÂY LÀ BỎ HẾT CẢ TIỀN VỐN, TẠO PHÚC CHO ĐÔNG ĐẢO QUẦN CHÚNG A

"Lão Nhân Tham không còn?!"

"Chịu không nổi, tuyệt đối không nghĩ tới hắn rác rưởi như vậy!"

"A ---- chạy mau! Ta không muốn chết."

Đám người Chưởng Kiếm nhai nhìn thấy mà trợn tròn mắt, dọa đến tè ra quần, hận không thể mọc thêm một đôi chân nữa để chạy trối chết.

Lão Nhân Tham tốt xấu gì cũng là hư ảnh Tế Linh, cất giữ thần lực, là át chủ bài là chỗ dựa lớn nhất cho bọn họ, hơn nữa, cũng là lão Nhân Tham mang theo bọn họ tới nơi này để tìm kiếm, vừa rồi còn ngưu bức hống hống, làm sao vừa tung khoác loác ghê gớm ra xong thì người đã không còn.

Hơi yếu a!

Cái này không hố người sao?

"Làm con mồi của ta, các ngươi trốn không thoát, ta muốn đi săn!"

Niếp Niếp nở ra nụ cười ác ma, thu hồi cuốc trong tay, trong tay xuất hiện một cây trường cung.

Trường cung này là do Lý Niệm Phàm làm trước đây để đi săn, nhưng sau đó phát hiện phần lớn thời gian không cần tự mình săn bắn nên tùy ý để lại chiếc cung này vào ở một góc, Niếp Niếp thì lại rất thích cho nên mang theo để kéo chơi.

Cung kéo căng

Thân thể Niếp Niếp vững vàng, pháp lực cuộn trào hình thành dị tượng, quang mang đầy trời, sóng khí đáng sợ giống như ánh sáng rực rỡ, bay vút lên bầu trời.

Linh khí vô tận từ bốn phương tám hướng hội tụ lại, càng là có lực lượng pháp tắc hò hét mà đến, vào lúc này, lực lượng thiên địa huyễn hóa thành mũi tên, lực lượng nhộn nhạo để thiên địa cũng phát ra tiếng bạo phá âm thanh.

Mũi tên còn chưa có bắn ra, lực lượng đáng sợ đã biến thành gió bão vô tận, thổi tới người không mở mắt ra nổi, trấn áp tất cả!

"Nhắm chuẩn, bắn tên!"

Sưu --

Mũi tên phá không, hóa thành vầng sáng rực rỡ, bắn qua bầu trời, chiếu sáng sông núi, khuấy động gió mây!

"Lấy pháp tắc làm tiễn, triệu hoán lực lượng thiên đạo, đây là Thần cung gì?"

"Pháp bảo, lại là một cái pháp bảo nghịch thiên!"

"Bọn họ đến tột cùng là tới từ nơi nào, vì sao có thể có lực lượng như vậy? Chẳng lẽ lại ... sau lưng của bọn họ có chí tôn?!"

"Chắc chắn vậy, bọn họ cực có thể là môn đồ của chí tôn, cũng chỉ có môn đồ chí tôn mới có uy thế như vậy!"

Mọi người không thể không kinh hãi, coi như mũi tên không phải bắn về phía bọn họ, toàn thân lông tơ cũng không thể không tự chủ mà đứng lên, sợ hãi hàn ý thấu xương!

"Ngươi không thể giết ta! Ngươi sao dám giết ta!"

"A!"

Kiếm Thị đệ thất hét thảm một tiếng, bị mũi tên xuyên qua, thân thể lập tức nổ tung thành một mảnh sương máu, nổ tung trên không trung hình thành câu diệt!

"Chạy, chạy mau! Đám người này tà môn!"

Kiếm Thị đệ nhị và Kiếm Thị đệ lục vãi cả linh hồn, không dám chạm vào mũi nhọn một chút nào.

Vậy mà lúc này, Niếp Niếp đã bắn ra mũi tên thứ hai, tiễn xâu cầu vồng, hủy diệt vô địch, ở dưới ánh mắt tuyệt vọng của Kiếm Thị đệ lục, bắn nổ hắn!

"Nữ hiệp, tha ta! n oán giữa Chưởng Kiếm nhai và các ngươi có thể xóa bỏ!"

Kiếm Thị đệ nhị bị dọa đến mồm miệng không rõ, thét lên gào thét lên.

Tuy nhiên, Niếp Niếp đã kéo cung lần thứ ba.

Nàng lúc này như là một vầng mặt trời, tỏa ra ánh sáng chói trang, đâm vào mắt người không dám nhìn thẳng vào.

"Hưu!"

Tất cả mọi người chỉ cảm thấy ánh mắt hoa lên, mũi tên thứ ba này đã đi tới trước người Kiếm Thị đệ nhị, xuyên thủng hết tất cả phòng ngự của hắn bắn nứt ra rồi!

Long Nhi và Giang Lưu cũng tiêu diệt hết tất cả những người còn lại của Chưởng Kiếm nhai, kịch chiến chớp mắt kết thúc, Chưởng Kiếm nhai cả đoàn bị diệt!

Mọi người thấy bóng dáng vô song của ba người trong hư không, lập tức thi nhau cúng bái.

"Tiêu Dao các tạ ơn ân cứu mạng của ba vị đại nhân, chúng ta nguyện ý làm trâu làm ngựa, mặc cho sai sử."

"Người của Chưởng Kiếm nhai ỷ thế hiếp người, nếu như không phải là các ngươi, chúng ta chỉ sợ phải chết ở dưới tay bọn họ a!"

"Anh hùng, ân nhân a!"

"Ba vị đại nhân, xin nhận chúng ta cúi đầu."

Rất nhiều người đầy biểu cảm chân thành, lập tức chân thành khấu tạ ngay tại chỗ, biểu thị lấy lòng trung thành.

Những người khác tâm niệm vừa động, cũng là vội vàng làm theo, hy vọng có thể làm trợ thủ cho đám người Niếp Niếp.

Đằng sau ba người này, chắc chắn là một cái thế lực lớn siêu cấp, đứng ở Đại Đạo chí tôn, có thể làm việc cho bọn hắn vậy đó là chuyện rất vinh quang, đây chính là hậu trường siêu cấp, nói không chừng còn một bước lên trời.

Long Nhi tuyệt không cảm thấy hứng thú, thuận miệng nói: "Lạc Hoàng thúc thúc, những người này giao cho ngươi đi."

"Được rồi."

Lạc Hoàng mỉm cười, đi tới, lập tức nhìn chằm chằm vào cái tên ban đầu bán hắn cho Chưởng Kiếm nhai kia, giọng nói lạnh lùng: "Vừa rồi chính là ngươi bán ta, hiện tại có lời gì để nói?"

Người kia sớm đã bị dọa tới hồn vía đua nhau lên mây, thân thể mềm nhũn, cầu xin tha thứ: "Cầu Lạc Hoàng đại nhân tha mạng a, ta cũng chỉ là vì mạng sống của mình a!"

"Còn không biết xấu hổ mà cầu xin tha thứ? Bại hoại như vậy thì phải chết!"

"Không cần phải làm bẩn tay Lạc Hoàng, để chúng ta giết hắn!"

"Hắn là tông chủ Khai Sơn tông, đuổi tông môn này ra!"

Không cần Lạc Hoàng mở miệng, những người khác đã xuất thủ, pháp lực mạnh mẽ trong nháy mắt đã chôn vùi người kia.

Hắn... Chết rồi.

Có người thì lập tức cung cấp tin tức, mở miệng nói: "Ba vị đại nhân, Chưởng Kiếm nhai mở bí cảnh nguyên khí ra, cung cấp Hỗn Độn Linh khí cho người ta, tin tức này xôn xao chỉ sợ có mưu đồ rất lớn a!"

Mọi người gật đầu, "Đúng vậy a, không thể không phòng a!"

Sắc mặt Giang Lưu ngưng trọng, trong đôi mắt còn lập lòe hàn mang, "Ta ngược lại muốn xem xem Chưởng Kiếm nhai chuẩn bị làm cái gì!"

Chuyện nơi đây giao cho Lạc Hoàng đi xử lý, đám người Giang Lưu thì hướng về phía Chưởng Kiếm nhai mà đi.

Chưởng Kiếm nhai được thiết lập ở trong một quần sơn phía tây của Thần Vực, nơi này có một cái sơn môn, lúc này có vô số người từ bốn phương tám hướng đi tới.

"Hỗn Độn Linh khí, thế mà thật là Hỗn Độn Linh khí."

"Chưởng Kiếm nhai đây là bỏ hết cả tiền vốn, tạo phúc cho đông đảo quần chúng a."

"Đây mới là chuyện đại lão nên làm, người tốt đây này."

"Ta ta cảm thấy bình cảnh đã buông lỏng, chỉ cần ở chỗ này thêm mấy ngày thì chắc chắn sẽ đột phá."

"Ha ha ha, Chưởng Kiếm nhai không hổ là tông phái truyền thừa từ vạn cổ, chính là đại khí."

Người đến đông đảo, trên mặt mọi người đều mang một chút hưng phấn.

Chúng tu sĩ cũng đều là lão giang hồ, tự nhiên biết thiên hạ không có bữa cơm miễn phí, nhưng là nói thế nào thì Chưởng Kiếm nhai cho thật sự là nhiều lắm, cơ duyên bực này, không đến thì thật sự là sống vô dụng rồi.

Những người này, khổ tu vô số năm, cũng chưa chắc có thể được chứng kiến Hỗn Độn Linh khí.

Loại rầm rộ này, thực lực không đủ tu sĩ hoặc là tông môn còn bị bài xích bên ngoài, dù sao Hỗn Độn Linh khí này mặc dù là Chưởng Kiếm nhai mở ra, nhưng cũng không phải vô hạn, thiếu một người thì bớt đi một chén canh.

Khổ Tình tông.

Tần Trọng Sơn mang theo hai tỷ đệ Tần Vân cũng tới, chọn chỗ ngồi không tệ ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.

Tần Trọng Sơn cẩn thận cảm nhận một phen, nhịn không được nhếch miệng nói: "Ta còn tưởng như thế nào, Hỗn Độn Linh khí này không phải là tinh khiết, so với chỗ của cao nhân thì kém tới quá xa, không tác dụng mấy a."

Tần Sơ Nguyệt nhịn không được cười nói: "Lão cha, ngươi làm kiêu a, đặt ở trước kia, Hỗn Độn Linh khí đây chính là thứ có thể ngộ nhưng không thể cầu."

Tần Vân cũng nói: "Đúng vậy, ngươi lấy nơi này đi so với chỗ của cao nhân, vậy thì có thể sánh nổi sao?"

"Chúng ta có thể quen biết cao nhân, vậy chính là người của cao nhân, tầm mắt tự nhiên phải để cao một chút, dù sao thế nào cũng đại biểu cho thể diện của cao nhân."

Tần Trọng Sơn mở miệng, nói tiếp: "Còn có, lần này chúng ta tới kiếm tí Hỗn Độn Linh khí chỉ là thứ yếu, Chưởng Kiếm nhai này làm tiều phu của cao nhân tổn thương, còn đoạt đồ vật, chúng ta tới tìm cơ hội lấy lại danh dự cho cao nhân!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!