Chưởng Kiếm nhai, một đại tông môn siêu cấp truyền thừa vạn cổ cứ suy tàn như vậy.
Thậm chí, ngay cả lão Kiếm chủ của bọn họ, một vị chí tôn chuyển thế cũng bị xóa đi trên đời.
Tin tức này, đương nhiên đã nhấc lên sóng to gió lớn trong Thần Vực, coi như Thần Vực rộng lớn vô biên thế nhưng lưu truyền lại càng nhanh, gần như ai ai cũng biết.
Đại năng chí tôn, đây chính là tồn tại trong truyền thuyết, cường giả chí cao trong Hỗn Độn, phóng tầm mắt toàn bộ Hỗn Độn, được tính là tồn tại rất rất hiếm có, tuy nhiên, vậy mà vẫn lạc.
Đường đường là chí tôn, thế mà không phải vẫn lạc ở trong đại kiếp, hơn nữa, còn dựa vào tính mạng của chín đời Kiếm chủ của Chưởng Kiếm nhai, chín người này, người nào không phải là thiên tài tuyệt diễm trong Hỗn Độn.
Ở trong khiếp sợ đồng thời tự nhiên là khó tránh khỏi thổn thức.
Tất cả mọi người nhìn vào tình hình ngày đó, trên mặt đều mang theo vẻ sùng kính, xem như người không có tham dự vào thì chỉ nghe thôi cũng có thể tưởng tượng tới ngay tình huống rầm rộ ngày đó.
"Trong Thần Vực thế mà tồn tại đại năng ẩn thế!"
"Thiên Cung làm dân bản địa của Thần Vực, bối cảnh của bọn họ sâu không lường được, cất giấu bí mật lớn a!"
"Không thể trêu chọc, không thể đắc tội!"
"Nghe nói nơi này vốn gọi là Hồng Hoang, chính bởi vì trong lòng cao nhân cao hứng lúc này mới ban cho trở thành Thần Vực!"
"Nghe nói ngoại trừ Chưởng Kiếm nhai ra, các thế lực lớn đều có tổn thất không nhỏ, đáng tiếc, ngày đó ta thế mà không có đi."
Mọi người bàn ra tán vào, các loại truyền ngôn bắt đầu lưu truyền trong Thần Vực.
Thế lực có mặt lúc đó, ở sau khi trở về thì lập tức báo cáo tình huống ngày đó, lập tức tạo ra sự rung chấn trong toàn tông môn.
Một số hạng người tâm tư nhanh nhẹn lập tức ra lệnh mà không nghĩ ngợi chút nào.
"Giao hảo, lập tức đi Thiên Cung giao hảo! Nhanh đi thăm hỏi."
"Chuẩn bị trọng lễ, đưa tới thành ý!"
Còn có một số tu sĩ cổ lão tồn tại lâu đời, nghe nói tin tức này, sau khi khiếp sợ thì bên trong đôi mắt lại toát ra vẻ lo lắng.
"Loạn thế sắp tới, loạn thế sắp tới a!"
"Thế tranh đấu lớn chắc chắn sẽ theo đại kiếp mà đến, lần này còn có bao nhiêu thời gian để cho chúng ta chuẩn bị?"
"Vị cao nhân này đang thiết lập đại cục kinh thiên a, chỉ là có phải là có tương quan với đại kiếp không?
"Trước đó không lâu, trong Hỗn Độn xuất hiện bóng dáng của Cổ tộc, mở ra bí cảnh tông môn để đông đảo hậu bối nhanh chóng tăng thực lực lên đi."
Toàn bộ Thần Vực gió nổi mây phun, thế lực lớn ẩn núp, thế lực nhỏ cũng có chỗ thu liễm, đều sinh ra lòng kính sợ đối với Thần Vực.
Tranh đấu gay gắt với nhau đã giảm đi rất nhiều, tiến vào một đoạn thời kỳ phát triển hòa bình.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm nhìn vào đám người Niếp Niếp trở về hoàn hảo không chút tổn hại nào thì trên mặt nở ra ý cười.
Mở miệng hỏi: "Chuyện đã giải quyết xong rồi?"
Niếp Niếp gật đầu nói: "Ừm, ca ca, nhiệm vụ hoàn thành tốt đẹp."
"Làm tốt lắm."
Lý Niệm Phàm khích lệ không chút keo kiệt, cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Có Niếp Niếp và Long Nhi hỗ trợ, chuyện này quả thực giải quyết cũng không khó.
"Đúng rồi ca ca, lần này chúng ta còn mang về những thứ này."
Long Nhi nói xong, lấy cá chạch và nhân sâm ra, giơ lên trước mặt Lý Niệm Phàm.
"Cá chạch, nhân sâm? Ồ, đều là đồ tốt a!"
Đôi mắt Lý Niệm Phàm lập tức sáng lên, những thứ này đều là thứ đại bổ a!
Khoan đã, công hiệu lớn nhất của những thứ này hình như đều là ... tráng dương?
Xem cái thể trạng này, hiệu quả tuyệt đối tốt, đặt ở kiếp trước chắc chắn sẽ là cấp bậc thánh dược, bảo vật vô giá.
"Đồ tốt." Lý Niệm Phàm mở miệng, "Nhâm sâm dùng để ngâm rượu, còn về phần cá chạch ... ta vừa đúng biết một loại món ăn ngon, gọi là cá chạch chiên dầu, bình thường thế nhưng là hiếm khi được ăn, chi các ngươi nếm thử."
Đát Kỷ nhìn vào dáng vẻ con cá cạch, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ không thích, nhịn không được hỏi: "Công tử, thứ này thật có thể ăn sao?"
Hỏa Phượng cũng nhíu đôi lông mày đẹp, "Đúng a, cảm thấy thật không ổn a."
Vừa dài lại mềm, còn có dịch nhờn, nhìn trơn trượt ghê ghê, thật sự là khiến cho người ta khó nổi lòng muốn ăn.
"Khi ăn vào các ngươi sẽ biết, cam đoan sẽ thích."
Lý Niệm Phàm vỗ ngực cam đoan, sau đó thì nói với Giang Lưu và Nữ Oa nói: "Cá chạch này quá lớn, không bằng mọi người ở lại cùng nhau ăn đi."
Mọi người chắc chắn là sẽ không cự tuyệt rồi, lập tức gật đầu ở lại.
Cá chạch chiên dầu làm cũng không phức tạp, đầu tiên là ngâm cá chạch vào trong rượu, làm cho nó ngậm rượu.
Sau đó thì bắc chảo lên đun nóng chảo, dầu mỡ sôi lên, cuối cùng để cá chạch vào trong dầu chiên là được.
Đương nhiên, tốt nhất là thêm chút hành thái và các loại gia vị.
Lý Niệm Phàm lập tức ném cho Tiểu Bạch đi làm.
Chỉ mất khoảng thời gian một khắc đồng hồ, đã có từng đợt mùi thơm đặc thù bay ra từ trong chảo, không giống như thịt gà, thịt bò, mùi thơm của loại thịt này có hương vị cực kỳ đặc biệt, còn kèm theo một chút mùi rượu, thế mà lại rất có cảm giác muốn ăn.
Để hai mắt mọi người vốn không xem trọng món này dần dần sáng lên, bắt đầu lộ vẻ chờ mong.
Đợi tới khi thịt chín được vớt ra từ trong chảo, cá cạch mặt ngoài vốn đen bóng thì bây giờ đã đắp lên một lớp vàng nhàn nhạt, trông như thể nó đang phát sáng, bề ngoài trở nên tốt đẹp hơn.
Lý Niệm Phàm mỉm cười mà nhìn vào Đát Kỷ, mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ, sao nào, không để ngươi phải thất vọng chứ?"
Đát Kỷ gật đầu liên tục, "Ừm ân, công tử tuyệt nhất!"
"Ăn cá chạch chiên dầu còn có một mẹo nhỏ, đó chính là phải phối hợp với rượu."
Lý Niệm Phàm nói: "Nhân sâm này vừa ngâm vào trong rượu, tuy nhiên cũng được, mọi người uống trước đi."
"Đến, chúc mừng chiến thắng của các ngươi, cạn ly!"
"Oa, cá chạch này ăn thật là ngon a, tại sao có thể có cảm giác tuyệt vời như vậy?"
"Không nghĩ tới, thật không nghĩ tới, vừa giòn lại vừa thơm."
"Một miếng thịt một ngụm rượu, cảm giác này thật là tuyệt!"
Lập tức, trong Tứ Hợp viện náo nhiệt lên, mọi người vừa uống rượu vừa ăn cá chạch chiên dầu, thỉnh thoảng còn trò chuyện chút thời cuộc.
Loại cảm giác này, đột nhiên sẽ để cho Lý Niệm Phàm cảm thấy có hơi hoảng hốt, giống như trở về lúc ăn hàng quán ở kiếp trước vậy, mọi người trò chuyện trời nam biển bắc, chuyện gì cũng nói, không hiểu thì hỏi.
Chỉ có điều, hiện tại ăn quán cùng với mình chính là tiên nhân, mà lại là đại năng siêu cấp, bức cách lập tức nó phải gọi là khác hẳn.
Lý Niệm Phàm thì nghe bọn họ kể lại chi tiết lúc chiến đấu, cùng với phương pháp tu luyện của mỗi một thế lực lớn trong Thần Vực.
Lý Niệm Phàm đột nhiên cảm khái nói: "Bỏ qua rất nhiều chuyện đặc sắc, ngược lại là có chút đáng tiếc."
Sắc mặt mọi người lập tức ngưng trọng lại, Nữ Oa vội vàng hỏi một cách ân cần: "Thánh Quân đại nhân vì sao lại nói ra lời này?"
"Phần lớn thời gian ta đều chỉ ở bên trong Tứ Hợp viện này, Thần Vực muôn màu muôn vẻ như vậy nhưng ta hiếm khi được xem đấu pháp nên có chút tiếc nuối!"
Lý Niệm Phàm dừng một chút, khoát tay một cái nói: "Chỉ là biểu lộ chút cảm xúc mà thôi, tới, mọi người cùng nhau uống rượu nào."
Hắn không có tu vi, cũng không cố ý trà trộn vào chuyện của các tông môn lớn trong Thần Vực, nhưng ở sâu trong thâm tâm của hắn, vẫn là rất muốn được quan sát sự ồn ào trên thế giới tu tiên này, ít ra rất muốn xem một chút sự khác nhau giữa đấu pháp của mỗi một tông môn.
Dù sao loại cảnh tượng chiến đấu này kiếp trước cũng không phải là có thể chiếu trên TV, được xem thì cũng là đã nghiền.
Lý Niệm Phàm đây chỉ là thuận miệng nói mà thôi, nhưng mọi người nghe vào trong tai thì lại không giống, nội tâm của bọn họ nổi lên gợn sóng, ghi tạc thật sâu vào trong lòng.
Cao nhân đã nói ra nhu cầu của mình, vậy thì đám người mình phải lập tức chấp hành, trước tiên là giải quyết suy nghĩ trong lòng của cao nhân!
Cơm nước no nê, tất cả mọi người đều là một trận vừa lòng thỏa ý, Nữ Oa và Giang Lưu lúc này cũng đứng dậy cáo từ.
Ra khỏi Tứ Hợp viện, Nữ Oa lập tức trở về Thiên Cung, gặp mặt với đám người Quân Quân đạo nhân.
Bọn họ thấy mặt mũi Nữ Oa đỏ ửng, trên người còn có mùi rượu thì trong lòng lập tức dâng lên một trận chua chát.
Đây chắc chắn là kiếm được một bữa ăn ở chỗ cao nhân rồi a!
Bởi vì tránh đi quá nhiều người tới chỗ cao nhân mà sinh ra ảnh hưởng tới cao nhân, bởi vậy mà chỉ có một mình Nữ Oa đi, ở trong đó là đại biểu cơ duyên, có thể tưởng tượng những người khác là phải làm ra quyết tâm lớn tới cỡ nào mới có thể từ bỏ.
Quân Quân đạo nhân cười nói: "Xem ra Nữ Oa nương nương uống được không ít rượu a."