Lý Niệm phàm không muốn làm ảnh hưởng tới công việc của bọn hắn, mở miệng nói: "Ta chính là tới tham gia chút náo nhiệt mà thôi, các ngươi không cần phải để ý tới ta."
Hắn nhìn lướt qua bố cục ở hạp cốc này, phát hiện nơi này thật đúng là một nơi phong thủy bảo địa, quả thực rất thích hợp cho việc xây dựng đấu trường cho đại hội đấu pháp.
Việc lựa chọn địa điểm là rất có tâm a.
Đám người này thì đang dựa trên nền tảng ban đầu, sử dụng các pháp thuật cao thâm tới thiết lập các kết giới, đồng thời, xây dựng các khán đài.
Ngọc Đế thì đưa bố cục tới trước mặt Lý Niệm Phàm, "Thánh Quân đại nhân, chúng ta đều là người thô kệch, ngài tới vừa đúng lúc, đây là phương án ban đầu mà chúng ta đã định ra, ngài xem một chút có cái gì chỉ giáo?"
Những người khác cũng đều đi tới, một bộ dáng vẻ rửa tai lắng nghe.
"Khách khí, chỉ giáo thế nhưng là không nói tới."
Lý Niệm Phàm mỉm cười, sau đó cầm lấy phương án và xem.
"Yêu hô, các ngươi thế mà chuẩn bị dựng kiến trúc đấu trường ở chổ này? Vô cùng bạo tay a."
Lý Niệm Phàm không thể không mở miệng, sau đó nghĩ lại, đám người này đều là đại lão, ở trong đưa tay thôi đoán chừng đã dựng xong phòng, quả thực không tính là gì.
"Nếu như là kiến trúc, ta cảm thấy có thể như này, áp dụng kiến trúc sân dấu, để cho tuyển thủ có thể thi triển được tốt hơn, người xem cũng có thể càng nhiều."
Mảng thiết kế bố cục này tự nhiên là không làm khó được Lý Niệm Phàm, chẳng mấy chốc, một cái sân đấu rất hoa lệ được hắn thiết kế ra, ngay cả việc trang trí khán đài, bàn ghế bên trong.
"Cao minh, thật sự là cao minh a!"
"Thiết kế này thật tuyệt!"
"Sân đấu hoa lệ như thế này, có thể tranh tài trong đó chính là một loại vinh dự a!"
"Thánh Quân đại nhân quả nhiên đại tài!"
Từng đợt nịnh bờ truyền ra từ trong miệng của mọi người, ngoại trừ để lấy lòng Lý Niệm Phàm ra thì cũng đúng là đang tán thưởng.
Lý Niệm Phàm cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, mỉm cười nói: "Mọi người có thể coi trọng vậy thì tốt."
Loại lối kiến trúc ở thế giới tu tiên này so với kiếp trước của hắn thì tự nhiên là kém xa, trình độ hoa lệ chắc chắn có thể khiến người ta tin phục.
Ngọc Đế nói tiếp: "Thánh Quân đại nhân, ngươi xem lại sắp xếp tranh tài."
Lý Niệm Phàm lắc đầu, "Chuyện này thì không cần, ta không hiểu rõ về thực lực, các ngươi nhìn xem an bài là được rồi."
Sau đó, mọi người chủ trì sắp xếp kết giới lúc đấu pháp.
Cảnh giới đấu pháp lần này định ở Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, mà bọn họ đều là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, cùng nhau bày ra kết giới thì chắc chắn có thể cam đoan không xuất hiện sai sót nào.
Sau đó, Lý Niệm Phàm còn chứng kiến bọn họ dùng pháp lực dựng phòng, giơ tay lên thì đất dâng, cây cối tung bay, tiêu sái không nói nên lời.
Hoa Lộng Ảnh tông chủ Bách Hoa tông thì có dáng người yểu điệu, lúc thi pháp rất chi là duyên dáng, pháp lực cũng thần thánh cao quý, còn quấn lên ánh sáng rực rỡ, dị tượng chói lòa, không biết có phải ảo giác hay không, Lý Niệm Phàm cứ luôn cảm thấy nàng ta như thể đang khoe dáng của mình.
Quan trọng, nàng ta thi thoảng còn chớp mắt với Lý Niệm Phàm, đôi mắt quyến rũ đầy tia chớp, có đủ loại cảm xúc.
Lý Niệm Phàm có chút chịu không nổi, bật thốt lên: "Hoa tông chủ, nếu như mắt ngươi không thoải mái, ta đề nghị ngươi nhỏ một chút thuốc nhỏ mắt vào."
"Phốc phốc -- "
Những tông chủ khác không có ngừng lại chỉ là lập tức cười ra tiếng.
Nhỏ thuốc nhỏ mắt?
Hoa Lộng Ảnh cũng choáng váng, ngơ ngác mà hỏi: "Thuốc nhỏ mắt là thứ gì?"
"y ... chính là cái này, nếu như ngươi muốn thì lấy đi?"
Lý Niệm Phàm cũng sửng sốt một chút, vừa rồi hắn cũng không có nghĩ tới, cho nên thuận theo kiếp trước mà nói, trong lòng cảm thấy xấu hổ, lấy thuốc nhỏ mắt ra.
"Hoa tông chủ không cần để ở trong lòng, vừa rồi ta cũng chỉ là thuận miệng nói, đây là Nhãn Dược thủy không có tác dụng gì ngoài việc giảm mỏi mắt và tăng thị lực."
Hoa Lộng Ảnh thì trong lòng cuồng loạn, mong chờ hỏi: "Ta muốn thật cho ta?"
"Đương nhiên."
Lý Niệm Phàm chỉ cho rằng là Hoa Lộng Ảnh tò mò, thuận tay đưa Nhãn Dược thủy tới.
Tông chủ khác vốn còn đang chế giễu, lúc này thì nụ cười lập tức cứng ở trên mặt.
Móa!
Vậy cũng được sao?
Chớp mắt mấy cái, cao nhân đã tặng đồ cho Hoa Lộng Ảnh rồi?
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Các vị, ta trước hết cáo từ, liên quan tới bố trí đấu trường ta còn có một số ý nghĩ, ngày mai tới thử một chút."
Mọi người lập tức cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân đi thong thả."
Đợi tới khi mấy người Lý Niệm Phàm rời đi, những người khác lập tức không còn an vị, thi nhau vây quanh người Hoa Lộng Ảnh, nhìn vào Nhãn Dược thủy trong tay nàng.
Có người không kịp chờ đợi hỏi: "Đây là thứ gì?"
Quân Quân đạo nhân thì nói: "Đồ mà cao nhân tặng ra chắc chắn không tầm thường!"
"Hoa đạo hữu, ngươi tranh thủ thời gian thử một chút."
Hoa Lộng Ảnh cũng kích động cầm Nhãn Dược thủy, chậm rãi mở ra, có điều cũng không cảm nhận được có linh vận lan tràn mà ra.
"Nhãn Dược thủy, chẳng lẽ phải nhỏ giọt vào trong mắt?"
Hoa Lộng Ảnh trầm ngâm một lát lại lộ ra vẻ kiên định, đưa tay lên nhỏ Nhãn Dược thủy vào trong mắt.
Trong một chớp mắt, một cỗ cảm giác sảng khoái tràn vào toàn bộ đôi mắt, tê tê dại dại, lấp đầy tất cả kinh mạch trong mắt của nàng, khiến cho đôi mắt của nàng ta trở nên hoạt bát.
Sau khi thích ứng một lát, nàng ta chậm rãi mở mắt.
Vào lúc này, trong con ngươi của nàng rõ ràng bắn ra ánh sáng vàng kim!
Tất cả mọi người đang đợi kết quả, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con mắt của nàng, vào lúc này, thân thể của bọn họ đều cứng đờ, xuất hiện thất thần.
Dường như trên toàn thế giới này chỉ còn lại một đôi mắt này, thông minh và xinh đẹp, chỉ cần nhìn một cái là có thể cho người khác biết ý nghĩa của nó, để cho người ta vì đó mà làm.
Sau một khắc, mọi người đều rùng mình một cái tỉnh lại trong trạng thái thất thần, trên mặt tất cả đều hiện lên vẻ hoảng sợ.
Bọn họ cũng không phải là tiểu tử mới ra đời, đạo tâm kiên định, tuy nhiên ... vừa rồi thế mà lại thất thần!
Hơn nữa, khoảng thời gian thất thần cũng không tính ngắn.
Chuyện này ở cảnh giới này của bọn họ gần như là không thể nào, chắc chắn đủ để mất mạng, chết một trăm lần cũng đủ!
Bách Hoa tông tất cả đều là nữ tử, có một loại đạo pháp tên là Minh Mị chi nhãn, có thể ảnh hưởng tới đạo tâm của đối thủ, khiến cho xuất hiện trạng thái thất thần, tuy nhiên cũng không có cường đại như vừa rồi.
Rõ ràng, sở dĩ cường đại như vừa rồi, tất cả đều là bởi vì Nhãn Dược thủy kia!
"Tê -- "
"Thần vật, Nhãn Dược thủy này là thần vật!"
"Hoa Lộng Ảnh giẫm phải cứt chó! Cái này lập tức đạt được ban thưởng của cao nhân?!"
"Đây chính là cao nhân sao? Không thèm để ý chút nào ném một cái chính là một phần đại tạo hóa có thể khiến người ta choáng váng!"
"Lạnh run người, ưu thế trời sinh của nữ nhân lại lớn như vậy sao! Còn có thiên lý không? Còn có vương pháp không?"
"Nhãn Dược thủy này quả thực chính là tin mừng đối với thần thông thị lực, đối với tu luyện có công hiệu nghịch thiên!"
Ngọc Đế cũng kinh ngạc, bảo vật của cao nhân quả nhiên là liên tiếp xuất hiện, đủ các thể loại đếm mãi không hết a!
Nhãn Dược thủy này nếu như để cho Dương Tiễn và Thiên Lý Nhãn biết được thì chỉ sợ bọn họ sẽ nổi điên!
"Hâm mộ phát khóc, Hoa Tông chủ có thể cho ta một giọt không, ta có thể dùng Tiên Thiên Chí bảo đổi với ngươi!"
Hoa Lộng ảnh tranh thủ cất Nhãn Dược thủy, đắc ý nói: "Một giọt cũng không có khả năng! Các ngươi căn bản không hiểu cảm nhận hiện tại của ta, ta thậm chí thấy được dấu vết của đạo trong thiên địa."
"Hừ hừ, Nhãn Dược thủy này đều không đủ để Bách Hoa tông chúng ta dùng, chỗ nào còn có thể đổi với ngươi? Đây chính là cao nhân ban tặng, các ngươi cũng đừng có ý đồ xấu xa gì ha."
Có một số tông chủ ước ao ghen tị, lập tức xoay người vội vàng chạy về phía tông môn của mình mà đi.
Vừa tới tông môn, một số đệ tử lấy lòng bu lại.
"Sư phụ ngài về rồi, nhanh ngồi, ta đi pha trà cho ngài."
"Tông chủ, để ta tới đấm bóp chân cho ngài."
"Đừng, các ngươi là sư phụ ta, nhanh dạy ta nên vuốt mông ngựa như thế nào, liếm như thế nào, nhanh nhanh!"