Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, "Khách khí, những thứ này dù sao cũng không đáng tiền."
Sau đó, mọi người tiếp tục vùi đầu vào trong công cuộc bố trí đấu trường, có cao nhân ở đây, hiệu suất đó là càng nhanh, thi nhau dốc hết sức biểu hiện lấy chính mình.
Đợi tới khi Lý Niệm Phàm rời đi, mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó ánh mắt cùng nhau rơi vào trên những bảo bối kia.
"Nhanh, các ngươi ai tới véo ta một cái, đây đều là sự thật sao?"
"Quá mạnh, đây chính là cao nhân sao?"
"Thật nực cười, trước đây ta không nghĩ rằng mình nghèo."
"Các vị."
Lại vào lúc này, sắc mặt Hoa Lộng Ảnh ngưng trọng, mở miệng nói: "Có cao nhân tham dự, đấu trường này đã là xưa đâu bằng nay, có bay vọt về chất, an bài trước đó cũng phải sửa lại!"
Có người gật đầu nói: "Lời này của Hoa tông chủ rất đúng, đấu trường này không thể mở ra đối với tất cả mọi người xem, ít nhất cũng phải là đệ tử tinh anh, dù sao tài nguyên cao nhân ban thường đều có hạn, quan trọng nhất chính là, tránh cho hỗn loạn, không thể làm cao nhân nổi giận!"
"Các vị trở về lựa chọn cho thật tốt đi, đồng thời nhất định phải căn dặn môn hạ đệ tử của mình."
"Ừm? Lão Hoàng ngươi đang làm cái gì?"
"Ừng ực ừng ực."
"Có cần thiết phải như vậy không? Buông ra, đừng ôm máy lọc nước không chịu thả như vậy a."
"Ừng ực ừng ực."
"Móa, có nước mọi người cùng nhau uống, ngươi như vậy xem như quá mức."
"Ừng ực ừng ực -- "
...
La Thiên hoàng triều.
"Nấc -- "
Hoàng Đức Hằng hài lòng vỗ vào bụng của mình, so với dáng vẻ trước kia mà nói, bụng của hắn bây giờ lớn so với trước gấp ba.
Uống Hỗn Độn linh tuyền uống tới no cả bụng là một loại thể nghiệm gì?
Hoàng Đức Hằng trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ, hiện tại đã hiểu.
Vô cùng thoải mái ...
Hắn híp mắt, lắc lắc ung dung đi tới La Thiên hoàng triều, khuôn mặt dần dần trở nên ngưng trọng.
Ngưng giọng nói: "Truyền mệnh lệnh của ta, triệu tập tất cả hoàng tử và công chúa tới, còn có, tập trung tất cả đệ tử tinh anh tùy thời chờ lệnh!"
Lập tức, toàn bộ La Thiên hoàng triều bắt đầu túi bụi lên.
Rất nhanh, ở bên trong đại điện đã tập trung đủ người.
Đại công chúa trên người mặc Ngũ Sắc Hà y, đoan chính cao quý, mở miệng hỏi: "Phụ hoàng, có phải ngài nhìn thấy cao nhân rồi hay không?"
Hoàng Đức Hằng khẽ gật đầu, "Ừm, may mắn gặp được."
Lập tức, đại điện náo nhiệt.
"Cao nhân là cảnh giới gì? Chắc chắn rất cường đại đi."
"Cao nhân có dáng vẻ như thế nào, là nam hay nữ vậy?"
"Đại hội đấu pháp đã chuẩn bị tới như thế nào rồi? Cao nhân có định ra ban thưởng là gì không?"
"Đúng vậy a, rất chờ mong a."
Ha ha, ban thưởng?
Nói ra chỉ sợ sẽ hù chết các ngươi!
Chỉ có thể nói, nhỏ yếu làm hạn chế sức tưởng tượng của các ngươi a.
Hoàng Đức Hằng cảm thấy tầm mắt của mình cất cao vô số, ho nhẹ một tiếng mở miệng nói: "Trật tự! Cao nhân há lại là người mà chúng ta có thể bàn tán?!"
"Lần này ta trở về là có hai chuyện muốn tuyên bố, thứ nhất, quy định đấu trường có thay đổi, nhất định phải là thiên tài siêu cấp mới có tư cách dự thi, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng cho tốt vào! Mặt khác, người tới đấu trường xem cũng không thể là người bình thường, nhất định phải là tinh anh trong tinh anh! Khống chế nhân tuyển rất nghiêm ngặt!"
"Phụ hoàng, đây là tại sao a?"
"Tại sao?" Hoàng Đức Hằng mỉm cười, "Cái có liên quan tới chuyện thứ hai mà ta muốn nói, ban thưởng của cao nhân ... các ngươi không tưởng tượng nổi, toàn bộ đấu trường bởi vì cao nhân tới mà sinh ra ảnh hưởng long trời lở đất, cụ thể là cái gì ta hiện tại không nhiều lời, có điều, các ngươi tất cả mọi người phải tu luyện đạo tâm thật tốt cho ta, làm tốt chuẩn bị tâm lý đầy đủ, tiến vào đấu trường đừng có làm mất mặt của ta!"
Đồ vật bên trong đấu trường, chỉ cần để lộ ra một chút, chỉ sợ sẽ tạo ra không ổn định, thậm chí truyền vào trong Hỗn Độn, xuất hiện biến số.
Bởi vậy, Hoàng Đức Hằng chỉ có thể chỉ điểm trong lời bóng gió.
"Tu luyện đạo tâm? Chuẩn bị tâm lý cho thật tốt?"
Tất cả mọi người choáng váng, tình huống này là như thế nào, bên trong đấu trường chẳng lẽ có thứ gì đáng sợ đủ để cho người phải thất thố sao?
Còn có, lần đại hội đấu pháp này thật ra thì mục đích căn bản không phải là biểu diễn cho cao nhân xem sao? Cái này cũng không tới mức cao cấp như vậy a?
Không phải là chuyện nhỏ nói thành to chứ?
Bách Hoa tông.
Hoa Lộng Ảnh cũng đang nhanh chóng chạy trở về, triệu tập Thánh nữ cùng với tất cả đệ tử ưu tú tới.
"Cơ duyên lớn, tạo hóa lớn!"
Giọng nói của nàng run rẩy, kích động dị thường.
"Lần này không nói cái khác, các ngươi có thể tham gia đại hội đấu pháp Thần Vực này vậy chính là cơ duyên mà nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, thậm chí còn mạnh hơn gấp trăm lần so với tiến vào bất kỳ bí cảnh nào trước kia!"
"Chuẩn bị tâm lý thật kỹ càng vào, ta chỉ hy vọng các ngươi tới lúc đó đừng kích động tới choáng váng đi."
Thánh nữ nhịn không được khẽ giọng hỏi: "Sư tôn, ngài ... là nghiêm túc?"
"Sự cường đại của cao nhân, các ngươi không hiểu! Đãi ngộ của cao nhân càng là vượt qua những gì các ngươi hiểu."
"Không nói các ngươi, thậm chí ngay cả vi sư cũng cảm thấy ... siêu cấp!"
Cùng thời gian đó.
đệ tử của các tông môn khác cũng đều được nhắc nhở, phàm là người có thể tiến vào đấu trường, đó chính là đạt được một phần tạo hóa lớn ngập trời!
Đương nhiên, càng là có thành phần cảnh cáo, thứ nhất việc cần giải quyết là kiềm chế, nhất định phải kiềm chế!
Đừng có tới lúc đó hai tên thiên chi kiêu tử vì đoat một quả dưa hấu mà đánh nhau, vậy việc vui này thế nhưng là lớn lắm, không cách nào bàn giao với cao nhân.
...
Trong Hỗn Độn.
Mấy đạo thân ảnh đang trôi dạt.
Bọn họ có thân hình cao lớn, quanh thân ma khí vờn quanh, chính là đám người Đại Ma Vương.
Số lượng Ma tộc bọn họ vào lúc này so với trước kia lại giảm đi rất nhiều, chỉ còn lại tầm mười người, đều là một bộ dáng vẻ phong trần mệt mỏi.
Có Ma tộc mở miệng hỏi: "Ma Vương đại nhân, chúng ta đi nơi nào?"
"Tự nhiên là tìm một thế giới nhỏ nào đó, sau đó an tâm mà sống."
Đại Ma Vương mở miệng, lại nói tiếp: "Thần Vực tuy tốt, nhưng hiển nhiên không thích hợp với chúng ta, ta có thể cảm nhận được rõ ràng cảm giác bị nhằm vào! Thế giới nhỏ tuy có điều kiện kém một chút, nhưng cao thủ sẽ ít đi chút, chúng ta còn có thể dễ dàng một chút."
Giọng điệu hắn đau buồn, giống như gặp phải ủy khuất rất lớn.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, hắn đã nghĩ thoáng hơn, đã bị thế giới nguy hiểm này làm so sợ vỡ mật.
Tranh giành tài nguyên gì gì đó, chỗ nào quan trọng bằng còn có thể được sống?
Thật ra hắn một lòng muốn cẩu (trốn tránh), nhưng trời lại không toại lòng người, trước đó cứ mỗi lần hắn ôm lấy một cái đùi thì sau đó trơ mắt nhìn cái đùi đó ngã xuống mà không hiểu ra sao cả, lão đại hết người này chết lại tới người kia ...
Về sau, hắn từ bỏ, không còn muốn kiếm đùi để ôm nữa, dứt khoát lựa chọn ẩn cư.
Nhưng người đi tới Thần Vực càng ngày càng nhiều, sau đó hắn lại càng thảm hơn.
Không cần biết hắn trốn ở nơi nào, không cần biết hắn trốn như thế nào, kiểu gì thì kiểu cũng sẽ va chạm với người khác, sau đó ... ra tay đánh nhau.
Đến mức, thủ hạ của hắn càng ngày càng ít, tâm hùng trí tráng của hắn cũng càng ngày càng mệt mỏi.
Ta thật không có ý tứ gì khác, chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn thế nhưng sao lại khó như vậy?
Người ở thế giới tu tiên, thật đúng là không theo ý mình a.
"Xa, cách Thần Vực càng ngày càng xa! Ha ha ha, hiện tại chúng ta đã đi vào sâu trong Hỗn Độn, cứ một mực đi về phía trước nói không chừng chính là khu vực biên giới, ta cũng không tin, như vậy còn không thoát khỏi cảnh bị nhằm vào!"
Nghĩ tới đây, trên mặt Đại Ma Vương không thể không nở ra nụ cười giải thoát.