Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 856: CHƯƠNG 856: LOẠI BẢO VẬT NÀY VỀ LÝ NÊN THUỘC VỀ CỔ TỘC TA!

"Là ai?"

"Người nào?!"

Tiếng cười đột ngột khiến mọi người giật mình, sắc mặt hơi thay đổi, nhìn về trên không trung phía trước.

Các tu sĩ vốn đang tranh đoạt đứng trước máy lọc nước mà ra tay đánh nhau cũng ngừng lại, một mặt cảnh giác.

Quân Quân đạo nhân lấy được Cổ Ngọc, sắc mặt lập tức thay đổi, hoảng sợ nói: "Bọn chúng là người của Cổ tộc!"

"Cái gì? Cổ tộc? !"

"Theo như trong truyền thuyết thì sự xuất hiện của bọn hắn đại biểu cho Hỗn Độn đại kiếp đến, đến cùng là thật hay giả?"

"Cổ Chi nhất tộc, lấy sinh linh trong Hỗn Độn làm thức ăn, thích thôn phệ bản nguyên của thế giới!"

"Bọn họ sinh ra đã là cường giả chí cao!"

Có thể ở chỗ này thì cũng xem như là đại tông môn có truyền thừa lâu đời trong Hỗn Độn, bởi vậy biết được không ít bí mật.

Trong trao đổi qua lại, lập tức để sắc mặt của đông đảo đệ tử thay đổi lớn, sợ hãi không thôi.

Đôi mắt màu đỏ của Cổ Ngọc ở dưới bóng đêm hiện ra ánh sáng lạnh lẽo, cười lạnh nói: "Ha ha, trải qua vạn cổ năm háng, hóa ra còn có người có thể nhớ được chúng ta."

Cổ Vân cũng nở ra nụ cười quái dị nói: "Thần Vực chẳng khác nào một bãi săn cỡ lớn, tập trung con mồi lại đây, cũng đã giảm đi rất nhiều phiền phức cho chúng ta."

Thân hình bọn họ cao lớn, lực lượng quanh thân cường đại khiến cho không gian chấn động, phát ra tiếng vang rền, xem như chỉ đứng yên ở trong không trung cũng vẫn như cũ mang tới áp lực vô tận cho người.

Ánh mắt hướng về phía mọi người càng giống như thợ săn quét qua con mồi, tràn đầy trêu đùa giết chóc, khiến người ta cảm thấy ớn lạnh.

Cổ Ngọc cũng nhìn thấy đám người Thiên Cung, vẻ lạnh lùng trong mắt càng sâu, trầm thấp mở miệng nói: "Tiền bối, đằng sau đám người kia ẩn giấu đi bí mật không rõ, trước đó chính là bọn họ lấy ra một thứ thần vật tên là sôcôla, khiến cho thực lực Linh chủ được tăng nhiều, khiến Cổ Minh tộc ta cũng bởi vậy mà chết!"

Một người Cổ tộc khẽ quát: "Giết tộc nhân của ta thì phải chết!"

Cổ Vân cũng gật đầu nói: "Không cần biết là bí mật gì, nhất định phải đào móc ra, làm chuẩn bị cho tộc ta tới quét sạch Hỗn Độn!"

Một người Cổ tộc khác chỉ về phía máy lọc không khí, kinh ngạc nói: "Không nói sô cô la, các ngươi nhìn bên kia xem."

Theo hướng hắn chỉ mà nhìn lại.

Ba tên Cổ tộc còn lại cùng phát ra một tiếng khẽ kêu.

"Thứ kia thế mà phun ra Hỗn Độn Linh khí? Xem như trong Hỗn Độn Hải cũng tìm không được!"

"Nước bình thường đi qua một lần là có thể hóa thành Hỗn Độn Linh tuyền, đây là bảo vật gì?"

"Khó lường, trong Thần Vực quả nhiên xuất hiện tồn tại mà chúng ta không biết!"

Bọn họ cùng lúc ý thức được chuyện này không tầm thường, ở sâu trong nội tâm thì là khiếp sợ không gì sánh nổi.

Mặc kệ là sô cô la kia, hay là những thứ nhìn thấy được bây giờ, xem như bọn họ nghe cũng chưa từng nghe thấy, tổng kết làm hai chữ đó chính là thần kỳ.

Tuy nhiên ngay sau đó, bọn họ đã đạt thành nhận thức chung, tham lam nói: "Cướp đoạt bảo vật, đào móc bí mật, quyết không thể để cho Hỗn Độn lớn mạnh!"

"Oanh!"

"Loại bảo vật này về lý nên thuộc về Cổ tộc ta!"

Cổ Ngọc xuất thủ đầu tiên.

Hắn đưa tay, mục tiêu là máy lọc nước và máy lọc không khí, không nói đến nguồn gốc của hai loại bảo vật này, thu vào túi là chuẩn không sai.

"Dừng tay!"

Quân Quân đạo nhân hét lớn một tiếng, lập tức đưa tay đánh ra một đạo pháp quyết nghênh đón Cổ Ngọc, những người khác tốc độ cũng không chậm, mấy đạo pháp quyết hội tụ thành dị tượng, bảo vệ lấy máy lọc nước và máy lọc không khí.

"Hừ, ánh sáng đom đom mà cũng dám tranh nhau phát sáng?"

Bốn người của Cổ tộc khuôn mặt lạnh lùng, không hề cố kỵ, đưa tay ngưng tụ ra bàn tay khổng lồ che trời, bao phủ tất cả mọi người vào bên trong!

Rầm rầm rầm!

Bàn tay mới vừa xuất hiện đã hình thành gió bão ngập trời, từ trên không trung lật úp mà xuống, càn quét sinh linh đại đại!

"Các đệ tử nghe lệnh! Trong trận chiến giữa hai tộc khác nhau, ở vào thời khắc sinh tử này, đều bỏ qua hết tất cả các hiềm khích lúc trước cho ta, cùng nhau tru diệt kẻ địch chung!"

Có một lão giả dẫn đầu phi thân lên, thân thể già nua thẳng tắp, râu bạc trắng bay phấp phới, thân thể vốn còng xuống bây giờ trở nên cao lớn, một thân một mình xông về phía Cổ tộc.

Hắn là một vị tu sĩ cổ xưa, quật khởi từ đống đổ nát sau đại kiếp, thiết lập đạo thống, dạy bảo ra vô số đệ tử, truyền thừa lấy ý chí kinh người!

Ở đằng sau hắn, mười mấy tên đệ tử đi sát đằng sau, pháp lực quanh thân giống như trường hồng, ngang qua giữa thiên địa, gần như chui vào tinh không!

Chỉ có điều, so với lực lượng của Cổ tộc thì bọn họ thật sự là nhỏ bé quá mức, giống như bươm bướm đòi đi dập lửa, sẽ bị tiêu diệt đi bất cứ lúc nào.

"Nào có đạo lý để lão tiền bối công kích, để cho ta tới trước!"

Tiêu Thừa Phong cười ha ha một tiếng, trường kiếm trong tay kêu lanh lảnh, biến thành một luồng ánh sáng, phóng về phía Cổ tộc!

Quân Quân đạo nhân cao giọng hét, "Không nên kích động, mọi người cùng nhau phát lực!"

Các đệ tử đều đi theo tông chủ, không nghĩ ngợi chút nào phóng lên tận trời, đội ngũ trùng trùng điệp điệp khoảng chừng hơn vạn người, pháp lực cuộn trào hình thành sóng lớn muốn nghiêng trời lệch đất!

Bọn họ đều là chủ của mỗi một tông môn thế lực lớn, dẫn theo cũng đều là thiên tài tinh anh của mỗi một tông môn thế lực, lúc này tập trung lại một chỗ tạo thành một cỗ lực lượng kinh thiên, thắm sáng bầu trời đêm!

Ở trên đầu của bọn hắn, bàn tay khổng lồ mà Cổ tộc tạo ra dần dần hạ xuống.

Bàn tay này đã không còn là bóng mờ mà như là thực chất, dùng ánh sáng vàng đắp lên mà thành, tỏa ra ánh sáng lung linh, khiến cho hạp cốc rung động, núi đá sụp đổ, đại địa nứt ra!

"Ầm!"

Hai cỗ lực lượng, bên lên bên xuống va chạm vào nhau, giống như trong bầu trời đêm đột nhiên pháo hoa nở rộ, phóng xuất ra một trận ánh sáng chói mắt.

Mọi thứ trên đấu trường đều bị cuốn đi như một cơn gió dữ dội, ngay lập tức bị hủy diệt, kết giới đấu pháp cũng lập tức bị xóa đi, bên trong hạp cốc, đá vụn như mưa, bay múa trên không trung.

Đám người Quân Quân đạo nhận đều bị đẩy ra, từ trên không trung rơi xuống như mưa.

"Lực lượng của các ngươi thế nhưng là không xứng với cỗ thanh thế này của các ngươi."

Một tên Cổ tộc nở nụ cười lạnh khinh thường, hắn chậm rãi bước ra một bước, đưa tay hạ xuống chỉ về phía đám người đang rơi xuống, lãnh khốc nói: "Toái không!"

"Tạch tạch tạch!"

Hư không như tấm gương vỡ vụn, từng khe nứt màu đen điên cuồng hiện lên ở quanh thân, nuốt hết pháp lực hộ thân, rất nhiều đệ tử phát ra tiếng kêu thảm, lập tức bị khe nứt thôn phệ hoặc là xé rách!

Các đại năng cảnh giới Thiên Đạo trong kinh sợ, thi nhau đánh ra thần thông pháp tắc của mình, khiến hư không vặn vẹo một trận.

Chỉ có điều, những thần thông pháp tắc này tất cả đều bị Cổ tộc hóa giải.

Cảnh giới Thiên Đạo giao hòa với thiên, chấp chưởng thế giới sáng tạo pháp, hướng về tiên lộ, muốn bước vào bước tiếp theo, khó lại càng khó.

Bởi vậy xem như đều là cảnh giới Thiên Đạo, chênh lệch thế nhưng là cũng có ngày đêm khác biệt.

Cổ tộc tuy rằng chỉ có bốn người, nhưng thực lực của bọn hắn xa xa không phải đại năng Thiên Đạo bình thường là có thể so sánh, có thể nói tương đương với thực lực của bốn tên Kiếm chủ Chưởng Kiếm nhai trước đó, đụng chạm tới biên giới Đại Đạo.

Bên phía Quân Quân đạo nhân, tuy rằng có mười sáu vị đại năng cảnh giới Thiên Đạo thế nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ, gần như bày ra thái độ bị nghiền ép!

Lại vào lúc này, sắc mặt Hoàng Đức Hằng Hoàng chủ của La Thiên hoàng triều ngưng trọng lại, đưa tay lấy ra một tòa bảo tháp giống như hạt cát xếp thành, đưa tay đánh vào không trung!

"Tích cát thành tháp, cô đọng vạn lực, tụ hợp lên toàn thân!"

Hắn mở miệng cao giọng: "Tất cả cảnh giới Thiên Đạo lát nữa tất cả mọi người rót pháp lực vào trong Tụ Sa tháp!"

Tông chủ khác đều vội vàng nói: "Nghe hắn, rót vào!!"

Tất cả mọi người lập tức tinh thần chấn động, không giữ lại chút lực lượng nào cho mình đều rót vào trong Tụ Sa tháp!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!