Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 859: CHƯƠNG 859: TA HOÀN TOÀN CHỈ LÀ KHÔNG MAY!

Cổ Ngọc trợn tròn mắt.

Cổ Vân trợn tròn mắt

Hai tên Cổ tộc còn lại cũng trợn tròn mắt.

Chỉ như vậy?

Sự kính nể của bọn hắn mặc dù có thừa đối với Cổ tộc chí tôn, thế nhưng ngay vào lúc này cũng không thể không lớn tiếng mắng, "Con móa nhà ngươi!"

Con móa nhà ngươi, ngươi muốn chạy thì cũng phải bảo một tiếng để chúng ta cũng chạy a!

Trước đó còn đang tỏ ra mình rất chi là ghê gớm, phun ra những lời nói ghê gớm đòi đè ép đối phương ra, thế mà tới lúc động thủ thật thì con móa lại quay đầu bỏ chạy?

Có điều, việc may mắn chính là cây trâm vậy mà bay vút qua bên người bọn hắn đuổi sát theo sát sau Cổ Linh mà bay.

Trong nháy mắt, nhảy vào không gian!

"A!"

Cổ Linh cảm nhận được áp lực, tự biết là có tránh cũng chẳng tránh được, gào thét một tiếng dừng lại, chiến phủ trong tay bổ thẳng về phía cây trâm!

Trên lưỡi rìu, có đại đạo lưu chuyển, đây là lực lượng Đại Đạo chí tôn để lại, một rìu này không gì có thể cản, là một kích của chí tôn!

Có điều, khi cây trâm và chiến phủ va chạm vào nhau, sợi khí tức đại đạo trên chiến phủ kia lập tức bị ma diệt, ánh sáng vàng không chút trở ngại nào, lập tức xuyên qua chiến phủ, tách nó ra làm hai, sau đó bóng mờ Cổ Linh cũng lập tức bị chôn vùi!

"Còn có át chủ bài nào không? Chúng ta còn có át chủ bài nào nữa sao?!"

"Rất khủng bố! Bên trong Thần Vực vậy mà còn cất giấu khủng bố lớn như vậy!"

"Chạy a, chạy thoát thân a!"

Bốn người Cổ Ngọc sợ tè ra quần ngay tại chỗ, khuôn mặt vặn vẹo, đầu phát lạnh, ba chân bốn cẳng chạy tứ tán.

Vẻ mặt Hỏa Phượng bình tĩnh, tay ngọc hơi chuyển động, cây trâm kia lập tức lao bắn về phía bốn người Cổ tộc.

Những nơi đi qua, kéo lấy một đường hỏa diễm thật dài, lần lượt xuyên qua bốn người cổ tộc, hỏa diễm bám lên thiêu sạch tất cả, sinh mệnh bản nguyên biến thành hư vô!

"Ôi má ơi ... thật là lợi hại!"

"Trời ạ, người của Cổ tộc cứ như thế mà chết đi? Quả thực giống như nằm mơ."

"Ha ha ha, Cổ tộc chí tôn chạy trốn thật sự là quá tuyệt, có thể để cho Cổ tộc chật vật như vậy cũng không phải là ai cũng có thể làm nổi a."

"Không hổ là người bên cạnh của cao nhân, quá mạnh, quá làm cho người ta rung động!"

"Không thể tin được, ngay cả bóng mờ của chí tôn cũng bị diệt, đây mới là đại lão thật sự."

"Kết thúc rồi sao? Tại sao ta cảm thấy các nàng còn chưa có ra bao nhiêu lực?"

Mọi người không thể không kích động.

Bọn họ biết Đát Kỷ và Hỏa Phượng đi theo bên người cao nhân chắc chắn là không yếu, nhưng là không nghĩ tới lại mạnh tới như vậy.

Mạnh đến quá mức!

Về phần người trong Thiên Cung, bọn họ chấn kinh không ít, từng tên đầu óc đều vang lên ông ông, thậm chí có hơi ngốc trệ.

"Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử lợi hại như vậy sao?"

"Vãi thật, đây cũng quá kinh khủng đi!"

"Tốc độ phát triển này, dựa vào sức tưởng tượng của ta cũng không tưởng tượng tới được, nhưng lại xảy ra một cách chân thực."

"Cao nhân, ngưu bức!"

Bọn họ thế nhưng chính là nhìn thấy Đát Kỷ và Hỏa Phượng cùng nhau đi tới.

Mặc dù biết sau khi kết hôn các nàng một mực hầu hạ bên người cao nhân, thực lực đoán chừng sẽ tăng lên rất nhanh, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới lại không hợp thói thường như vậy a!

Có thể nói là, thiên đạo viên mãn, đạo vận tự sinh.

Cảnh giới Thiên Đạo mặc dù chỉ là một cảnh giới nhưng có thể chia ra làm mười tầng trăm tầng, mỗi một tầng đều có sự chênh lệch cực lớn!

Bơi vì mỗi một bước nhỏ đều cực kỳ quan trọng!

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đi theo cao nhân, lúc vui chơi thì vui chơi, lúc giải trí thì giải trí, lúc ngủ thì ngủ.

Sau đó thì ... vô địch?

Quân Quân đạo nhân đứng dậy tiến lên, kính nể nói: "Đa tạ Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử xuất thủ cứu giúp."

Đát Kỷ lắc đầu cười nói: "Không cần cám ơn, chỉ là Cổ tộc nên giết."

Quân Quân đạo nhân tò mò hỏi: "Mạo muội hỏi một câu, hai vị tiên tử thế nhưng là đã ... đến chứng đại đạo?"

"Nào có dễ dàng như vậy."

Hỏa Phượng lắc đầu, nói tiếp: "Đại đạo vô hình, hư vô mờ mịt, tới nay cũng chưa có người có thể nói ra nên làm như thế nào, mỗi một vị Đại Đạo chí tôn đều có con đường đặc biệt riêng của mình, lại cũng không nói ra được nguyên cớ gì, tất cả chỉ có thể dựa vào cơ duyên."

Lại vào lúc này, Đát Kỷ nhấc tay một cái, vài bức tượng băng được kéo tới.

Bên trong tượng băng, Đại Ma Vương bi thảm há hốc mồm, mắt trợn tròn, khắp khuôn mặt là vẻ hoảng sợ.

Theo Đát Kỷ tâm niệm vừa động, tượng băng tan rã, Đại Ma Vương lập tức quỳ trên mặt đất, mở miệng than thở khóc lóc: "Đừng giết ta, ta là người tốt! Ta cũng là bị buộc bất đắc dĩ mới dẫn đường, người của Cổ tộc quá mức hung tan, trong Hỗn Độn đã có rất nhiều thế giới bị bọn họ hút khô!"

"Ta chỉ là tiểu nhân vật, chỉ muốn yên tâm sống một cuộc sống bình thường mà thôi, ta quá khó khăn! Ta ..."

Hỏa Phượng quát lớn: "Ngậm miệng!"

Thân thể Đại Ma Vương lập tức run lên, không dám mở miệng.

Hắn tự nhiên nhận ra Đát Kỷ và Hỏa Phượng, còn nhớ trước đây lúc thành lập Phật giáo, hắn đi qua quấy phá thì gặp được Đát Kỷ và Hỏa Phượng hầu ở bên người Công Đức Thánh Quân.

Tuyệt đối không nghĩ tới, các nàng bây giờ lại có thể mạnh tới như vậy, quả thực mẹ nó không khác gì đang nằm mơ.

Đồng thời, hắn cũng mơ hồ ý thức được, nguyên nhân chính mình làm nhiều chuyện như vậy mà không có một lần nào thành công.

Quân Quân đạo nhân nhìn vào Đại Ma Vương hỏi: "Ngươi là người của Ma tộc, là bộ hạ của La Hầu?"

"Vâng."

Đại Ma Vương gật đầu, lại vội nói: "Các vị tiền bối, tuy rằng ta không phải người tốt, nhưng ta thật không làm hoàn thành được bất luận chuyện xấu gì, năm đó Ma tộc một mực không rời núi, vừa mới rời núi thì ta luôn vấp phải trắc trở, quá oan uổng."

Đát Kỷ thì mở miệng hỏi: "Làm sao mà ngươi lại mang theo người của Cổ tộc tới đây?"

"Ta hoàn toàn chỉ là không may." Đại Ma Vương lập tức kể lại cảnh ngộ của hắn một lần.

Ánh mắt Đát Kỷ đột nhiên lóe lên, mở miệng nói: "Vừa rồi ngươi nói còn có một người của Cổ tộc đang tìm kiếm chiến trường thời viễn cổ ở trong Hỗn Độn sao?"

Đại Ma Vương liên tục gật đầu, "Đúng đúng, tiểu nhân không dám nói dối."

Lão giả cảnh giới Thiên Đạo kia đứng ra kích động nói: "Bên trong chiến trường viễn cổ, là nơi chiến tử của tiên tổ Nhân tộc ta, ẩn chứa linh hồn tiên tổ, không cho phép kẻ khác được khinh nhờn!"

Nữ Oa gật đầu, "Chiến trường thời viễn cổ đối với Nhân tộc và Cổ tộc mà nói đều mang ý nghĩa rất lớn, chúng ta không thể ngồi xem mà không để ý tới!"

Đát Kỷ mở miệng nói: "Việc này thì tự các ngươi bàn bạc với nhau mà định ra đi, ta và Hỏa Phượng không thể rời khỏi bên người công tử."

Lần trước sau khi nghe thấy những lời mà Linh chủ để lại kia, Đát Kỷ và Hỏa Phượng trở nên vô cùng thận trọng.

Linh chủ đã nói công tử làm như vậy là có thâm ý, nói không chừng là đang tiến vào một loại trạng thái đặc biệt nào đó, như vậy các nàng nhất định phải bảo vệ loại trạng thái này của Lý Niệm Phàm cho thật tốt, không thể rời khỏi Lý Niệm Phàm một cách tùy tiện.

Hỏa Phượng thì mở miệng nói: "Ta cảm thấy việc cấp bách bây giờ trước hết là phải dọn dẹp đấu trường lại đã, cần phải nhanh chóng khôi phục nguyên dạng."

Lời này vừa nói ra, mọi người như thể tỉnh dậy từ trong mộng, lập tức lo lắng.

"A...!" Thời gian không còn nhiều lắm, chúng ta nhất định phải khôi phục lại đấu trường trở về nguyên dạng trước khi trời sáng, nhanh chóng bố trí!

"Các vị tông chủ còn chờ gì nữa, nhanh cùng nhau bố trị lại kết giới đấu trường một lần nữa!"

"Tiê pháp, các loại pháp thuật sửa chữa sơn mạch!"

"Tiên pháp, các loại pháp thuật hợp đại địa lại!"

"Tiên pháp, các loại pháp thuật tạo ra đồng cỏ xanh tươi!"

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!