Cùng một thời gian, tông chủ của các tông môn mang theo đệ tử đáng tự hào nhất của bọn họ đi về phía này, đều là mặt lộ vẻ thành kính, cùng nhau nghênh đó cao nhân đi đấu trường quan chiến.
"Chờ lát nữa các ngươi cần phải biểu hiện cho thật tốt, lấy hết tất cả tinh khí thần của các ngươi ra! Nếu như đạt được cái nhìn khác của cao nhân thì đó chính là tạo hóa một bước lên trời!"
Các tông chủ đều đang dặn dò đệ tử của mình, trong lòng tồn tại sự kỳ vọng không thiết thực như vậy.
Dù sao ước mơ vẫn là điều cần thiết, nhỡ đâu thành hiện thực thì sao?
"Các ngươi đều tỉnh táo lại đi, cao nhân cho dù coi trọng thì chọn lựa đầu tiên chính là Nguyệt Nhi."
Hoa Lộng Ảnh tông chủ Bách Hoa tông nở ra nụ cười quyến rũ, sau đó tự đắc nói: "Thê tử của cao nhân thế nhưng là Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử, bên người còn có Thư đồng và Cầm đồng thế nhưng đều là nữ tử."
Lời này dĩ nhiên không phải nói cao nhân chỉ mê nữ tử, chỉ là bởi vì, việc thu nữ tử rõ ràng là thuận tiện hơn.
Vốn hầu ở bên người cao nhân đều là nữ tử, nếu đột nhiên xuất hiện thêm một nam tử thì thật là bất tiện, người nam tử kia dám một mực ở chung một chỗ sao?
Hoàng Đức Hằng hừ lạnh nói: "Chúng ta cũng không yêu cầu xa vời quá nhiều, cao nhân nhưng còn có một tiều phu lão luyện là nam tử, có thể làm một tên tiều phu của cao nhân đã là rất tốt rồi."
Có người nhịn không được đang sợ hãi than: "Nhắc tới tên tiều phu kia, cũng ghê gớm a, Kiếm đạo của Kiếm chủ Chưởng Kiếm nhai thế mà cũng không bằng hắn!"
"Nói nhảm, cũng không xem một chút là tiều phu của ai."
"Ai, thật hy vong có được sự coi trọng của cao nhân a, gánh phân cũng được a ..."
Trong lúc trò chuyện, bọn họ đã đi tới khu vực nơi ở của Lý Niệm Phàm, mới vừa tiến vào khu vực này, trái tim của bọn họ bỗng đột nhiên đập loạn lên, cảm thấy pháp lực toàn thân nhận lấy áp chế không hiểu, có một loại cảm giác giống như tiến vào một lĩnh vực riêng biệt nào đó.
Đây quả thực như là một cái thế giới khác!
"Kia, kia là cái gì?!"
Bọn họ cùng nhau ngẩng đầu, nhìn về phương hướng Lý Niệm Phàm, như là bị người làm Định Thân pháp, không nhúc nhích.
"Cao nhân đang đánh quyền pháp gì, thế mà lại dẫn động đại đạo!"
"Là m Dương đại đạo, không, không phải, ngoài âm dương ra còn có ngũ hành lưu chuyển, tương sinh tương khắc, sinh sôi không ngừng!"
"Thần thông đại đạo, quyền pháp này tuyệt đối là thần thông đại đạo!"
"Quá thâm ảo, quá cường đại, làm cho người rất si mê, toàn thân ta đều đang run rẩy."
"Các ngươi xem ở lúc cao nhân đưa tay, đó là quỹ tích của Đạo!"
Tất cả mọi người nín thở, không nháy mắt một cái nào để mà nhìn vào Lý Niệm Phàm, kích động tới toàn thân run lên, vội vàng đắm chìm vào trong đó.
Trong mắt bọn hắn, mảnh thế giới này chẳng còn thứ gì khác, chỉ có mỗi một mình Lý Niệm Phàm đang chậm rãi đánh quyền.
Quyền pháp tuy chậm nhưng lại bao quát tất cả, thiên địa đều đang lưu chuyển trong lòng bàn tay của hắn.
"Một âm một dương gọi là đạo, ta hiểu được, đây là quyền pháp hợp với đại đạo, đại đạo đang cộng minh, đại đạo đang diễn hóa!"
Sự hiểu biết của Quán chủ Bạch Vân quán về Thái Cực tự nhiên là sâu sắc nhất, bên trong đôi mắt lóe lên ánh sáng, kích động tới nói năng có chút lộn xộn, hắn nhận được sự dẫn dắt của Lý Niệm Phàm tiến vào trạng thái đốn ngộ, sự hiểu biết về đạo đột nhiên tăng lên nhanh chóng, lập tức bước vào Thiên Đạo tiểu thành, lại đến đại thành thẳng tới viên mãn mà đi!
Trong mắt Hoàng Đức Hằng hoàng chủ của La Thiên hoàng triều thì sáng vàng rạng rỡ, khí tức thay đổi rồi lại thay đổi, lẩm bẩm nỉ non: "Cương nhu cùng tồn tại, sự thay đổi trong đó, hóa ra đây mới là chân lý của đạo, trước kia ta quá cương, cương nhu kế thừa âm dương để tạo nên sự thay đổi, mà khả năng thống trị thiên hạ cũng vậy, ta đã hiểu."
Tiêu Thừa Phong sờ lên trường kiếm trong tay, như vừa mới tỉnh lại từ trong giấc mộng nói: "Lấy chậm đánh nhanh, đi sau mà tới tước, thuận theo lực lượng của tự nhiên, tròn trịa như ý tự thành một thể, thì ra là thế, trước kia ta một mực truy cầu sự sắc bén và nhanh chóng, sau này lại không được chỉ cầu nhanh."
Hoa Lộng Ảnh si ngốc nói: "Cô âm không sinh, cô dương bất trưởng, Bách Hoa tông ta đều là nữ đệ tử, đạo tâm không đủ, đương nhiên khó có thể viên mãn."
...
Một bộ quyền pháp kết thúc, Lý Niệm Phàm chậm rãi thu thế.
Mọi người lần lượt lấy lại tinh thần, trong đầu bọn họ nhớ lại quyền pháp mới vừa rồi của Lý Niệm Phàm, lại phát hiện, chỉ có một số hình ảnh thật đơn giản, động tác vừa rồi suýt chút nữa thì quên mất không còn chút nào!
Tuy nhiên dù chỉ lưu lại một chút xíu hình ảnh cũng đã đủ để bọn họ lĩnh hội một lúc lâu, cả đời được lợi!
Lần tới này, thế mà nhìn thấy cao nhân diễn luyện thần thông đại đạo, chỉ đứng ngoài quan sát một lúc thôi mà cũng đã có được tạo hóa khó mà lường được, thật sự là để cho người ta sợ hãi thán phục.
Nếu như có thể đi theo cao nhân học được thần thông đại đạo kia, vậy ...
Mọi người đều rùng mình một cái, quá xa xỉ, nằm mơ cũng không dám xa xỉ như vậy.
"Các ngươi đều tới."
Lúc này Lý Niệm Phàm mới nhìn về phía mọi người, thoáng cảm thấy có chút xấu hổ, dù sao Thái Cực quyền mà mình đánh ở trong mắt đám người này, đoán chừng buồn cười chẳng khác nào trẻ em đang nghịch loạn đi.
Mọi người vội vàng cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, buổi sáng vui vẻ."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Các ngươi cũng buổi sáng vui vẻ, vừa rồi ta chỉ là ngẫu hứng đánh ra một bộ quyền tới giải trí mà thôi, làm các ngươi phải chê cười rồi."
Ngài đây vẫn chỉ là giải trí? Vậy nếu như nghiêm túc, Hỗn Độn chẳng phải là muốn nổ tung rồi sao?
Về phần chê cười ... Thánh Quân đại nhân thật biết nói đùa.
Tần Mạn Vân mở miệng hỏi: "Lý công tử, bộ quyền vừa rồi tên gọi là gì, xem rất tự nhiên a."
Lý Niệm Phàm thuận miệng nói: "Đó là Thái Cực quyền, dùng để tu thân dưỡng tính, hun đúc tâm tình."
"Thái Cực, tên này thật sự là rất hay." Tần Mạn Vân mở miệng như có điều suy nghĩ.
Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Ngươi thích không? Ta dạy cho ngươi a."
Đôi mắt đáng yêu của Tần Mạn Vân chớp chớp lên, ngơ ngác nói: "Chuyện này ... thật có thể chứ?"
Nàng ta chỉ thuận miệng mà hỏi, ai có thể nghĩ, cao nhân thế mà lại nguyện ý dạy nàng, có cần phải khuyến khích như vậy không?
Lý Niệm Phàm nói: "Cái này có làm sao đâu, sau này mỗi sáng sớm dậy tập thể dục với ta."
Về phần những người khác ở một bên, lập tức choáng váng, choáng váng.
Ánh mắt của bọn họ dại ra, miệng cùng nhau ngoác thành chữ O, thậm chí còn không thể tin vào tai của mình.
Đại Đạo Thần quyền, vậy mà cứ dậy ra như vậy?
Đây chính là niềm hạnh phúc khi đi theo bên cạnh cao nhân sao?
Móa móa móa!
Mặc dù biết đi theo cao nhân sẽ có rất nhiều chỗ tốt, nhưng cũng không nghĩ tới lại lớn tới như vậy, móa nó quả thực chính là đang đả kích người có được hay không!
Nếu như không biết những kiêng kỵ của cao nhân, bọn họ lúc này thật muốn lập tức quỳ xuống ôm lấy cái đùi khẩn cầu Lý Niệm Phàm thu giữ chính mình.
Quân Quân đạo nhân mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân, đại hội đấu pháp hôm nay chỉ còn chờ chúng ta đi tới là có thể lập tức bắt đầu."
"Yêu hô, sớm như vậy, các ngươi thật rất chuyên nghiệp."
Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, hỏi: "Đúng rồi, đối với những đồ uống tự phục vụ và hoa quả ngày hôm qua, tuyển thủ dự thi đều thích ăn không? Phản ứng như thế nào?"
Nguyệt Nhi, Thánh nữ của Bách Hoa tông là người trả lời đầu tiên: "Ăn ngon, mùi vị trước nay chưa từng có, thật sự là làm chúng ta có lộc ăn uống, còn phải cảm ơn Thánh Quân đại nhân thật tốt đã mang tới lần thể nghiệm này cho chúng ta."
Giọng nói của nàng ngọt ngào, trong sự mị hoặc mang theo chút yếu đuối, để cho tâm trạng của người ta yếu mềm, đặt ở kiếp trước thì tuyệt đối là giọng nói mang đầy sát khí.
Đệ tử khác thấy cơ hội lộ mặt bị Nguyệt Nhi đoạt trước tiên thì lập tức thầm mắng.
Thật không nhìn ra, đường đường là Thần nữ lại có thể liếm láp người ta nhanh như vậy, không úp mở chút nào.
"Như vậy thì tốt, vậy hôm nay tiếp tục bổ sung cho các ngươi một chút."
"Tạ Thánh Quân đại nhân."