Quân Quân đạo nhân thì buồn bã mà nói: "Ta hiện tại chỉ hiếu kỳ, Cẩu Long này nếu quả thật là chí tôn chuyển thế, vậy cái phần truyền thừa chiến hồn này đến tột cùng là tới từ vị chí tôn nào trước kia, chẳng lẽ là Cẩu chí tôn? (Cẩu ở đây không phải chó, cẩu này là trốn là tránh né...)"
Cẩu Long nở ra nụ cười nhàn nhạt, "Quá khen, chí tôn hay không chí tôn gì đó, chẳng qua chỉ là hư danh mà thôi."
Quân Quân đạo nhân thật không biết nói gì khác chỉ có thể hỏi: "Ngươi cảm thấy ta đây là đang khen ngươi sao?"
Cẩu Long ngạc nhiên nói: "Không phải vậy sao?"
Long Nhi chớp chớp mắt, tiếp tục hỏi: "Linh chủ tỷ tỷ, vì cái gì mà ca ca lại hóa phàm?"
Nàng ta quan tâm nhất là chuyện này, dù sao Lý Niệm Phàm có quan hệ mật thiết với nàng, nàng ta đang lo lắng điều không ổn gì đó xảy ra.
Linh chủ trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Hắn chắc là sinh tồn."
Mọi người nghe xong thì yên lặng, cảm thấy hoảng sợ trong lòng.
Đây là lại được che giấu?
Linh chủ bất đắc dĩ nói: "Đây là nghịch thế mà đi, bây giờ ta còn chưa thể nói ra được rõ ràng, bằng không sẽ mất linh, tóm lại, các ngươi chắc chắn không được làm ảnh hưởng tới việc tu hành của hắn, một khi xuất hiện sai sót, Hỗn Độn thật không cứu nổi, nhớ lấy, nhớ lấy!"
Giọng nói của nàng rất là nghiêm túc, để mọi người cảm nhận được một cỗ áp lực nặng trĩu.
Mọi người đều ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này, thi nhau cam kết: "Chúng ta đã hiểu! Chỉ cần chúng ta còn một hơi thở thì sẽ bảo vệ cẩn thận sự thanh tu của cao nhân!"
Linh chủ khẽ gật đầu, sau đó không có nhiều lời, nhấc chân bước vào trong sông dài năm tháng.
Nàng ta cảm thấy trong sông dài năm tháng này có một loại nào đó rất quan trọng với nàng đang kêu gọi nàng.
Mọi người mặt hướng về sông dài năm tháng, nhìn vào nước sông dậy sóng, trong lòng không thể không dâng lên vô số suy nghĩ, bùi ngùi mãi không thôi.
Loại cảm giác này, thật giống như người bình thường đứng ở bờ biển, cảm nhận được biển cả bao la và hào hùng tới cỡ nào, tâm hồn rung động.
Cẩu Long thản nhiên nói: "Đi thôi, cần phải trở về."
"Ừm, chuẩn bị thịt rừng và trái cây kia thật kỹ càng, mang về phục mệnh với cao nhân."
Đại Hắc thì nói: "Chờ một chút, để cho ta tìm một chút vật liệu ở chỗ này, trở về cầu chủ nhân vá lại cái quần cộc này của ta phát."
Một lát sau, mọi người rời khỏi chiến trường viễn cổ, đồng thời cùng nhau thi triển một số cấm chế, che dấu đi vị trí của chiến trường, lúc này mới đi thẳng về phía Thần Vực.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm đang cùng bốn nữ tử Đát Kỷ chơi trò bịt mắt trốn tìm.
Mới một dây vải che đi đôi mắt, hắn ta đang sờ soạng sờ mó khắp nơi tìm kiếm nơi bốn nữ ẩn nấp trong sân.
"Công tử, ở đây, ta ở đây."
"Lý công tử, tới, tới là sẽ chạm vào ta, ha ha hì hì."
"Ha ha ha, đến a, nhanh đến a."
"Ha ha, ta bắt được ngươi!"
Lý Niệm Phàm dùng sức chụp vào một cái phương hướng, chỉ cảm thấy chạm vào thấy cứng rắn, lạnh lẽo, lục lọi trên dưới một phen, cảm giác như là cục sắt.
Giọng nói của Tiểu Bạch theo đó mà truyền ra, "Chủ nhân, ngươi sờ soạng người ta như vậy, để người ta rất là xấu hổ a."
Lý Niệm Phàm không thể không nói: "Đậu, Tiểu Bạch, ngươi qua đây xem náo nhiệt gì."
"Chủ nhân, ngươi như vậy để cho ta rất thương tâm a, thật ra thì ta cũng có thể là nữ nhân."
Tiểu Bạch chuyển hóa thành giọng nữ, mở miệng nói: "Ca ca, tới chơi a."
"Đậu xanh rau muống, Tiểu Bạch ngươi đủ rồi!"
Lý Niệm Phàm cảm thấy dạ dày sôi lên sùng súc, "Ngươi lại buồn nôn như vậy nữa, ta sẽ tắt nguồn của ngươi!"
Bị tiểu Bạch quấy rầy như vậy, trò chơi bịt mắt trốn tìm cũng đã chơi được một lúc, mọi người vừa đúng cũng chơi mệt rồi, cho nên ngồi xuống nghỉ ngơi.
Lý Niệm Phàm phân phó nói: "Tiểu Bạch, ép cho chúng ta mỗi người một cốc nước trái cây."
Lúc này, giọng nói của Long Nhi và Niếp Niếp từ ngoài cửa truyền tới, "Ca ca, chúng ta trở về rồi!"
Lý Niệm Phàm lập tức cười nói: "Nhanh nhanh đi vào đi."
Quân Quân đạo nhân và Nữ Oa mang theo Long Nhi và Niếp Niếp tiến vào Tứ Hợp viện, hành lễ nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Lúc này, bọn họ nhìn vào Lý Niệm Phàm, cảm nhận đều không giống, sự kính nể trong nội tâm gần như là nước sông cuồn cuộn muốn phun ra ngoài.
Cao nhân thế nhưng là ngưng tụ sông dài năm tháng, với tìm kiếm người tồn tại trong năm tháng vạn cổ xa xôi, bố trí xuống đại cục vạn cổ, thần tượng trong thần tượng, bây giờ có thể lấy tư thái bình dị gần gũi như vậy ở chung với chúng ta, nghĩ thôi cũng đã làm người ta kích động tới muốn rơi lệ.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Đều tới a, chuyện như thế nào rồi, đã giải quyết xong chưa?"
Long Nhi gật đầu nói: "Gặp một số lớn phiền phức, cũng may cuối cùng đã làm xong tất cả, còn có thu hoạch không nhỏ đây này."
Lý Niệm Phàm lúc này mới để ý tới, bọn họ thế mà kéo tới mười mấy thi thể Thần Long, tất cả đều rất uy vũ, mặc dù chết rồi nhưng Long uy vẫn còn ở, tất cả trông đều rất dũng mãnh.
"Lại là Long màu bạc trắng, loại Long có dáng vẻ này rất hiếm gặp a, bề ngoài rất sang chảnh."
Lý Niệm Phàm đánh giá một lúc, không tự chủ được mà nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, đây là lại có món ăn mới vào sổ sao, rất mong chờ a.
Không thể không nói, càng là thịt rừng có vẻ ngoài đẹp mắt thì Lý Niệm Phàm càng muốn nếm thử.
Long Nhi hừ hừ nói: "Những con Long này đều là những con Long hư đốn ở trong Hỗn Độn, còn muốn hại ta nha!"
Lý Niệm Phàm theo đó mà cả giận nói: "Lại có việc này? Vậy ca ca sẽ ăn bọn chúng tới báo thù cho ngươi!"
Hắn biết Long Nhi là nhận được một bị tiền bối nào đó của Long tộc triệu hoán mà tới, rất có thể có quan hệ với truyền thừa, cũng ý thức được sẽ xuất hiện nguy hiểm, những Long này chắc chắn chính là muốn hại Long Nhi, chết không có gì mà phải đáng tiếc cả.
"Ừm! Cảm ơn ca ca." Long Nhi gật đầu.
Long Nhi lấy trái cây kia ra, giống như hiến vật quý mở miệng nói: "Đúng rồi ca ca, ta còn mang về một thứ, ngươi xem một chút xem có phải là trái cây hay không."
"Hỏa Long quả?!"
Lý Niệm Phàm sững sờ, sau đó mừng rỡ.
Không chuẩn bị trước, lại tới một loại trái cây, quả nhiên là quá vui mừng, tiếp tục như vậy, chính mình chỉ sợ thật có thể thu đủ tất cả các loại trái cây tồn tại ở kiếp trước.
Long Nhi cũng vui mừng, kích động hỏi: "Đây quả thật là trái cây?"
Lý Niệm Phàm gật đầu, "Không sai, đúng là trái cây, thật sự cám ơn các ngươi."
"Tiểu Bạch, nhanh cầm dao tới." Hắn phân phó.
Chẳng mấy chốc, Tiểu Bạch cầm dao gọt trái cây tới đưa cho Lý Niệm Phàm.
Long Nhi lo lắng thầm nghĩ: "Ca ca, ngươi chứ trực tiếp bổ ra như vậy sao? Không trồng sao? Có phải là không cách nào trồng hay không? Trái cây này chỉ có một trái."
Lý Niệm Phàm cười ha ha nói: "Ha ha ha, nha đầu ngốc, tự nhiên phải trồng, tuy nhiên trước tiên cần phải ăn thì mới lấy được hạt giống."
Dứt lời, hắn dùng dao gọt trái cây bổ Hỏa Long quả ra làm hai phần, thịt quả mùa trắng lộ ra, giữa hai phần có vô số hạt màu đen.
Lý Niệm Phàm giới thiệu nói: "A, những thứ màu đen này chính là hạt giống, chờ sau khi ta chọn xử lý một chút là có thể trồng, chờ sau này cây ăn quả mọc ra, cam đoan để ngươi ăn đủ!"
Long Nhi giật mình, sùng bái nói: "Hóa ra là như vậy, ca ca thật là lợi hại."
Đúng lúc này, Đại Hắc hấp tấp chạy tới bên chân Lý Niệm Phàm, dùng đầu chó chà xát lấy ống quần của Lý Niệm Phàm, đầu chó ngẩng lên bán vẻ đáng thương.
Lý Niệm Phàm cúi đầu nhìn thì lập tức giật nảy cả mình, "Được rồi, quần cộc da thế mà đã bị rách ra một cái lỗ lớn như vậy, Đại Hắc ngươi đây là chơi cái gì mà lại thành ra như vậy?"
Đại Hắc để tất cả các loại da lông hắn vơ vét được ở trong chiến trường viễn cổ xuống đất, vô cùng đáng thương nói với Lý Niệm Phàm: "Chủ nhân, quần cộc da có thể vá lại không?"
Yêu hô, đây là ... ngay cả vật liệu cũng chuẩn bị xong rồi sao, rất lanh trí a!
Lý Niệm Phàm mỉm cười xoa xoa cái đầu chó của nó, bất đắc dĩ nói: "Được rồi được rồi, chớ bán vẻ nghe lời, lúc nữa ta sẽ vá lại cho ngươi."