Sửa năm tháng thì cần phải gánh chịu nhân quả to lớn, cho dù là Đại Đạo chí toonc ũng sẽ gặp phải phản phệ kinh khủng, mà bọn họ lại ngay cả năng lực sửa thôi cũng không làm được.
Đi trong dòng sông năm tháng, Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm lại là càng ngày càng chấn kinh.
Các nàng biết Lý Niệm Phàm muốn cứu người ở bên trong dòng sông năm tháng, tuy nhiên chuyện này đối với các nàng mà nói thì thật sự là quá mức xa xôi, chỉ cảm thấy rất to lớn, mà bây giờ, các nàng hành tẩu ở trong dòng sông năm tháng, mới hiểu được lực lượng của năm tháng (tuế nguyệt).
Đó căn bản không phải là lực lượng mà nhân loại có khả năng với tới, quả thực để cho người ta tuyệt vọng.
Cảm xúc sâu nhất chính là, cao nhân thật sự là quá ngưu bức.
"Ầm ầm!"
Theo thân thể Diêm Ma bước vào, sóng cả trong dòng sông năm tháng càng mãnh liệt hơn, lực lượng cường đại khiến cho nước sông cuốn ngược, ngưng tụ trụ trời, dòng nước nổ tung liên tục.
Đại Hắc quyết định thật nhanh, "Đi mau!"
Diêm Ma cũng không có truy kích ngay đầu tiên, trong độc nhãn của hắn hiện lên một chút mờ mịt, thân thể khổng lồ bắt đầu run rẩy, đứng bất động taijc hỗ, mặc cho nước sông đập vào trên thân thể hắn.
Hắn thấy được cảnh tượng lúc thế giới bọn hắn bị diệt vong, quần tinh khô kiệt, nhật nguyệt vô quang, vô số sinh linh vẫn lạc, trên thế giới khắp nơi đều là đống đổ nát, còn có người của Cổ tộc tùy ý cướp đoạt ở thế giới của bọn hắn, tàn sát lấy chúng sinh.
"A!"
Hắn điên cuồng hét lên một tiếng, bộc phát ra khí tức vô tận, dẫn tới xung quanh dòng sông năm tháng rung động, không gian năm tháng run rẩy.
Diêm Ma vô cùng nóng nảy, hắn giơ lên một quyền đột nhiên đánh vào không gian một cách dữ dội, những gợn sóng lăn tăn trong khoảng không vô hình, dường như bị chặn bởi một kết giới vô hình.
"A a a!"
Diêm Ma gào thét không ngừng, vung quyền liên tục, ý đồ phá vỡ tấm chắn năm tháng (tuế nguyệt), để trở lại quá khứ.
Cùng một thời gian, đám người Đại Hắc tiếp tục hành tẩu về phía trước, cảnh tượng trong dòng sông năm tháng, một cái rồi một cái lại hiện ra.
Bọn họ nhìn thấy cảnh tượng tinh thần trụy lạc (rơi rụng), trời long đất lở, sinh linh lầm than.
Cũng nhìn thấy vô số người nghịch thế mà lên, phấn chiến liên tục không ngừng, vô số máu tươi nhuộm đỏ cả bầu trời, cảnh tượng đối chiến Cổ tộc trong Hỗn Độn, đến chết mới thôi.
Đây là cảnh tượng thê thảm không cách nào hình dung, cả mảnh thiên địa đều đang mặc niệm, Hỗn Độn cũng đang run sợ.
"Thanh Đế ta giết mười hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên của Cổ tộc, nay rút kiếm vấn chí tôn, dù chết, nhưng Nhân tộc ... vĩnh viễn không tàn lụi!"
"Chiến Thiên Đế Tôn ta, chém giết ba tên đại năng Thiên Đạo của Cổ tộc, nguyện chiến đấu không ngừng vì Nhân tộc!"
"Ngọc Linh Lung ta hôm nay truy kích Cổ tộc vào Hỗn Độn hải, tử chiến không lùi, chớ niệm!"
...
Hốc mắt Tần Mạn Vân đỏ bừng, nước mắt theo nét mặt lăn xuống, khóc thút thít nói: "Ô ô ô, tại sao có thể như vậy, tại sao phải đánh thành như vậy?"
Hoàng Đức Hằng trầm giọng nói: "Quá khốc liệt, đây là đại kiếp của toàn bộ Hỗn Độn, không người có thể có may mắn thoát khỏi kiếp nạn này."
Lúc này, đằng trước lại đột nhiên truyền tới một trận tiếng vang vọng kịch liệt.
Linh lực kinh khủng dao động tứ phía, uy áp cường đại mãnh liệt truyền bốn phía xung quanh, để nội tâm đám người Đại Hắc đều phải kịch liệt nhảy lên một cái.
"Thế mà có người sẽ đánh nhau ở bên trong dòng sông năm tháng!"
"Khí tức thật là khủng bố, tuyệt đối ở trên chúng ta!"
"Có phải chính là Linh chủ hay không?"
Mọi người đều giật mình, sau đó nhanh chóng chạy về phía đang đánh nhau.
Đưa mắt nhìn lại, đã thấy ba đạo thân ảnh đang vùng vẫy trên mặt sông, khí tức vô song tỏa ra từ trên người của bọn hắn, khiến nước sông xung quanh bọn hắn đều đang ngược dòng.
Hai thân ảnh trong đó chính là Linh chủ và Vương Tôn.
Một thân ảnh khác lại là một hình ảnh mơ hồ, thấy không rõ khuôn mặt, tuy nhiên ở dưới sự liên thủ của Linh chủ và Vương Tôn, thế mà vẫn như cũ có thể có qua có lại.
Linh chủ tay phải cầm lấy Hỗn Độn kỳ, giơ tay rồi đột nhiên vung một cái, lập tức sông dài năm tháng nổ tung lên, nước sông xung quanh hình thành tường nước cao ngất, giống như có thể thông tới trời xanh
Ánh sáng hủy diệt phóng tới bóng mờ kia, hóa thành gió lốc màu đen.
Bóng mờ kia đứng chắp tay, đưa tay đột nhiên chỉ một cái.
Lực lượng đại đạo tràn lan mà ra, biến thành gợn sóng, chặn đứng ánh sáng hủy diệt.
Bóng mờ kia cười lạnh, "Các ngươi đây đưa với ta trong thời gian dài như vậy, chẳng qua chỉ uổng sức mà thôi, bằng các ngươi căn bản không ngăn cản được ta."
Đáp lại hắn là một quyền của Vương Tôn.
"Toái Giới quyền!"
Một quyền này ẩn chứa đại đạo ba động, xa xa không phải Thiên Đạo có thể so sánh được, chỉ dư uy cũng đủ để chấn vỡ đại thiên thế giới.
Bóng mờ kia lại không sợ chút nào, cũng đánh ra một quyền.
Hai quyền va chạm vào nhau khiến cho sông dài năm tháng dưới chân cũng bị bắn tung tóe ra, nước sông tách ra hai bên.
Như là dòng sông bình thường thì sớm đã bị lực lượng vô tận chôn vùi đi rồi, tuy nhiên, dòng sông năm tháng lại chỉ chịu tới lực lượng mà dâng trào, không thiếu một giọt nước nào.
Tư Đồ Thấm kinh ngạc nói: "Thế mà còn có những người khác ở bên trong sông dài năm tháng, bóng mờ kia là người của Cổ tộc sao?"
Tần Mạn Vân thì cau mày nói: "Linh chủ và Vương Tôn hiển nhiên còn chưa tới đỉnh phong, bằng không cũng không thể không đánh lại cái bóng mờ kia."
Cẩu đại gia thì như có điều suy nghĩ nói: "Linh chủ lần trước rời đi nói, có người muốn thông qua sông dài năm tháng giết chết chí tôn thời còn nhỏ, nàng ta muốn đi tới ngăn cản, chỉ sợ là loại tình huống này."
Tư Đồ Thấm thì nghi ngờ nói: "Bóng mờ kia từ đâu mà tới, lại tiến vào sông dài năm tháng như thế nào?"
Sông dài năm tháng này rõ ràng là ở chiến trường viễn cổ bên trong Hỗn Độn, cái bóng mờ này tuyệt đối không ở trong Hỗn Độn thì lại làm sao tiến vào sông dài năm tháng?
"Cái này lão phu thật ra là hiểu một chút, sông dài năm tháng vốn không tồn tại, chỉ có thể thông qua lực lượng vô tận huyến hóa mà ra, bởi vậy có thể xuất hiện ở bất luận địa điểm nào, chỉ có điều, thủ đoạn huyễn hóa rất khó hiểu, ngoại trừ lần này thật đúng là chưa từng nghe nói qua có ai làm ra tới."
Hoàng Đức Hằng mở miệng nói, dừng một chút tiếp tục nói: "Bóng mờ kia cũng không phải là thực thể, hiển nhiên cũng không phải bản thê,r chắc là dùng phương thức đặc thù nào đó buông xuống sông dài năm tháng."
Kỳ thực, trong lòng của hắn vô cùng sợ hãi.
Đối phương không chỉ bóng mờ buông xuống sông dài năm tháng, hơn nữa sức chiến đấu của cái bóng mờ này còn đạt tới cảnh giới Đại Đạo chí tôn, vậy bản tôn lại sẽ là cảnh giới gì?
Khó trách mỗi lần đại kiếp sinh linh trong Hỗn Độn đều thảm bại như vậy, hóa ra đằng sau còn có nhân vật bực này đang nhằm vào.
"Rầm rầm rầm!"
Lúc này, sau lưng lại truyền tới từng đượt rung động.
Diêm Ma bước lấy bộ pháp mạnh mẽ bước nhanh đi tới, mỗi một bước giẫm xuống, đều nhấc lên sóng to gió lớn bên trong sông dài năm tháng.
Độc nhãn của hắn đỏ bừng, khí tức quanh người lạnh toát, vô cùng tàn khốc.
Giang Lưu nhướng mày, thấp giọng nói: "Đậu xanh, sắp tiêu đời."
Lúc đầu cố ý tới tìm Linh chủ để giúp một tay đối phó Diêm Ma, không nghĩ tới bản thân Linh chủ cũng đang rơi vào khổ chiến, tình huống bây giờ lập tức biến thành hai bên gặp địch, thật rất không ổn.
Mọi người không thể không nhìn về phía Đại Hắc, chột dạ nói: "Cẩu đại gia, giải thích thế nào?"
"Giải thích cái rắm."
Đại Hắc bất đắc dĩ nói: "Ta tận lực để quần cộc của mình kéo thêm một chút thời gian, đại nạn có mà rơi vào đầu thì tự mình bay đi."
"Là ngươi!"
Tuy nhiên, Diêm Ma lại ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn vào đám người Đại Hắc, nhìn là nhìn chòng chọc vào cái bóng mờ kia, sát ý quanh thân sôi trào, lao tới một cách điên cuồng, "Ta muốn làm thịt ngươi!"