Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 906: CHƯƠNG 906: SÚC SINH CẢN THI GIỚI, MAU TRẢ LẠI THI THỂ TỔ TÔNG TA CHO TA!

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong nhìn thấy tình cảnh bi thảm của mọi người sau lưng, lông mày đều nhíu lại, sắc mặt có hơi nặng nề.

Dương Tiễn ngưng trọng nói: "Lão Tiêu, ngươi thấy thế nào?"

"Việc này quả nhiên có kỳ quặc"

Tiêu Thừa Phong dừng một chút, phân tích nói: "Những khí đen này thoạt nhìn không cảm thấy có gì khác thường cho lắm, mà là chờ sau khi mọi người tiến vào bên trong thì mới đột nhiên bộc phát, một khi tu vi không đủ vậy sẽ lập tức bị nuốt hết, nó đây là đang câu cá a!"

Dương Tiễn gật đầu nói: "Khả năng rất lớn là như vậy, tạo thành tình huống này không phải là vật chết."

Bọn họ là kẻ tài cao đâm ra gan cũng lớn, cũng không uổng, ánh sáng pháp lực quấn quanh người, chẳng mấy chốc đã đi tới dải đất trung tâm của khí đen.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt hai người đều trở nên cực kỳ khó coi, tâm trạng trở nên nặng nề.

Mảnh thiên địa này đã biến thành màu đen hoàn toàn, đen như mực, tràn ngập tuyệt vọng, không cam lòng và cuồng bạo.

Có thể thấy rõ ràng, mảnh thế giới này vốn chính là một tiểu thế giới yên bình, phân bố các loại sinh linh, chẳng bao giờ nghĩ tới sẽ gặp phải trận tai bay vạ gió này.

Những sinh linh này thân thể cũng không có tiêu tan, mà là bị khí đen nhuộm thành màu đen, rất nhiều phàm nhân thậm chí còn không biết chuyện gì đang xảy ra, trước khi chết trên mặt còn mang theo dáng vẻ cuộc sống của riêng mình, có đang cười, có đang cày đất, còn có thì đang uống rượu, có thì đang chạy vội đi nhà xí, có thì thảo phào nhẹ nhõm sau khi giải quyết xong nỗi buồn...

Rất nhiều tu sĩ thì mặt mũi tràn đầy vẻ hoảng sợ thi nhau chạy trốn, có thể nhìn thấy phần tuyệt vọng và thống khổ trước khi chết của bọn họ.

Còn có động vật, thực vật, tất cả, tất cả, tất cả đều bị tước đoạt!

Đây là thế giới tĩnh mịch, oán niệm của ngàn vạn sinh linh hội tụ lại gần như biến thành thực chất, phẫn nộ gào thét lên ở trong hư không, ở dưới con mắt thứ ba của Dương Tiễn, thậm chí còn thấy oán linh ngưng tụ thành ức vạn, quấn quanh phái trên cái Hắc đao kia, bộc phát ra oán khí kinh thiên.

Mà thanh khí tức sát lục (giết chóc) trên thân thanh Hắc đao này cùng với số lượng oán linh càng là đạt tới tiêu chuẩn kinh khủng, sự đáng sợ này khiến con mắt của Dương Tiễn cũng phải nhói nhói đau một trận, tê cả da đầu.

Dương Tiễn kinh hãi, khàn khàn nói: "Đây là một thanh đao không rõ nguồn gốc, nó có thể để cho một phương thế giới biến thành Luyện Ngục chỉ trong nháy mắt, nhiễm lấy khí sát lục (giết chóc) vô số!"

Tiêu Thừa Phong mắng to: "Giết chúng sinh tới cô đọng oán khí, đao này móa nó không nên tồn tại ở trên thế gian!"

Bọn họ nhìn thấy tình cảnh bi thảm của phương thế giới này, trong lòng khó tránh khỏi bi thống, xúc động lây.

Bởi vì Hồng Hoang trước kia cũng chỉ là một phương thế giới nhỏ yếu, thậm chí còn không có cường đại bằng thế giới này, nếu như trận biến cố này mà rơi vào trên Hồng Hoang, vậy thì toàn bộ thế giới Hồng Hoang sẽ không còn tồn tại, chỉ nghĩ thôi cũng khiến cho bọn họ cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Lúc này, đã có bảy đạo thân ảnh tập trung tới nơi đây, nhìn thấy loại cảnh tượng này thì sắc mặt đều không thể không có sự thay đổi lớn.

"Đao kia thật là đáng sợ, quả thực chính là sinh ra để giết chóc, làm sao nó lại xuất hiện ở đây?"

"Đao này chỉ dựa vào sát ý thế mà có thể tàn sát một giới, hơn nữa còn ngưng luyện oán khí, để sinh linh bị giết chết biến thành oan hồn, được nô dịch vĩnh viễn, sống không bằng chết, quả thực nghe rợn cả người."

"Đây là một loại hung khí vô song, làm trái với thiên địa."

Có thể tới tận đây đều không ngoại lệ, tất cả đều là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, tuy nhiên, cho dù là bọn họ, khi khoảng cách tới gần đao kia thì cũng cảm nhận được một cỗ áp lực, thở thôi cũng cảm thấy không thoải mái, cảm giác như pháp lực đang xói mòn.

"Các vị, ta có một cái đề nghị."

Dương Tiễn bước ra, mở miệng nói: "Đao này không rõ nguồn gốc, khí sát lục còn đang lan tràn ra bên ngoài, nếu như không lập tức ngăn chặn thì chắc chắn sẽ tạo thành cảnh sinh linh đồ thán, sự tồn tại của nó tuyệt đối không phải là chuyện tốt, không bằng chúng ta liên thủ phong ấn nó lại, cô lập vĩnh viễn!"

"Ta đồng ý!"

Dương Tiễn vừa mới nói dứt lời, lập tức đã có người lên tiếng trả lời, lại là một đại hán trung niên, hắn ôm quyền hướng về phía Dương Tiễn cười nói: "Bái kiến Thiên Cung Ti Pháp Thiên Thần."

Dương Tiễn nhận ra hắn, hóa ra là thuộc một phương thế lực vào ở trong Thần Vực, lập tức cũng ôm quyền hướng đối phương đáp lễ.

Lại có một lão giả mở miệng nói: "Lão đạo ta cũng đồng ý, đao này tạo ra giết chóc vô số, trời đất khó dung, người dùng đao này chắc chắn sẽ bị phỉ nhổ, thậm chí sẽ bị sát ý làm ảnh hưởng tới đạo tâm, cho nên phong ấn lại đối với bất cứ ai đều là chuyện tốt!"

Dương Tiễn và Tiêu Thừa Phong nhìn sang, lập tức cười, hóa ra là một tên trưởng lão của Bạch Vân quán, cũng là lão bằng hữu.

Những người khác thì suy nghĩ một lát cũng gật đầu đáp ứng.

Có người đề nghị: "Nơi đây bị oán khí giết chóc bao phủ, người có cảnh giới dưới Thiên Đạo là không được đi vào, vì không để cho nhiều người 'tự tay bóp dái', vẫn là phải phong ấn toàn bộ mảnh địa vực này lại mới thỏa đáng!"

"Rất tốt!"

Lúc mọi người ở đây chuẩn bị động thủ, một cỗ khí tức hào hùng đột nhiên từ đằng xa truyền tới, thế mạnh như chẻ tre, như gió mùa thu quét lá rụng mà đến!

Mọi người còn chưa nhìn thấy rõ ràng người tới thì đã thấy một nắm đấm vàng rất lớn từ đằng xa hò hét mà tới, lôi cuốn lấy uy thế to lớn, một đường quét ngang, sát cơ sôi trào, vô cùng bá đạo.

Ở trên nắm đấm màu vàng óng này, pháp tắc vờn quanh, đánh mở Hỗn Độn ra một đường vết rách, một đường không trung vỡ vụn, ẩn chứa thiên uy trán áp mọi thứ.

Một quyền này thế nhưng là bao quát tất cả mọi người ở đây, có thể nói là càn rỡ tới cực điểm.

"Làm càn!"

Đại năng Thiên Đạo ở đầy đều nhíu mày lại, sau đó thì cũng nhau xuất thủ, dễ dàng hóa giải đi một quyền này.

Một khắc sau, chỉ thấy bốn đạo thân ảnh giậm chân mà tới, khí tức của bọn hắn tràn đầy oán niệm và tử khí, lại có chút tương tự với khí đen, mang tới cho người ta một loại cảm giác u ám.

Bốn đạo thân ảnh này, cầm đầu là hai lão giả có thân hình gầy còm, mặt mày rủ xuống, trông có hơi giống với trạng thái gần đất xa trời, giống như chỉ cần một cơn gió thổi qua thôi là sẽ trúng gió mà qua đời, tuy nhiên bọn họ lại là đại năng Thiên Đạo hàng thật giá thật!

Hai người sau lưng lại có thân hình cao lớn, mặt xanh nanh vàng, làn da trên cơ thể họ trở nên có màu đen và vàng ánh kim loại, chỗ khớp nối của tay chân còn mọc ra lông xanh rất dài.

Đây là hai tên cương thi Thi Hoàng.

Mà bọn chúng còn giơ lên một cái quan tài bằng đồng cổ, tỏa ra khí tức quái dị.

Đối với đội hình này, Dương Tiễn đương nhiên không cảm thấy lạ lẫm, cau mày nói: "Là Cản Thi nhất mạch, bọn họ tới đây làm cái gì?"

Tiêu Thừa Phong lo lắng nói: "Chuyện chỉ sợ sẽ không duyên không cớ sinh ra biến cố, sớm biết thì gọi người tới đây nhiều một chút."

Cản Thi giới thế nhưng là tồn tại có thể đánh nhau cùng với Giới Minh trước đó, hơn nữa ... còn luyện ra Vương Tôn thi thể Đại Đạo chí tôn!

Tuy rằng Vương Tôn đã chạy đi nơi khác, nhưng cũng đủ để thấy được sự biến thái của nó.

Có người đôi mắt lập tức đỏ lên, lập tức nổi giận quát: "Súc sinh Cản Thi giới, mau trả lại thi thể tổ tông ta cho ta!"

Người Cản Thi giới có khả năng luyện thi, thường xuyên trộm mộ trong Hỗn Độn trong khoảng thời gian lâu dài, đặc biệt yêu thích thi thể của cường giả, đồng thời cũng thích giết chóc bừa bãi, là tồn tại mà người người kêu đánh.

Tuy nhiên không thể phủ nhận là, Cản Thi giới vô cùng cường đại và thần bí, một mực phát triển theo năm tháng, nội tình thâm hậu, mọi người mặc dù có hận đấy thế nhưng lại có chút kiêng kỵ.

Một lão giả bên Cản Thi giới cười lên ha hả nói: "Nếu ngươi muốn thì hãy tự mình đi! Thành công thì ngươi có thể sẽ đoàn tụ với thi thể tổ tông của ngươi, mà thất bại thì ngươi vẫn có thể đoàn tụ với thi thể tổ tông của ngươi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!