"Băng Phong Vạn Cổ!"
Đát Kỷ vẻ mặt lạnh lùng, nàng ta giơ tay trái lên, chiếc nhẫn vô danh trên ngón tỏa ra ánh sáng màu xanh thẳm về phía Cổ Hà, băng hàn cực hạn không có lối đi, trực tiếp buông xuống trên người Cổ Hà, chỉ trong nháy mắt, ngay ở trên người của hắn đã đông kết lên một lớn sương trắng, bắt đầu ngưng tụ thành lớp băng!
"Tuyệt Diệt Thái Hư!"
Giang Lưu cũng vận chuyển tất cả lực lượng toàn thân, lại thi triển ra thần thông cường đại nhất của mình một lần nữa, kiếm khí cuộn trào chém thẳng về phía đầu của Cổ Hà!
Cổ Hà vô cùng cuồng ngạo, hắn giơ hai tay lên, phân biệt hướng về phía Đát Kỷ và Giang Lưu, tiếng hét uy nghiêm cuộn trào truyền ra, "Sát Kiếp Thất thức, chưởng sát!"
Tuy nhiên lại vào lúc này, một luồng ánh sáng vàng xinh đẹp đột nhiên hiện lên, phá vỡ giới hạn thời không, mang theo một cỗ khí tức hủy diệt đáng sợ mà tới, căn bản là không cách nào né tránh, trong đột nhiên đã đi tới trước mặt Cổ Hà, sau đó thì tâm xuyên mi tâm của hắn!
Sau đó, lại là hai luồng ánh sáng vàng hiện lên, đâm xuyên qua phần bụng và phần ngực!
Đây là giết chóc hoa lệ tới cực hạn, mà ngay cả Cổ Hà cũng không thể phản ứng kịp đã bị trọng thương!
Chính là Hỏa Phượng xuất thủ, dùng chính là đồ trang sức màu vàng kim mà Lý Niệm Phàm cho nàng lúc kết hôn.
Đại Đạo Chí bảo, lại là Đại Đạo Chí bảo!
Cổ Hà trợn tròn mắt lên, bản nguyên vẫn như cũ là bất diệt, thân thể đang run rẩy.
Hắn chủ quan.
Đối chiến với thần thông của Đát Kỷ và Giang Lưu tới hưng khởi, từ đó mà không để ý tới Hỏa Phượng, càng là không nghĩ tới Hỏa Phượng còn cất giấu Chí bảo sát phạt đáng sợ tới như vậy.
Chí bảo đủ để chôn vùi đại đạo bản nguyên!
Thân thể của hắn, từ miệng vết thương ba nơi đã bắt đầu vỡ ra, huyết dịch chảy xuôi mà xuống.
Giang Lưu và Đát Kỷ đương nhiên sẽ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào, ánh kiếm hoa mỹ giết thẳng về phía Cổ Hà, Cực Hàn chi băng đông kết mỗi một tấc trên thân thể của Cổ Hà.
"A a a, các ngươi căn bản không giết chết được ta, ta là bất tử bất diệt!"
Ở trong công kích đáng sợ, thân thể Cổ Hà trở nên đổ nát, tuy nhiên vẫn còn chưa chết.
Hắn gào thét lên, lực lượng trên người vẫn còn đang cuộn trào, một cỗ khí tức bản nguyên tỏa ra ánh sáng, chữa trị lấy vết thương của hắn.
Tất cả mọi người nhìn vào Cổ Hà, nội tâm liên tục chìm xuống, trên mặt mang theo vẻ sợ hãi.
Như vậy mà cũng giết không chết, chẳng lẽ Cổ Hà này thật bất tử bất diệt sao?
"Ta sẽ để cho các ngươi phải trả một cái giá đắt!"
Cổ Hà nổi điên gầm thét lên, kéo lấy thân thể tàn phế rời khỏi chiến trường, không để ú tới thương thế của bản thân, giơ tay hét lớn: "Diệt Thế Ma đao ở đâu? Đao tới!"
Hắn vẫn điên cuồng cao ngạo như cũ, khí tức không lộ ra chút chật vật nào, sát khí như cầu vồng.
Tất cả chỉ vì hắn còn có con át chủ bài mạnh nhất ---- Diệt Thế Ma đao!
Sát phạt của thanh đao này còn muốn nồng đậm hơn so với Đại Đạo Chí bảo, là đao giết chóc của hắn, càng là có thể để cho hắn thi triển ra thần thông Đao đạo, có thể trảm diệt mọi kẻ địch!
Đây là một thanh ma đao chân chính, đủ để cho hắn nghiền nát tất cả mọi kẻ địch ở trước mặt!
Tuy nhiên, hắn nhướng mày.
Hô được một lúc, thế mà không thấy một chút đáp trả nào.
"Dị tượng đâu, khói đen đâu!!!!"
Đây quả thực là không thể nào tưởng tượng nổi, Diệt Thế Ma đao cùng một thể với hắn, ở trong vô số năm tháng qua, chưa từng xuất hiện loại tình huống này.
Ba người Đát Kỷ cũng không có rảnh rỗi để nhìn hắn biểu diễn, cả ba khuôn mặt đều lạnh lùng như thạch sùng đánh về phía hắn.
Cổ hà vừa chạy trốn vừa rống to, "Diệt Thế Ma đao, Đao tới!"
Đáng tiếc đao vẫn như cũ không thèm phản ứng chứ đừng nói tới.
Hắn cuống lên, nhìn vào đám người Đát Kỷ đang truy kích chính mình, lớn tiếng chất vấn: "Đao của ta đâu?"
"Đao của ta đi đâu rồi?!"
Đáp lại hắn là thần thông vô tình của ba người Đát Kỷ.
Vẻ mặt Cổ Hà trở nên âm trầm, chật vật tránh né ở trên không trung.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu cảm ứng khí tức của Diệt Thế Ma đao, ngay sau đó, hắn đột nhiên mở ra, hai mắt hơi sáng.
"Tìm được rồi, chính là ở chỗ đó!" Hắn không do dự chút nào bay về phía Diệt Thế Ma đao.
Không cần biết Diệt Thế Ma đao là bị thứ gì trấn áp, chri cần mình tới tụ họp với nó thì Đệ Thất giới này sẽ không còn ai có thể ngăn cản mình!
Tốc độ của hắn nhanh chóng, khoảng cách giữa các tinh thần chẳng qua chỉ là một ý niệm, bước chân vượt ngang không trung.
Phương hướng thẳng tới Thần vực.
"Không tốt, hắn bay về phía phương hướng của cao nhân!"
"Nhất định phải ngăn hắn lại!"
"Hắn sẽ quấy nhiễu cao nhân!"
Trong lòng tất cả mọi người đều rung động điên cuồng, lo lắng tới cực điểm.
Thân thể Đát Kỷ và Hỏa Phượng đều run rẩy lên, khuôn mặt đỏ bừng, dốc hết pháp lực toàn thân thi triển ra, thậm chí không tiếc thiêu đốt lực lượng huyết mạch với ý đồ ngăn cản Cổ Hà lại.
Thần thông kinh khủng một cái rồi lại một cái trấn áp về phía Cổ Hà, khiến cho toàn bộ Hỗn Độn đều đang rung động.
Dù là như thế nhưng vẫn không thể ngăn cả được Cổ Hà đang một lòng co cẳng chạy trốn, dù sao thực lực của Cổ Hà hơn hẳn cá nhân bọn họ quá nhiều.
Chỉ trong khoảng thời gian một canh giờ, Cổ Hà đã vượt qua khoảng cách vô tận trong Hỗn Độn đi tới bên ngoài bầu trời của Thần vực.
Hắn không có dừng lại, sải bước về phía một cái phương hướng mà đi.
Đồng thời cười lên như điên nói: "Ha ha ha, các ngươi không ngăn được ta đâu, chờ ta lấy được Diệt Thế Ma đao thì sẽ để cho các ngươi biết được cái gì gọi là tuyệt vọng!"
"Đáng ghét, đáng ghét a!"
"Nhanh, nhanh một chút nữa!"
Đát Kỷ và Hỏa Phượng như lửa công tâm, trong miệng đều phun ra một ngụm máu tươi, chỉ hận chính mình còn yếu.
Những người khác thì cũng đều muốn rách cả mí mắt, tâm can đều như muốn nhảy ra ngoài.
Bọn họ tự nhiên không phải là sợ Cổ Hà lấy được Diệt Thế Ma đao, cùng lắm thì chết một lần mà thôi, sợ hãi thực sự chính là Cổ Hà sẽ làm ảnh hưởng tới quá trình Nhập Phàm của cao nhân, một khi cảnh giới của cao nhân bị đánh phá thì bọn họ quả thực không dám tưởng tượng tới hậu quả, thực sự là chết trăm lần không hết tội!
Sớm biết, tình nguyện giao Diệt Thế Ma đao cho Cổ Hà, cũng không thể đặt Diệt Thế Ma đao ở chỗ của cao nhân a!
Trong nội tâm của bọn hắn đều hối hận tới cực độ.
Cao nhân, chúng ta vô năng, có lỗi với ngài!
Lúc này Thần vực đang được bao phủ ở trong màn đêm, trên bầu trời, ánh sáng rực rỡ như là lưu tinh bay xẹt qua, bay thẳng về phía một cái phương hướng.
Bên trong Tứ Hợp viện.
Bốn nữ Tần Mạn Vân và Niếp Niếp đang đứng ở trong viện, sắc mặt đều vô cùng ngưng trọng, trong đôi mắt hiện ra vẻ quyết tử kiên định.
"Thực lực chúng ta tuy rằng không đủ, nhưng chỉ cần có thể ngăn chặn Cổ Hà được một chút thời gian, để cho Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử có thể đuổi kịp thì đó chính là vinh dự lớn nhất của tính mạng chúng ta!"
"Lên đường đi, tuyệt đối không thể để cho Cổ Hà tới gần nửa bước!"
Đôi mắt của bốn nữ đều hiện lên vẻ nghiêm nghị, đồng thời biến thành độn quang, lao về phía Cổ Hà!
Cùng một thời gian, Diệt Thế Ma đao vốn bị vứt bỏ trong góc lại là hơi động một chút, nó chậm rãi trôi nổi lên, xoay tròn một vòng ở trong không trung, sau đó thì lao thẳng lên trời mà đi!
"Đao đến, đao đến!"
Cổ Hà cảm nhận được khoảng cách Diệt Thế Ma đao càng ngày càng gần, trong lòng càng kích động, vừa chạy vừa kêu.
Khi để ý tới bốn người Tần Mạn Vân đang lao thẳng tới mình thì hắn không thể không cười lạnh, "Chỉ là bốn con kiến hôi mà cũng vọng tưởng tới ngăn cản ta? Châu chấu đá xe!"
Hắn vừa mới chuẩn bị giơ tay loại bỏ một cách tùy ý thì thấy một luồng sáng lấy tốc độ cực nhanh đang bắn vọt về phía chính mình, trong nháy mắt đã vượt qua bốn nữ Tần Mạn Vân đi tới trước mặt mình.
"Ha ha ha, đại đao của ta cuối cùng đã tới!"
Cổ Hà hết sức vui mừng, nhìn vào Diệt Thế Ma đao đang bay về phía mình giống như đứa bé đang chạy bay bay về phía mình.
Hắn chuẩn bị mở rộng vòng tay ra ôm ấp nghênh đón đứa con của mình.
Tuy nhiên --
"Phốc phốc!"
Theo một tiếng vang nhỏ vang lên, Diệt Thế Ma đao một đường không ngừng, bay ngang qua trời cao đâm thẳng vào ngực của Cổ Hà ...
"Ách ô -- "
Cổ Hà phát ra một tiếng gào thét, không thể tin được cúi đầu nhìn vào Diệt Thế Ma đao đang cắm vào trong cơ thể của mình.
Đã thấy, trên thân đao chẳng biết từ lúc nào dán lên một tờ giấy màu vàng, trên đó còn in hình một lão hòa thượng đang ngồi xếp bằng.
Hai mắt lão hòa thượng rủ xuống, trên mặt lộ ra vẻ thương xót, mở miệng nói khẽ, "A Di Đà Phật, thí chủ, lão nạp đến rồi."