Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 941: CHƯƠNG 941: THÔNG THIÊN GIÁO CHỦ NƯỚC MẮT TUÔN RƠI ĐẦY MẶT, NƯỚC MẮT RƠI XUỐNG NHƯ MƯA.

Vương Mẫu mở miệng nói: "Yên tâm đi, chắc chắn có biện pháp để ngươi khôi phục."

"Không cần, thân thể của ta đã bị phế đi, đạo khu bị hao tổn, nguyên thần vỡ vụn, vô dụng."

Thông Thiên đắng chát mà lắc đầu, qua nhiều năm như vậy rồi, hắn sớm đã cam chịu số phận.

Sau đó, tinh thần của hắn lại chấn động một lần nữa, trầm giọng nói: "Trước tiên đừng nói cái khác, nơi này là rất nguy hiểm!"

"Các ngươi tới này có tạo thành oanh động lớn gì không? Vùng này thuộc về Đông Hoang chi địa, có một tên Yêu Vương cực kỳ đáng sợ, nghe đồn bản thể là Hỗn Độn dị thú Thất Thải Mi lộc, có khả năng phá vỡ pháp tắc, nếu như bị nó phát hiện vậy thì toàn bộ Đệ Thất giới xem như xong!"

Thông Thiên càng nói càng sợ hãi, tay chân đều có hơi phát lạnh.

Yêu Vương?

Thất Thải Mi lộc?

Cảm thấy rất quen tai a.

Hai mắt Nữ Oa và Vương Mẫu nhìn nhau một cái, hai người cũng không thể không nở ra nụ cười tươi.

Thông Thiên choáng váng cả người, "Các ngươi còn cười được sao?"

Nữ Oa buồn cười nói: "Thông Thông a, nếu ta đoán không sai, Thất Thải Mi lộc trong lời ngươi nói, bây giờ cũng đã thành một bàn thức ăn rồi."

Cái gì?

Một bàn thức ăn?

Ngươi đang nói cái gì?

Thông Thiên còn tưởng rằng lỗ tai của mình đã xảy ra vấn đề, ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.

Vương Mẫu giải thích giúp: "Thông Thiên giáo chủ, ngay trước khi chúng ta tới Đệ Tứ giới này, vừa mới tiêu diệt Thất Thải Mi lộc tinh."

"Ha ha, không có khả năng! Các ngươi chắc chắn là nhận lầm yêu khác."

Thông Thiên lắc đầu liên tục, trên mặt viết đầy không tin, nói tiếp: "Không phải ta đả kích các ngươi, lúc ở Hồng Hoang chúng ta làm Thánh Nhân đã cảm thấy chính mình rất trâu bò, thật ra thì, cũng chẳng qua chỉ là con kiến hôi mà thôi!"

"Trên Thánh Nhân, còn có Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên! Trên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên thế nhưng là còn có cảnh giới Thiên Đạo Thiên Đạo cảnh, mà ở trên Thiên Đạo cảnh thì còn có Đại Đạo cảnh!"

"Thủ hạ của con Thất Thải Mi lộc tinh này đều có cảnh giới Thiên Đạo, bản thân rất có thể là Đại Đạo chí tôn, các ngươi lấy cái gì để mà giết?"

Hắn bây giờ đã mất hết tu vi, tự nhiên không cách nào cảm nhận tu vi của Nữ Oa và Vương Mẫu là gì, có điều, ở trong suy đoán của hắn, Nữ Oa rất có khả năng dừng lại ở cảnh giới Thánh Nhân, xem như tìm được cơ duyên lớn thì bây giờ nhiều lắm cũng chỉ là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên.

Về phần Vương Mẫu ... nói không chừng ngay cả Thánh Nhân cũng không phải, còn chưa bằng chính mình trước đây đây này.

Các nàng so với Thất Thải Mi lộc thì hoàn toàn chính là hai cái thế giới, chênh lệch gióng như trời và vực vậy.

Trên mặt Nữ Oa và Vương Mẫu lập tức hiện ra vẻ cổ quái.

Nữ Oa hỏi: "Thông Thông a, những gì ngươi nói chúng ta đều biết, không bằng ngươi đoán xem tu vi hiện tại của ta là gì đi?"

Thông Thiên cười nói: "Xem dáng vẻ này của ngươi, tám thành là đạt được một loại cơ duyên nào đó tấn thăng làm Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên đi, đây đã là rất không dễ dàng rồi."

Vương Mẫu hỏi: "Vậy ngươi cảm thấy ta thì sao?"

Thông Thiên mở miệng nói: "Ngươi? Chẳng lẽ đạt tới cảnh giới Thánh Nhân rồi?"

Nữ Oa mỉm cười lắc đầu, "Ngươi đoán sai, ta cảm thấy ngươi vẫn là trước tiên chuẩn bị tâm lý cho thật tốt đi, chờ chút nữa cũng đừng có mà không chịu nổi."

Thông Thiên chỉ ngây ngốc nói: "Chẳng lẽ ... chẳng lẽ là cảnh giới Thiên Đạo?"

Nữ Oa cười, gật đầu nói: "May mắn mà thôi, ta đúng là cảnh giới Thiên Đạo."

"Tê -- "

Thông Thiên chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thiếu chút nữa thì ngồi trên mặt đất, mặt mo đều đang run rẩy.

Thiên Đạo?

Nữ Oa chính là cảnh giới Thiên Đạo?

Ta lăn lộn tới khổ như thế này, nhìn vào người ta, trực tiếp cất cánh, hoàn toàn chính là hai cái thái cực a!

Hắn lại nhìn về phía Vương Mẫu, "Vậy ngươi, ngươi sẽ không ..."

Vương Mẫu nói: "Ta chỉ ở cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, khoảng cách cảnh giới Thiên Đạo chỉ còn kém một chút xíu."

Chỉ kém một chút xíu?

Thân thể Thông Thiên giật giật lui về phía đằng sau liên tục ba bước, thiếu chút ngạt thở.

Đầu óc của hắn như muốn nổ tung, tam quan gặp phải trùng kích trước nay chưa từng có.

Đây là tình huống như thế nào?

Các nàng làm cái gì? Vì sao có thể ngưu bức tới như vậy?

Phải biết, Hồng Hoang vào năm đó, Thông Thiên làm Thánh Nhân, mà Vương Mẫu chẳng qua chỉ là Chuẩn Thánh, thế mà, thế mà chỉ là vạn năm mà thôi, người với người chênh lệch làm sao lại trở nên lớn như vậy?

Thông Thiên đỏ bừng cả khuôn mặt, lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ, ta không xứng còn sống a!

Nữ Oa lại nói: "Đúng rồi, Hồng Quân (Quân Quân đạo nhân), Ngọc Đế và Dương Tiễn cũng đều là cảnh giới Thiên Đạo, còn có Cự Linh Thần cũng sắp bước vào cảnh giới Thiên Đạo, Hồng Hoang rất nhiều người đều đang có tiến bộ rất lớn."

"Ong ong ong -- "

Bộ não của Thông Thiên đã có chút không chịu nổi, dây thần kinh trong não cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn, cảm thấy mình là đang gặp ác mộng.

Cái quái gì?

Dương Tiễn một tên có chức quan nhỏ ở Thiên Cung vậy mà cũng đã Thiên Đạo rồi?

Còn có Cự Linh Thần, năm đó chẳng qua chỉ mà một tên tiểu tốt ở Thiên Cung vậy mà cũng sắp đi vào cảnh giới Thiên Đạo?

Chém gió thì cũng phải có cái mức độ chứ?

Đây cũng không phải là Trúc Cơ Kim Đan những loại cảnh giới nhỏ này a, đây chính là Thiên Đạo a, mỗi trưởng thành một chút đều sẽ vô cùng khó khăn chứ nói chi là đột phá bình cảnh.

Thông Thiên tiêu hóa tới nửa ngày, lúc này mới nghẹn giọng nói ra một câu, "Ngươi ... các ngươi chắc chắn là đang đùa ta, đây căn bản là chuyện không thể nào!"

Tuy nhiên, hắn nhìn vào vẻ mặt của Nữ Oa và Vương Mẫu, biết hai người này không phải là đang nói chuyện đùa.

Hắn nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, kinh hãi nói: "Chuyện này ... đến tột cùng là có chuyện xảy ra? Làm sao các ngươi làm được?"

Nữ Oa thản nhiên nói: "cũng không có làm cái gì, chỉ là may mắn gặp được một vị cao nhân, đi theo ngài ấy ăn uống tiệc tùng, sau đó thì không hiểu ra sao cả đã đạt tới cảnh giới này."

Ăn uống tiệc tùng?

Không hiểu ra sao cả?

Ngươi dùng cái từ này là tiếng người sao?

Quả tim Thông Thiên đau nhói một trận, bị đâm rất sâu.

Nghĩ tới chính mình sau khi rời khỏi Hồng Hoang vạn năm, đầu tiên là luôn luôn trằn trọc tìm kiếm cơ duyên ở trong Hỗn Độn, lần lượt vượt qua hiểm cảnh mà sống, vì một chút cơ duyên cũng muốn tranh tới đầu rơi máu chảy, cuối cùng càng là cơ duyên xảo hợp mà được đưa tới Đệ Tứ giới, sau đó lại là chịu đủ các loại cay đắng.

Dù là như thế, hắn mới khó khăn lắm mới trở thành Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên chân chính, tuy nhiên sau đó thì bị người làm trọng thương, thật vất vả mới cứu được tính mệnh, lưu lạc tới tận đây.

Ngươi biết trong cạn năm qua ta sống như thế nào không?

Thông Thiên giáo chủ đột nhiên muốn khóc ...

Có điều, hắn nhạy cảm bắt được mấu chốt trong lời nói, hoài nghi hỏi: "Cao nhân gì?"

Nữ Oa và Vương Mẫu đều hiện ra vẻ thành kính, kính nể mà nói: "Một vị tồn tại vô thượng đứng ở đỉnh cao nhất, được người kính ngưỡng và cúng bái!"

"Thất Thải Mi lộc chính là bị một con chó mà cao nhân nuôi hàng phục, nó may mắn có thể trở thành thịt rừng của cao nhân, cũng xem như là đã có một kết cục tốt đẹp."

Lập tức, các nàng ngươi một lời ta một câu kể lại những chuyện có liên quan tới cao nhân ra một lần.

Thông Thiên giáo chủ càng nghe miệng há càng to há tới không thể to hơn được nữa, tới cuối cùng cái cằm gần như đều há tới trật khớp, thật lâu không cách nào khép lại.

Coi Hỗn Độn linh tuyền là nước, dùng Hỗn Độn Linh căn như hoa quả, ăn tùy thích, món ăn làm ra đều ẩn chứa đại đạo, đề thăng Hồng Hoang trở thành Thần Vực ...

Chuyện này thì cũng thôi đi, ấy thế mà cảnh giới Thiên Đạo thậm chí là Đại Đạo chí tôn ở trong mắt hắn chẳng qua đều là thịt thú rừng?

Đây quả thực là hung tàn tới không nói đạo lý a!

Còn có thiên lý nữa sao? Còn có vương pháp nữa sao?

Sửng sốt một lúc lâu, thông thiên đột nhiên nhìn vào Nữ Oa và Vương Mẫu với ánh mắt vô cùng phức tạp, buồn bã nói: "Ta xem như đã hiểu, các ngươi thật ra thì căn bản không có làm bao nhiêu chuyện, chỉ đơn thuần là ôm đùi của cao nhân, sau đó thì bắt đầu một đoạn đường toàn là cất cảnh, cảnh giới cứ thế mà dần dần đi lên."

Vương Mẫu và Nữ Oa xấu hổ mà gật gật đầu.

Các nàng tuy rằng đều làm, nhưng là so với cơ duyên mà cao nhân ban cho thì hoàn toàn chẳng tính là gì.

"Ô ô ô -- "

Thông Thiên giáo chủ đối mặt với tử vong đều có thể thản nhiên thế mà bây giờ khóc, khóc thật rồi.

Nước mắt tuôn rơi đầy mặt, nước mắt rơi xuống như mưa.

"Thượng thiên (ông trời) bất công a, trước đây ta cũng có thể ở lại Hồng Hoang mà nằm ngửa a!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!