"Gạo tốt, gạo tốt a!"
Lý Niệm Phàm nắm một nắm gạo nếp bọn họ mang về, man mát man mát, cảm xúc rất không tệ.
Bên cạnh đó, gạo nếp không chỉ thơm ngon, có giá trị dinh dưỡng rất cao mà còn có giá trị dược liệu cao, là thao tác cơ bản để bổ sung canxi, bồi bổ cho dạ dày.
Nhìn thấy nụ cười tươi của Lý Niệm Phàm, mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy rất tự hào.
Gạo này xem như là niềm vui ngoài ý muốn, không nghĩ tới cái ngoài ý muốn này lại để cao nhân để ý tới như vậy, có thể phục vụ cho cao nhân thật đúng là làm cho người ta rất vui vẻ.
Niếp Niếp lấy Đại ấn ra, mở miệng nói: "Ca ca, ngươi lại tới xem cái này có phù hợp để đập hạch đào không?"
"Yêu hô, cái ấn này trông khá cao cấp nha."
Lý Niệm Phàm đầu tiên là giật mình, cầm lên tay ước lượng, cảm giác trọng lượng vừa đủ, độ cứng cũng đủ.
Đập hạch đào thì chắc chắn phù hợp rồi, nhưng cái chính là cảm giác quá xa xỉ.
Ban đầu, hắn cho rằng đám người Niếp Niếp sẽ mang thứ loại hình như búa gì đó về, cũng không biết bọn họ lấy được cái Đại ấn này từ nơi nào, trông khá cao cấp, có vẻ như còn muốn thần thánh hơn so với ngọc tỉ.
Kiếp trước thường xuyên nghe người ta nói khoác dùng ngọc tỉ đập hạch đào, bây giờ chính mình cũng có thể được trải nghiệm loại cảm giác này một chút, xem như không tệ.
Đồng thời, hắn không thể không có chút cảm động.
Chính mình mọi lần chẳng qua chỉ là thuận miều nói ra một câu muốn dùng cái gì đó để đập hạch đào, không ngờ bọn họ luôn để ở trong lòng, hơn nữa cố ý tìm cho mình một cái đạo cụ rất không tệ, hiển nhiên là bỏ ra không tâm tư không nhỏ.
Đứa bé ngoan a.
Lý Niệm Phàm xoa xoa đầu của Niếp Niếp, cười nói: "Có lòng, rất hợp, rất phù hợp."
Niếp Niếp cũng không quên thỉnh công cho Thiên Cung, mở miệng nói: "Ca ca, lần này có thể tìm được gạo nếp và Đại ấn này, Thiên Cung còn giúp việc không nhỏ đây này."
"Đúng rồi, còn có khách tới thăm, đứng ở cổng làm cái gì, tranh thủ thời gian vào nhà rồi lại nói." Hắn nhìn thấy Quân Quân đạo nhân và Thông Thông đạo nhân, lập tức mời hai người vào Tứ Hợp viện.
Hắn cũng đoán được, Niếp Niếp và Long Nhi ngày nào cũng ở trong Tứ Hợp viện thì làm sao có thể vừa ra khỏi cửa đã tìm được cái Đại ấn và gạo nếp này, ít nhất chắc chắn cần phải có Thiên Cung cung cấp tin tức.
Quân Quân đạo nhân và Thông Thông đạo nhân cung kính hành lễ nói: "Thánh Quân đại nhân, quấy rầy rồi."
Lý Niệm Phàm vội vàng nói: "Không quấy rầy, ta còn phải cám ơn các ngươi đã mang tới cho ta hai thứ đồ tốt này đây này."
Quân Quân đạo nhân không dám tranh công, nói ra lời nói thật: "Việc nhỏ mà thôi, trên thực tế chúng ta căn bản không ra bao nhiêu sức lực."
Bọn họ cảm giác chính mình chẳng qua chỉ là đi góp số người, đi theo đằng sau cổ vũ mà thôi.
Ai, tu vi vẫn là quá thấp, phải tu luyện thật tốt, làm việc tốt hơn cho cao nhân!
Lý Niệm Phàm nhìn về phía Thông Thông đạo nhân người đứng bên cạnh Quân Quân đạo nhân, hiếu kỳ hỏi: "Đúng rồi, vị này rất mới a, là thành viên mới của Thiên Cung sao?"
Quân Quân đạo nhân mở miệng nói: "Không phải, thật ra thì hắn là lão nhân thời Hồng Hoang, cao nhân trước kia từng nói về Phong Thần bảng, hắn chính là người đau khổ nhất."
Lão nhân thời Hồng Hoang.
Đau khổ nhất thời đại Phong Thần?
Lý Niệm Phàm chỉ suy nghĩ một lát trong đầu thì đoán được thân phận của vị này.
Hắn thử hỏi: "Chẳng lẽ đạo hữu là ... Tổ sư của Tiệt giáo, Thông Thiên giáo chủ?"
Thời kỳ Phong Thần, Thông Thiên giáo chủ đường đường là thánh nhân Hồng Hoang, kết quả cuối cùng tất cả đệ tử của Tiệt giáo đều tiến vào Phong Thần bảng, từ đây bị người quản chế, chính mình thì lập tức bị nhốt lại và không còn lộ diện, rất là đau khổ a.
Có điều, Thông Thiên có chiến lực đệ nhất, vì đệ tử mà có dũng khí làm việc nghịch thiên, vô cùng bá khí, năm đó Lý Niệm Phàm ở lúc nghe chuyện thần thoại xưa vẫn là rất sùng bái Thông Thiên.
Không nghĩ tới thế mà nhìn thấy chân nhân.
Thông Thông đạo nhân cuống quít cười khổ nói: "Không dám nhận, trước kia ta chẳng qua chỉ là ếch ngồi đáy giếng, bây giờ sau một quãng thời gian dài lượn quanh Hỗn Độn thì mới biết chính đúng là ếch ngồi đáy giếng, sau này cũng không dám tự cho mình là Thông Thiên, Thánh Quân đại nhân gọi ta là Thông Thông hoặc là tiểu Thông là được rồi."
Thông Thông?
Tiểu Thông?
Lý Niệm Phàm không thể không sửng sốt một chút.
Xem ra ở trong Hỗn Độn nguy hiểm, Thông Thiên giáo chủ đã chịu phỉa đả kích không nhỏ a, khiến tốn thành như vậy, cũng bắt đầu tự ti.
Hắn không thể không lắc đầu, "Lời này của ngươi cũng không đúng."
Dừng một chút lại nói: "Tâm lớn bao nhiêu thì thế giới sẽ lớn bấy nhiêu, ếch ngồi đáy giếng xem như nhảy ra đáy giếng, làm sao biết không phải tiến vào một cái đáy giếng khác đây? Hạn chế ngươi chỉ có tâm tư của chính ngươi, mà tâm tư lớn nhỏ lại do chính mình đi khống chế, cảm nhận được sự rộng lớn của thế giới không có nghĩa là phải tự coi nhẹ bản thân mình, khiêm tốn quá mức sẽ chỉ làm ngươi mất đi bản thân mình."
Ầm!
Thân thể Thông Thiên giáo chủ và Quân Quân đạo nhân cùng lúc chấn động.
Trong đại não bộc phát như núi lửa, nhấc lên sóng gió ngập trời.
Tâm lớn bao nhiêu, thế giới sẽ lớn bấy nhiêu.
Lời thoại này của Lý Niệm Phàm khiến bọn hắn giống như được rót nước vào đầu, nhìn thế giới được rõ ràng hơn cũng thấy rõ bản thân mình!
Thông Thiên giáo chủ càng là cả kinh tới cả người toát ra mồ hôi lạnh, thần hồn cũng đang run rẩy.
Cúi đầu lâu nay đã trở thành thói quen, cuối cùng không ngẩng đầu lên được.
Chính mình cảm thấy mình không xứng với danh hào Thông Thiên, vậy lúc nào thì mới tính là có thể xứng với? Một khi lấy ra, e rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ xứng với cái tên này!
Nghĩ không ra chính mình sắp gặp tử vong, phá rồi lại lập, tự nói là đã nhận rõ bản thân mình kỳ thực lại là đang bị mất đi cái tâm tính ban đầu của mình!
Thông Thiên, chính mình vẫn là Thông Thiên, sớm muộn để cái danh hiệu này được vang dội trong Thất giới!
Về phần Quân Quân đạo nhân cũng có cảm ngộ rất sâu, đạo tâm kiên cố hơn rất nhiều.
Có điều, sau đó hắn đột nhiên nghĩ tới cái gì đó thì hít vào một ngụm khí lạnh, rung động tới tột đỉnh.
Tâm lớn bao nhiêu, thế giới sẽ lớn bấy nhiêu.
Cao nhân đây là đang nói mình sao?
Phàm là những gì nghĩ tới, thế giới này phải theo lòng mình mà động.
Đây là cảnh giới đáng sợ tới bực nào, cao nhân quả nhiên là ngưu bức tới nổ tung a!
Hốc mắt Thông Thiên giáo chủ đỏ lên, trịnh trọng hành lễ nói: "Thông Thiên ... thụ giáo! Tạ Thánh Quân đại nhân chỉ điểm!"
Chỉ là một phen như vậy đủ để được xưng tụng là cái ân thụ nghiệp, ân cùng tái tạo, có danh sư đồ!
Lý Niệm Phàm cười ha ha, khiêm tốn nói: "Chỉ là biểu lộ cảm xúc, thuận miệng nói một chút mà thôi, ngươi cảm thấy được thì là được."
Canh gà đây lại là lập được kỳ công, quả thực là đã nghiền a.
Có điều hắn đúng là không hy vọng Thông Thiên đổi tên, đây dù sao cũng là thần tượng của chính mình bên trong chuyện thần thoại xưa, đổi tên thì còn ra làm sao?
"Đừng đứng đây nữa, đều ngồi đi, Tiểu Bạch, mang nước trái cây lên cho khách."
Lý Niệm Phàm chào hỏi một tiếng, sau đó để Đát Kỷ lấy một số hạch đào tới, không kịp chờ đợi muốn thủ uy lực của cái Đại ấn này một chút.
Thông Thiên giáo chủ thận trọng ngồi xuống, âm thầm hít sâu một hơi, a ---- thật sự là thoải mái a.
Trong không khí tràn đầy mùi Hỗn Độn Linh khí, hít một hơi để cho khắp toàn thân của người ta từ trên xuống dưới đều cảm thấy ấm áp, là bất kỳ một cái động thiên phúc địa nào cũng không sánh bằng.
Hắn lại nhìn vào bố cục bên trong Tứ Hợp viện, chỉ cảm thấy hai mắt của mình trở nên vô cùng đau đớn, thiếu chút nữa thì bị bảo bối đầy sân này làm cho mù mắt.
Tận mắt nhìn thấy thế nhưng là còn muốn rung động hơn nhiều so với việc nghe mọi người trong Thiên Cung kể.
Sau đó, hắn lại nhìn vào nước trái cây trong tay mình một chút, trong lòng hơi xiết chặt lại.
Đây chính là dùng Hỗn Độn Linh căn ép thành nước trái cây a, lại được cao nhân dùng để chiêu đãi khách một cách tùy ý.
Khó trách tất cả mọi người muốn tới bái phỏng cao nhân, thật đúng là tạo hóa quá ư là tốt đẹp a.