Lập tức, ba người dựa vào tốc độ nhanh nhất đi tới Thiên Cơ các.
"Hai vị đạo hữu chờ ta một lát, ta đi lấy Phệ Nguyên trùng."
Thần Toán Tử bàn giao một tiếng, nhấc chân đi về phía hậu viện của Thiên Cơ các.
Hắn đi sâu vào trong, sau đó thì lại đi về phía một mật thất ở dưới mặt đất.
Trong mật thất này, ánh sáng âm u, một mảnh trống vắng, chỉ có vị trí trung tâm thì có một lão giả khoanh chân ngồi.
Xung quanh hắn, không gian dường như trùng kích thành hư ảnh, để lão giả nhìn qua có hơi thất thường, mà hắn nơi hắn tiếp xúc với mặt đất thế mà nối liền với nhau, giống như hắn mọc lên từ trên mặt đất vậy!
Một cỗ khí tức vô cùng kỳ lạ tản ra từ trên người của hắn, rất uy nghiêm.
Ánh mắt của Thần Toán Tử lập tức trở nên vô cùng cuồng nhiệt, cung kính hành lễ nói: "Đệ tử bái kiến sư tôn."
Nếu như Lôi Bạo và Diệp Huyền ở đây thì chắc chắn sẽ lên tiếng kinh hô khiếp sợ.
Bởi vì lão giả này không phải ai khác chính là lão Các chủ Thiên Cơ các!
Hắn không chỉ không chết, khí tức trên người thay vào đó lại trở nên càng cao thâm khó dò hơn.
Lão Các chủ mở mắt.
Trong con ngươi của hắn có một màu đen sẫm, đây không phải là một đôi mắt, mà là hai cái lỗ đen, vô cùng thâm thúy, lại giống như bao trùm tất cả.
Giọng nói khàn khàn được truyền ra từ trong miệng lão giả, "Những chuyện ngươi làm ta đều thấy được, rất không tệ, lấy hai người bọn họ đi thử xem đối phương nông sâu ra làm sao!"
"Sư tôn dung hòa với bản nguyên, lại cố ý dẫn dắt bản nguyên của Đệ Tam giới tới đây, tại sao không trực tiếp thôn phệ bản nguyên đó đi mà lại phải chờ tới hiện tại?"
Thần Toán Tử hỏi ra nghi hoặc của mình.
Lão giả mở miệng nói: "Đây chẳng qua là một phần bản nguyên của Đệ Tam giới, tạm thời không có ý nghĩa lớn đối với ta, ta cất nó ở bên ngoài thì có thể thu hút được càng nhiều bản nguyên hơn, có điều lần này dường như đã câu được niềm vui bất ngờ, bên trong Đệ Thất giới dường như xảy ra một loại biến hóa nào đó, nói không chừng ta có thể nhân cơ hội nuốt bản nguyên của Đệ Thất giới này!"
Thần Toán Tử nói: "Sư tôn anh minh."
Ai cũng không biết, Thiên Cơ các tại sao có thể ở vào lúc Đệ Tứ giới sắp hủy diệt lại có được lực lớn ngăn cơn sóng dữ.
Đó là bởi vì lúc lão Các chủ đang liều chết diễn toán một đường sinh cơ cho Đệ Tứ giới, trời đất xui khiến kiểu gì lại hòa nhập với đại đạo bản nguyên của Đệ Tứ giới!
Thực lực tự nhiên đột nhiên tăng mạnh.
Có điều, đại đạo bản nguyên vốn là vô tình vô dục, sau khi hòa nhập với lão Các chủ lại khó tránh khỏi sinh ra thay đổi, bắt đầu có dục vọng
Dục vọng muốn thôn phệ bản nguyên của sáu giới còn lại!
Hắn bố cục một cái để Mộ Dung gia trở thành pháo hôi, hiện tại càng là lấy Diệp Huyền và Lôi Bạo ra làm quân cờ, để bọn hắn xung phong dò đường.
"Đi thôi, trên Đại ấn kia ta có để lại khí tức của ta, tìm được Đại ấn đó thì có thể tìm được một cái bản nguyên khác."
Lão Các chủ mở miệng lạnh nhạt, đột nhiên vung tay lên, một đám Phệ Nguyên trùng lập tức bay về phía Thần Toán Tử.
Phệ Nguyên trùng này quả thực có năng lực thôn phệ bản nguyên, có điều ... nếu như thật thôn phệ thành công, tự nhiên sẽ quy về cho lão Các chủ, còn nếu như thất bại vậy thì chết chính là Diệp Huyền và Lôi Bao!
Thần Toán Tử hành lễ lui ra ngoài.
Trở lại đại sảnh, cười nói đối với Diệp Huyền và Lôi Bạo: "Hai vị đạo hữu, Phệ Nguyên trùng ta đã chuẩn bị xong, tiếp theo để cho ta truyền thụ phương pháp luyện hóa cho các ngươi. Sau khi đám côn trùng này được luyện hóa thì tương đương với phân thân, chỉ cần có một cái không chết thì các ngươi không cần phải lo lắng tính mạng."
Lôi Bạo và Diệp Huyền không có ý thức được một chút nào về việc mình đang bị tính kế, thay vào đó thì hai mắt sáng rực lên mà nhìn vào Phệ Nguyên trùng, trong lòng kích động.
Đã bắt đầu tính toán cách sử dụng những con côn trùng này như thế nào để có thể hấp thụ được càng nhiều thế giới bản nguyên hơn.
Trong đại sảnh Thiên Cơ các.
Ba người ngồi xếp bằng tại chỗ của mình, ngồi im không động đậy.
Và xung quanh thân thể từng con Phệ Nguyên trùng bắt đầu bay ra, sau đó thì cùng nhau cất cánh rời khỏi Thiên Cơ các, bay về phương hướng Thiên Đãng sơn mà đi.
Những Phệ Nguyên trùng này bay lượn vào trong hư không, thân thể theo thời gian dần trôi mà bắt đầu biến mất, thế mà biến thành vô hình giống như hòa nhập vào thế giới vậy.
Không bao lâu sau, bọn chúng đã đi tới lối vào giới vực.
Dương Tiễn mang theo một đội Thiên binh đang thủ tại chỗ này, cho dù hắn có con mắt thứ ba thì cũng không phát giác ra được chút khác thường nào.
"Hóa ra lối vào thông đạo giới vực ở chỗ này, nếu như không có Thiên Cơ các thì không biết lúc nào mới có thể phát hiện."
"Đây là Đệ Thất giới sao? Thật đúng là một cái thế giới không tệ, ban đầu cho rằng giới này đã bị Cổ tộc trấn áp, không nghĩ tới xem như hoàn chỉnh."
"Chờ chúng ta thôn phệ bản nguyên lại tới cướp đoạt nơi này!"
Bọn họ một đường bay tới, đi theo chỉ dẫn, thẳng tới Thần vực mà đi.
Khi tới Thần vực, bọn họ không thể không nói thì thào.
"Chuyện gì xảy ra? Đệ Thất giới làm sao nhỏ yếu như vậy, ta ngay cả một tên Đại Đạo chí tôn cũng không cảm nhận được."
"Bên trong giới này thật sự có người có thể diệt Mộ Dung gia sao?"
"Cướp đoạt, chờ chúng ta trở về sẽ lập tức triệu tập nhân thủ tới cướp đoạt! Đây chính là tài nguyên cả một giới a!
"Cổ tộc muốn thôn phệ Thất giới, vậy chúng ta tại sao không thể?"
"Bọn họ kích động trong lòng, cảm giác chuyến đi ra này rất đáng giá."
Thời gian dần trôi qua, bọn họ thấy được một dãy núi.
Nơi đó có một cỗ sức hút mãnh liệt truyền tới, để trong lòng bọn họ tràn đầy khát vọng, tinh thần phấn chấn.
Xem ra lực lượng bản nguyên là ở chỗ này!
Nhanh chóng bay vào trong Lạc Tiên sơn mạch, bọn họ sau đó là có thể cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại.
"Đó là Tam Đầu Khuyển bộ hạ dưới trướng của Thất Thải Mi Lộc tinh! Thế mà bị bắt tới nơi này."
"Còn có Cửu Đầu mãng kia! Các đại yêu dưới trướng của Thất Thải Mi Lộc tinh đều bị bắt tới!"
"Xem ra Thất Thải Mi Lộc tinh cũng là mệnh táng ở nơi này! Bắt những yêu quái này tới nơi này để làm cái gì?"
"Bí mật hủy diệt Mộ Dung gia chắc là nằm ở ngay chỗ này, ta có dự cảm, nơi này là một nơi không bình thường nhất ở Đệ Thất giới, cẩn thận một chút."
Đám Phệ Nguyên trùng im hơi lặng tiếng, tiếp tục tiến về phía trước.
Một cái Tứ Hợp viện dần dần đập vào tầm mắt.
Trong khoảnh khắc khi nhìn thấy Tứ Hợp viện, bọn họ đồng thời run lên, giống như đã nhìn thấy một trận kinh thiên động địa, trong lòng điên cuồng phát ra một trận rùng mình, khiến da đầu bọn họ đều như muốn nổ tung, vãi cả linh hồn.
Nơi này nguy hiểm!
Chạy!
Rời xa nơi này!
Không hiểu vì sao, trong đầu của bọn họ chỉ còn lại một cái ý niệm này trong đầu, đây là báo động nguy cơ sinh tử đối với bọn họ!
Bọn họ đang định lui bước thì lại có một cỗ lực lượng cường đại vô biên bổ vào, trấn áp tới bọn họ không cách nào động đậy, ngay sau đó chính là một trận trời đất quay cuồng, ánh mắt hoa lên, bị một cỗ lực lượng không cách nào chống lại kéo vào trong một khoảng không.
Khi tỉnh lại, bọn họ đã ở trong một đồng cỏ xanh tươi, cách đó không xa còn trồng rau và hoa quả.
Trên những thực vật này đều tỏa ra một cỗ linh khí tràn đầy như đại dương mênh mông!
Và trong khoảng không xung quanh càng là có khí tức đại đạo vô biên đang nhộn nhạo.
Đây không thể nghi ngờ là một thế giới thần tiên ngoài sức tưởng tượng.
Tuy nhiên, bọn họ không cao hứng được một chút nào, bởi vì nỗi kinh hoàng không thể giải thích được trong lòng họ ngày càng sâu đậm.
"Đây, nơi này là nơi nào?"
"Ta trở thành một con côn trùng trong đám cỏ này?"