Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 959: CHƯƠNG 959: CHÚNG TA SẮP BỊ NGƯƠI HẠI CHẾT!

Vậy ta ở lại đây vừa cất rượu vừa xem các ngươi ngâm mình trong bồn tắm, hay là ở lại vừa xem các ngươi ngâm mình trong bồn tắm vừa cất rượu?

"Cộc cộc cộc!"

Lúc này, từng tiếng gà bay chó chạy trong hậu viện truyền vào trong tai của Lý Niệm Phàm.

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Khụ khụ, nếu muốn thì các ngươi ngâm ở chỗ này, ta ra hậu viên xem sao?"

Sau đó, hắn ra vẻ bình tĩnh chậm rãi đi về phía hậu viện, lờ mờ nghe được sau lưng truyền tới tiếng rơi xuống nước...

Tần Mạn Vân len lén nhìn về phía bong lưng của Lý Niệm Phàm, xấu hổ cởi quần áo, cũng nhảy vào trong thùng gỗ.

Vừa mới nhảy vào thùng gỗ, đôi mắt đẹp của nàng lập tức trợn lớn lên, kinh ngạc nói: "Oa, nước này thật trơn, thật thoải mái a, ta rất thích."

Tư Đồ Thấm cũng gật đầu nói: "Ừm, ta ta cảm giác như làn da của ta trở nên bóng loáng, Mạn Vân tỷ tỷ, để cho ta sờ vào da của ngươi xem có mịn màng hay không."

"A..., ngươi muốn chết à!"

"Phần phật!"

Tiếng nước trong thùng nước lập tức trở nên kịch liệt, còn có từng tiếng cười duyên và thở gấp.

Tuy nhiên sau khi nghịch ngợm qua đi, các nàng có thể cảm nhận được rõ ràng trong không trung đang có linh khí vô tận bắt đầu tụ hội về phía chính mình.

Đồng thời, ngay cả khí tức đại đạo vốn hư vô mờ mịt kia dường như cũng đang quanh quẩn trong lòng của mình, vờn quanh thân thể vuốt ve da thịt của mình.

Các nàng cảm nhận được rõ ràng lỗ chân lông toàn thân của mình đều được thư giãn, hít thở ở trong nước, hấp thu đạo vận trong thiên địa.

"Chuyện này ... thân thể của chúng ta thế mà trở thành tuyệt thế đạo thể, hoàn toàn phù hợp với đại đạo?"

"Ta có thể cảm nhận được hít thở của đại đạo, rung động của đại đạo cùng với quỹ tích của đại đạo!"

"Nước tắm mà công tử làm ra cho chúng ta quả thực là quá trân quý, ngâm trong bồn tắm, chúng ta tranh thủ thời gian chuyên tâm ngâm trong bồn tắm!"

Năm nữ lập tức không đùa giỡn nữa mà là dốc sức tập trung cảm ngộ.

Tư Đồ Thấm chỉ cảm thấy thế giới mà chính mình đang ở này đột nhiên trở thành một bức tranh, chính bản thân thì ở trong tranh, trong mỗi một nét một bút, phác họa ra toàn bộ thế giới, mà mình có thể làm chúa tể thế giới, có thể vẽ xấu một cách tùy ý.

Mỗi bút của nàng ta hạ xuống chính là cấu thành thế giới, chính là quỹ tích của đại đạo.

Trước đó không lâu, Lý Niệm Phàm thấy thư pháp của nàng có tiến bộ đã rất lớn thì bắt đầu dạy nàng vẽ tranh, chỉ là nàng ta trước đó không có nền tảng cho nên mãi mà chưa nhập môn, mà vào lúc này, nàng ta đột nhiên hiểu, nàng nhìn thấy bản chất của thế giới, biết nên vẽ ra như thế nào.

Một tia lực lượng đại đạo dung nhập vào thân thể nàng, đồng thời còn có linh khí rót vào, đẩy nàng lên một cái độ cao hoàn toàn mới!

Khí tức cường đại bộc phát ầm ầm ra từ trong cơ thể của nàng, làm nổ tung xiềng xích vô hình trên cơ thể nàng!

Từ đó ... bình cảnh không còn, từ Thiên Đạo một bước bước vào Đại Đạo!

Một bên, hai mắt Tần Mạn Vân nhắm chặt lại, ở bên tai của nàng truyền tới từng tiếng kêu của đại đạo.

Có tiếng gió, có tiếng nước chảy, còn có tiếng côn trùng kêu vang và tiếng chim hót ...

Những âm thanh này thầm thì ở bên tai của nàng, hình thành một cỗ giai điệu đặc biệt, đây là âm thanh của đại đạo.

Nàng ta từ từ đưa tay lên, đặt hai tay vào khoảng không, ở đầu ngón tay của nàng giống như có từng dây đàn nhìn không thấy, dây đàn do đại đạo hóa thành!

Nàng ta khuấy động dây đàn đại đạo, đàn tấu một khúc âm thanh đại đạo không tiếng động.

Vào lúc này, trời xanh im lặng, vạn vật im phăng phắc.

Hóa ra giai điệu của đại đạo chính là âm thanh này.

Khóe miệng Tần Mạn Vân nở ra nụ cười tươi, quanh thân nàng, ánh sáng rực rỡ lập lòe, khí tức thánh khiết lan tràn ra, phá Thiên Đạo đạp bước vào cảnh giới Đại Đạo chí tôn!

Tiểu hồ ly trước đó không lâu vừa mới đột phá tới cảnh giới Thiên Đạo, lúc này ngâm trong nước một cách hưởng thụ, trên khuôn mặt cực đẹp được bao phủ một lớp mị hoặc cực hạn, đây là sức hấp dẫn tản ra mà không kiềm chế được, đây thế nhưng là làm điên đảo vạn linh!

Chín cái đuôi bất giác bật ra từ phía sau, vẫy vẫy.

Pháp tắc vô tận và linh khí bọc hắn lại, hóa thành ánh sáng rực rỡ, tạo thành một quả trứng, để thực lực của nàng đột nhiên tăng mạnh, tuy rằng không thể một lần hành động bước vào cảnh giới Đại Đạo, nhưng là chỉ tắm thôi cũng đã đuổi kịp bước chân của Quân Quân đạo nhân.

Trên người Đát Kỷ, ánh sáng trắng chói lòa phóng lên tận trời, băng hàn cực hạn đông kết cả thời không lại, lực lượng đại đạo vốn đang chảy xung quanh thân nàng ta cũng bị đông cứng lại, đứng im bất động!

Trên người Hỏa Phượng thì là ánh sáng đỏ chói lọi, ngay cả đại đạo cũng bị đốt cháy.

Các nàng vào lúc này, nếu như gặp lại Cổ Hà, một trọi một, cho dù có để cho Cổ Hà cầm Diệt Thế Ma đao vào trong tay thì Cổ Hà cũng chưa chắc có lực đánh một trận!

Mà lúc này đây, Lý Niệm Phàm đã đứng ở hậu viện.

Người hắn tuy rằng đã tới nơi này, nhưng tâm hồn hắn thì vẫn còn lưu tại nội viện, não bổ ra cảnh tưởng năm nữ tắm, suy nghĩ viển vông.

"Ca ca, ca ca, nhanh, bắt côn trùng có hại."

"Đám côn trùng này quá ghê tởm, thật là nhiều!"

Tiếng hô hoán của Niếp Niếp và Long Nhi kéo suy nghĩ của Lý Niệm Phàm trở lại, khi thấy cảnh tượng trước mắt thì lập tức ngây ngẩn cả người.

Cau mày nói: "Tình huống như thế nào? Trong hậu viện làm sao đột nhiên có nhiều châu chấu như vậy? Gặp nạn sâu bệnh sao?"

"Gan rất lớn a, dám tới ăn vụng trong hậu viện của ta!"

Làm một tên nông dân, Lý Niệm Phàm đối với châu chấu chuyên phá hỏng ruộng đồng tự nhiên là không có một chút thiện cảm nào, không diệt những châu chấu này đi thì hậu viện của mình chắc chắn sẽ bị ăn sạch!

Mắt thấy ngay cả bò sữa và Khổng Tước đều bởi vì châu chấu mà ở trên nóng nảy, Lý Niệm Phàm lập tức quay lại.

Lúc đi ngang qua thùng gỗ, nhìn lướt qua những bộ quần áo được cởi ra bỏ bên cạnh thùng gỗ, cuối cùng vẫn là cố nén không có nhìn nhiều.

Hành vi biến thái như vậy là tuyệt đối không được làm, như vậy sẽ có hại cho hình tượng.

Lập tức đi vào phòng chứa đồ đạc linh tinh, lúc đi ra thì trong tay đã cầm một cái Bổ Côn Trùng võng, bước nhanh đi về phía hậu viện mà đi.

Bổ Côn Trùng võng là một tấm lưới được căng bởi tre, là lợi khí dùng để bắt lấy các loại côn trùng.

"Niếp Niếp, Long Nhi, xem ta!"

Lý Niệm Phàm cầm Bổ Côn Trùng võng lập tức xông vào trong ruộng đồng, đưa tay lên chụp về phía châu chấu.

"Không, đây là võng gì? Ta thế mà ngay cả tránh cũng không làm được!" Diệp Huyền la hét trong lòng, kinh hãi muốn chết, sau đó thì bị lưới phủ xuống bọc lại, không thể động đậy.

"Nam nhân này là ai, tại sao ta từ trên người của hắn không cảm nhận được một chút pháp lực ba động nào?"

"Lưới trong tay hắn là khắc tinh của chúng ta, lối ra đến cùng là ở đâu? Chúng ta rời khỏi như thế nào?"

"Xong, cái viện này có cấm chế, chúng ta căn bản không có khả năng bay ra ngoài!"

"Thần Toán Tử, nhanh nghĩ biện pháp, chúng ta sắp bị ngươi hại chết!"

Ba người Diệp Huyền thất kinh giãy dụa trong sân, nhảy nhót lung tung.

Tường viện của Tứ Hợp viện cũng không phải là cao, tuy nhiên, mặc cho trong cơ thể của bọn chúng ẩn chứa pháp lực lớn cỡ nào thì tường viện này giống như Ngũ Chỉ sơn vậy, độ cao không cách nào đi tính toán, bọn chúng căn bản là không cách nào bay qua!

"Chạy đi, chỉ cần để cho ta có một con côn trùng chạy đi ra là có thể sống!"

"Quỷ dị, nơi này khắp nơi đều là quỷ dị! Cái lưới kia đến tột cùng là thứ gì?!"

"Tới, nam nhân kia cầm lưới trong tay kia tới rồi! A, không ---"

Trong tay Lý Niệm Phàm cầm Bổ Côn Trùng võng, sắc mặt bình tĩnh đi lại trong hậu viện, giống như một tên thợ săn rất chuyên nghiệp, đưa tay vung lên là có mấy con châu chấu chúi vào trong lưới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!