Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm đang xay gạo nếp cùng với mọi người.
Xay gạo nếp thành bột nếp vừa có thể làm món ăn vặt vừa có thể bổ sung dinh dưỡng.
Lúc này, tất cả mọi người đang ở chung quanh cối xay đá, nhìn vào Đại Hắc trên người buộc vào dây thừng, khó khăn kéo cối xay đá, từng bước từng bước di chuyển xung quanh cối xay đá.
Lý Niệm Phàm nhịn không được nói: "Đại Hắc, ngươi không được a, ngươi cũng đã thành yêu rồi làm sao mà sức lực còn nhỏ như vậy, sớm biết còn không bằng nuôi thêm một con lừa a."
"Uông ô, Uông ô -- "
Đại Hắc chuẩn bị rời đi, toàn thân mồ hôi nhễ nhại, trong miệng phát ra tiếng nghẹn ngào ủy khuất, còn trợn mắt ngoác mồm ra.
Đây là cối xay đá bình thường sao?
Mỗi lần làm chuyển động thì sẽ thu nạp lực lượng đại đạo.
Thế này sao lại gọi là đang say gạo nếp a, rõ ràng chính là đang xay đại đạo.
Xem như lấy thực lực của nó cũng phải dốc ra lực lượng toàn thân mới có thể đi làm chuyển động cối xay đá này.
Hơn nưa, xung quanh cối xay đá này dường như còn quấn lấy đại đạo vô tận, để Đại Hắc giống như chìm ngập vào trong đại đạo, dạo bước khó khăn.
Ở một bên, Niếp Niếp và Long Nhi đang hò hét, "Đại Hắc cẩu, cố lên!"
Đồng thời vừa tiếp tục thả thêm gạo nếp vào bên trong cối xay đá.
Ở bên dưới cối xay đá thì sớm đã chuẩn bị một cái thùng gỗ, đón lấy chất lỏng từ xay gạo nếp mà thành, chỉ cần sau khi phơi khô là có thể làm thành bột gạo nếp.
"Đông đông đông."
Lúc này, lại truyền tới một tràng tiếng gõ cửa.
"Xin hỏi Thánh Quân đại nhân có ở nhà không?"
Lý Niệm Phàm phân phó nói: "Tiểu Bạch, đi mở cửa đi."
Chẳng mấy chốc, Ngọc Đế và Thông Thiên giáo chủ đã đi vào, hành lễ đối với Lý Niệm Phàm nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Hóa ra là bệ hạ và giáo chủ, ngồi đi."
Sau đó hắn nói với Đại Hắc mệt thành chó nói: "Đại Hắc, ngươi ở chỗ này từ từ mà xay, không được phép lười biếng, chờ say đầy một thùng thì lại nghỉ ngơi."
Hai cái lỗ tai chó của Đại Hắc đều dựng thẳng lên, uể oải nói: "Ta đã biết, chủ nhân."
Tuy rằng mặt ngoài nó là như thế, nhưng trong nội tâm lại vô cùng kiên định, nhất quyết không thể để cho chủ nhân phải thất vọng!
Nó cắn răng, cơ bắp toàn thân kéo căng ra, chi chuyển tứ chi tiếp tục xoay cối say đá từng vòng từng vòng một.
Một cỗ lực lượng đại đạo đang thúc đẩy theo sự vận chuyển của nó, tẩm bổ thân thể của nó để cho nó có thể cảm nhận được rõ ràng, nhục thân của mình đang mạnh lên một cách nhanh chóng.
Đây là mượn lực lượng đại đạo tới rèn luyện bản thân, là phương pháp tu luyện mà chủ nhân đặc biệt chuẩn bị cho ta, ta phải cố gắng, ta phải trở nên mạnh hơn, ta phải trở thành chó mạnh nhất bên cạnh chủ nhân!
Lý Niệm Phàm cười ha ha nói: "Tuy rằng lực lượng của ngươi không được, tuy nhiên giác ngộ rất cao, không tệ, cố gắng cho thật tốt."
Và thế là Cẩu đại gia nhà ta lập tức trở nên hùng hục hùng hục.
Lý Niệm Phàm nói xong, hắn đứng dậy đi chào hỏi Ngọc Đế và Thông Thiên giáo chủ.
Ngọc Đế và Thông Thiên giáo chủ không thể không đưa mắt nhìn Đại Hắc, thấy dáng vẻ nó mệt mỏi thành ra như thế thì trong lòng lập tức run lên, sau khi nghe thấy lời của Lý Niệm Phàm thì lại càng vô cùng chấn động.
Cẩu đại gia là tồn tại cỡ nào, cũng không phải Đại Đạo chí tôn bình thường là có thể so sánh, ở bên cạnh cao nhân thế mà ngay cả cối xay đá mà cũng không đẩy được, còn bị cao nhân nói lực lượng không được, sức lực nhỏ.
Đáng sợ, thật là đáng sợ.
Bọn họ vốn còn cảm thấy thực lực của mình là tạm được thì lập tức bị đả kích, có chút tự ti.
Lý Niệm Phàm tò mò nhìn vào Ngọc Đế và Thông Thiên, hỏi: "Sao các ngươi lại tới đây?"
Ngọc Đế hít sâu một hơi, trong giọng nói lộ ra vẻ bi thương, nói ngay vào điểm chính: "Thánh Quân đại nhân, Dương Tiễn ... sắp không xong rồi."
"Cái gì?"
Lý Niệm Phàm còn tưởng rằng chính mình nghe nhầm, mặt mũi đầy vẻ kinh ngạc.
Đây chính là Nhị Lang Chân Quân a, thực lực không tầm thường, cũng chính là nhân vật mà minh luôn thích, trước đó không lâu còn cùng nhau ăn cơm, làm sao thế mà bây giờ ... sắp không xong rồi?
Hắn nhìn vào Ngọc Đế, cảm thấy khó có thể tin.
"Đến cùng là có chuyện gì xảy ra?"
Thông Thiên thở dài nói: "Ai, Dương Tiễn vốn trấn thủ ở cửa vào hai giới, gặp phải tập kích, tính mạng bây giờ đang như ngàn cân treo sợi tóc, chỉ sợ là sống không được bao lâu."
Ngọc Đế cũng thở dài nói: "Không chỉ là Dương Tiễn, Thánh Quân đại nhân còn nhớ Cố Uyên không? Hắn đã rơi vào trong tay đám người ở giới khác, chỉ sợ cũng lành ít dữ nhiều."
"Cố Uyên a, ta tự nhiên còn nhớ rõ."
Lý Niệm Phàm im lặng, trong lòng không khỏi lộ ra một chút thương cảm.
Hắn quay đầu, nhìn vào đám gà trong góc tường kia, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ.
Cảnh tượng chính mình đi Thanh Vân cốc du ngoạn còn rõ mồn một trước mắt, gia gia của Cố Trường Thanh Cốc chủ Thanh Vân cốc chính là Cố Uyên, con gà đầu tiên trong Tứ Hợp viện này chính là Cố Uyên đưa tới.
Sau đó lại đưa tới một đàn gà, để cho mình có thể thực hiện ăn trứng một cách tự do.
Một người tốt như vậy nói thế nào mà không còn sẽ không còn luôn đây?
Hắn mở miệng nói: "Dương Tiễn ở nơi nào, chúng ta đi xem một chút, tiểu Đát Kỷ, các ngươi cũng tranh thủ thời gian thu thập một chút, cùng đi."
Ngọc Đế và Thông Thiên giáo chủ đều chấn động tinh thần, "Thánh Quân đại nhân đi theo chúng ta."
Lập tức, mọi người cùng nhau rời khỏi Tứ Hợp viện, bay lên Thiên Cung mà đi.
Lúc này Thiên Cung hoàn toàn yên tĩnh, lộ ra một cỗ tiêu điều, chúng thần thi nhau tụ tập ở bên cạnh Dương Tiễn, bảo Dương Tiễn cố gắng lên.
Lý Niệm Phàm nhìn thấy Dương Tiễn lúc này, thật bị giật nảy mình.
Bộ dáng Dương Tiễn thật sự là quá thảm rồi, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều là bị đánh cho bong thịt, hơi thở mong manh, hơn nữa không biết nhiễm phải cái gì mà làn da hơi đen, khắp nơi lộ ra tử khí.
Xem như lấy ánh mắt thầy thuốc của Lý Niệm Phàm đi xem, cái này ổn thỏa chính là chết tới mức không thể chết thêm, còn có thể thở được thì quả thực chính là kỳ tích.
Dương Tiễn chật vật phun ra mấy chữ, "Thánh ... Thánh Quân đại nhân ..."
Lý Niệm Phàm không dám nhìn, khàn giọng mở miệng nói: "Thực sự không có biện pháp cứu chữa nào sao?"
Nữ Oa lắc đầu nói: "Theo như những gì Thiên Cung có thể làm thì đều không được."
Lý Niệm Phàm sững sờ nhìn vào Dương Tiễn, cuối cùng thở dài, lui sang một bên.
Hắn không nghĩ tới, chính mình sẽ có một ngày sẽ phải trải qua sinh ly tử biệt với Nhị Lang Thần.
Hắn cảm thán nói: "Các ngươi chuẩn bị làm gì bây giờ?"
Quân Quân đạo nhân nói: "Chôn a."
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Nhớ kỹ trước khi chôn phải rửa ráy sạch sẽ cho Nhị Lang Chân Quân, mặc quần áo tử tế vào, đi cho có thể diện một chút."
Quân Quân đạo nhân gật đầu nói: "Thánh Quân đại nhân yên tâm, đây là chắc chắn."
Mọi người đều không thể không thở dài, ngay cả cao nhân cũng nói như thế thì xem ra Dương Tiễn lần này là hết thuốc chữa rồi.
Ở bên cạnh, ánh mắt Đát Kỷ hơi tỏa sáng, quan sát một lúc, rồi lại lộ ra thần sắc đăm chiêu.
Lý Niệm Phàm không thích loại cảnh tượng này, và sau khi ở bên cạnh Dương Tiễn một thời gian ngắn thì chuẩn bị trở về Tứ Hợp viện.
Mắt thấy Lý Niệm Phàm rời đi, hy vọng duy nhất trong lòng mọi người cũng theo đó mà vỡ vụn.
Dương Tiễn ngược lại là có cái nhìn thoáng hơn, như được giải thoát nói: "Bây giờ ta có thể chết được rồi, phải không?"
Hắn vì chờ Lý Niệm Phàm tới, cố gắng chống đỡ tới bây giờ, hoàn toàn đã tới cực hạn, cũng đã không dễ dàng rồi.
"Chờ đã!"
Tuy nhiên, ngay vào trong nháy mắt khi hắn sắp nhắm mắt lại, Niếp Niếp chạy nhanh tới, kích động nói: "Đát Kỷ tỷ tỷ vừa mới nói với ta, ca ca có biện pháp chữa khỏi Dương Tiễn!"
"Cái gì?"
"Thật sao? Tại sao vừa rồi cao nhân không nói?"
"Đến cùng là cứu như thế nào?"
"Dương Tiễn ngươi có nghe thấy hay không, trước tiên đừng vội chết, ráng chống đỡ một lát nữa!"