Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 966: CHƯƠNG 966: ĐẾN CÙNG LÀ BỞI VÌ CÁI GÌ, THẦN TOÁN TỬ LẠI PHẢI NGHIÊM TÚC NHƯ THẾ

Sắc mặt Thần Toán Tử ngưng trọng bắt đầu chuẩn bị.

Hắn đường đường là Đại Đạo chí tôn, mà Cố Uyên chăng rqua chỉ là cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, nhưng lại vô cùng thận trọng, chỉ vì hắn biết rõ đằng sau Cố Uyên là một cái tồn tại như thế nào.

Đây chính là Đại Đạo của Đệ Thất giới a!

Ở trong Nhâp Phàm, xem như sư phụ của hắn cũng không dám cứng đối cứng chính diện.

Tồn tại bực này, che mờ nhân quả, không thể nhìn thấy rõ ràng!

Có điều, cũng bởi vì vậy mà hắn mới càng phải huy động nhân lực, áp dụng những thủ đoạn này để mà hiểu càng rõ hơn cái người đứng đằng sau, từ đó tránh vạn kiếp bất phục!

"Đoạt Hồn mộc, Nhập Mộng hoa, Tuế Nguyệt thảo, Dẫn Thần ngọc..."

Thần Toán Tử lẩm bẩm tên vài loại tài liệu, đồng thời pháp lực quanh thân bành trướng lên, dẫn động pháp tắc vô tận buông xuống, càng là có khí tức đại đạo vờn quanh, trấn áp ở mảnh không gian này.

Uy thế kinh khủng khiến Lôi Đằng và Diệp Thanh Sơn phải trợn mắt há hốc mồm một lúc, kinh hãi nhìn vào dị tượng đầy trời, kính nể không thôi.

Đồng thời, càng nổi lên hoài nghi hơn.

"Đến cùng là bởi vì cái gì, Thần Toán Tử lại phải nghiêm túc như thế."

"Chỉ sợ đằng sau Đệ Thất giới, thật ẩn tàng bí mật lớn tới chúng ta khó có thể tưởng tượng a."

Bọn họ liếc nhìn nhau, trong đôi mắt đều lóe ra quang mang.

Theo thời gian trôi qua, một cái trận pháp kỳ lạ đã được ấn khắc ở bên trong cái đại sảnh này, mà Cố Uyên đang đứng ở trung tâm của trận pháp này, từng lớp ánh sáng lấp lánh vờn quanh xung quanh Cố Uyên, giống như muốn nuốt chửng hắn.

Không gian xung quanh hắn vặn vẹo, để thời không ở nơi đó giống như có một loại cảm giác không chân thật.

Diệp Thanh Sơn đột nhiên nghĩ tới cái gì, mắt trợn tròn sợ hãi nói: "Đây là ... đây là khí tức của thời gian?!"

Lôi Đằng cũng theo đó mà chấn động, "Tìm nguồn gốc, Thần Toán Tử không phải là chuẩn bị truy tìm dấu vết năm tháng, đi dò xét tin tức đó chứ?"

"Không sai!"

Thần Toán Tử mỉm cười, quanh thân còn quấn lên ánh sáng, hiển thị rõ vẻ cao thâm khó dò.

Mở miệng nói: "Ta sẽ lấy bí pháp trốn vào Tuế Nguyệt Trường hà, ngược dòng tìm hiểu năm tháng của hắn, từ đó nhìn thấy được quá khứ của hắn! Như vậy sẽ chắc chắn hơn nhiều so với việc sưu hồn."

Đúng là năm tháng (Tuế nguyệt)!

Diệp Thanh Sơn và Lôi Đằng tâm can đều không thể không run rẩy lên.

Không hổ là Thiên Cơ các, ngay cả loại bí pháp này cũng có.

Cho dù là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, đối với khí tức năm tháng cũng là căn bản không nắm chắc được, đây là thuật nghịch thiên, không phải người có đại pháp lực là có thể tiếp xúc, hơi không cẩn thận là sẽ bị cối xay đại đạo nghiền ép.

Tuy rằng Thần Toán Tử chỉ mượn nhờ Tuế Nguyệt Trường hà nhìn quá khứ, nhưng cũng là cực kỳ đáng sợ.

Cố Uyên bối rối trong lòng, vẻ mặt đỏ bừng lên, liều mạng giãy dụa, muốn rách cả mí mắt quát ầm lên: "Giết ta! Các ngươi mơ tưởng dựa dẫm vào ta mà đạt được một chút tin tức nào!"

"Ha ha, chuyện này thế nhưng không phải do ngươi, ta cần phải bắt đầu rồi."

Thần Toán Tử nở nụ cười khinh bỉ, hai tay giơ lên đặt vào trên đầu của Cố Uyên, lạnh nhạt nói: "Tiếp theo chính là thời khắc chứng kiến kỳ tích, ta sẽ độn nhập vào Tuế Nguyệt Trường hà, đừng cho bất luận kẻ nào tới quấy rầy ta!"

"Ông!"

Dứt lời.

Khí tức đại đạo bàng bạc ầm ầm buông xuống, giống như thủy triều, từ bốn phương tám hướng hội tụ tới, uy áp kinh khủng khiến Diệp Thanh Sơn và Lôi Đằng không dám hoài nghi chút nào, một khi mất khống chế, để để chôn vùi hai người hắn một cách dễ dàng!

"Soạt, soạt!"

Bên trong hư không, đột ngột truyền tới từng đợt từng đợt tiếng nước sông, dòng nước chảy xiết, vỗ vào đá ngầm giống như đến từ tuyên cổ, tràn đầy khí tức của thời gian.

Ở trung tâm của trận pháp, ánh sáng hoa mỹ bao phủ Thần Toán Tử và Cố Uyên, ở trong mơ hồ dường như có một dòng sông như ẩn như hiện.

Bên trong Tuế Nguyệt Trường hà, thân ảnh Thần Toán Tử dần dần hiển hóa ra.

Hắn đứng ở trên mặt sông, nhìn vào nước sông chảy dưới chân, trên mặt không thể không hiện lên vẻ si mê.

"Đây chính là lực lượng tuế nguyệt (năm tháng) sao? Đúng là lực lượng khiến người ta phải hướng tới a!"

Hắn đưa tay, muốn chạm vào tuế nguyệt dường như gần trong gang tấc, tuy nhiên lại bị một loại rào cản vô hình cản lại.

Hắn lấy lại tinh thần, hai mắt hơi nheo lại, ánh mắt đi ngược dòng nước, nhìn về phía những việc đã trải qua của Cố Uyên, "Để cho ta xem một chút, cái gọi là Tứ Hợp viện kia, còn có cái gọi là cao nhân kia đến tột cùng là giấu đi bí mật như thế nào!"

...

Cùng một thời gian.

Bên trong Tứ Hợp viện.

Lý Niệm Phàm ngồi trong sân, trước mặt trưng bày một cái khung ảnh, trong tay cầm bút lông đã vẽ tranh.

Tư Đồ Thấm thì đứng ở sau lưng của hắn, yên tĩnh mà quan sát.

"Để vẽ nhân vật thì phải hiểu và nghiên cứu các hình dạng cơ bản của cơ thể con người, tỉ lệ kết cấu vân .. vân cái này là tất yếu ... cũng như quy luật thay đổi của chuyển động cơ thể con người, để tạo hình và thể hiện chính xác hình thể và thần thái của nhân vật."

Lý Niệm Phàm vừa vẽ vừa thuận miệng chỉ điểm, "Ta bây giờ đang dạy ngươi vẽ là đầu của nhân vật, trước hết, ngươi phải chú ý đến đường nét của nhân vật, khó nhất là phần tô các nét trên khuôn mặt ... Nơi này không có máy chụp ảnh, nhưng ngươi dựa theo hình vẽ của ta tới luyện tập cho tốt, sẽ thực tế hơn so với chụp máy ảnh."

Tư Đồ Thấm ngay cả nháy mắt một cái cũng không nháy chỉ nhìn chằm chằm, miệng nhỏ hơi há ra, khiếp sợ không thôi.

Trong mắt của nàng, có thể cảm nhận được dưới ngòi bút của Lý Niệm Phàm, ngàn vạn đại đạo ngoan ngoãn đến như con chó con vậy, ngoan ngoãn theo ngòi búi của hắn di chuyển, nhất bút nhất họa phác họa ra, chính là lực lượng không cách nào tưởng tượng, nếu không phải tu vi của nàng tinh tiến, đã trở thành Đại Đạo chí tôn thì ngay cả tư cách nhìn vào cũng không có!

Quan trọng nhất là ... Lý Niệm Phàm thật sự là quá tùy ý, quá thoải mái.

Mỗi một bút đều cực kỳ tự nhiên, giống như hòa làm một thể với thế giới này, mang tới cho người ta một loại cảm giác cảnh đẹp ý vui.

Tư Đồ Thám cũng từng thử vẽ, nhưng căn bản là vãn không ra thần vận, luôn cảm thấy có vô số áp lực áp chế lấy ngòi bút của chính mình, để nàng ta vẽ ra đường cong không đủ hoàn mỹ.

Đơn giản mà nói thì chính là, đôi mắt sẽ làm được, nhưng đôi tay thì không.

Trong bất tri bất giác, một bức tranh đã hoàn thành.

Người vẽ lên, chính là Cố Uyên.

Như là ảnh đen trắng, in ở trên giấy, là Lý Niệm Phàm đặc biệt vẽ di ảnh (bức ảnh của người đã chết) cho Cố Uyên.

Kết cục của Cố Uyên mặc dù mọi người không nói rõ, nhưng tám thành là đã chết rồi, cho nên Lý Niệm Phàm vẽ lên cho hắn cái di ảnh này, chờ tới khi Dương Tiễn qua đời, Lý Niệm Phàm cũng chuẩn bị vẽ cho Dương Tiễn một bức, đây xem như là làm tiễn đưa giữa bằng hữu.

Tư Đồ Thấm nhịn không được nói: "Công tử, ngươi vẽ thật nhanh, rất tự nhiên a, trông không có một chút áp lực nào."

"Quen tay hay làm thôi."

Con mắt Lý Niệm Phàm nhìn vào di ảnh của Cố Uyên, thuận miệng nói: "Ngươi cũng không cần phải nóng lòng cầu thành, bức tranh phức tạp trước nên đừng động vào, ta đề nghị ngươi trươc tiên có thể vẽ từ trứng gà vẽ lên."

Đây chính là phương pháp vẽ của siêu họa sĩ Leonardo da Vinci, người ta vẽ tới hàng vạn quả trứng, cuối cùng vẽ thành một đời tông sư.

Tư Đồ Thấm hơi sững sờ, "Vẽ ... vẽ trứng gà?"

"Làm sao? Coi thường?"

Lý Niệm Phàm lắc đầu nói: "Đây chính là môn bắt buộc! Trước tiên học vẽ trứng cho thật tốt thì mới có thể có thủ pháp và bút pháp thuần thục, mới có thể đánh xuống căn cơ vững chắc, nhớ kỹ muốn vẽ được trứng cũng không đơn giản, ngươi cần phải quan sát nó một cách nghiêm túc, học được cách vẽ từ các góc độ khác nhau."

Tư Đồ Thấm cái hiểu cái không hỏi: "Công tử, ta đã hiểu, ta bây giờ đi vẽ trứng gà."

"Đúng rồi, dành thời gian đưa cái di ảnh này tới cho Thiên Cung."

Lý Niệm Phàm đơn giản bàn giao một tiếng, hắn nhìn vào chân dung Cố Uyên, đột nhiên thật giống như hắn vẫn đang ngồi ở trước mặt mình, sinh ra một cỗ cảm xúc thương cảm.

"Tương lai và tai họa, ta thật sự không biết là cái nào sẽ tới trước."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!