Dẫn đầu Vân gia là hai lão giả, phân biệt là mặc áo bào đen và áo bào trắng, tóc bạc mặt hồng hào, trong đôi mắt đều tỏa ra ánh sáng lập lòe, khí tức đại đạo trôi nổi quanh thân, tuy rằng không tỏa ra uy áp, nhưng lại mang tới áp lực cực lớn cho người.
Lão giả áo bào đen liếc nhìn Diệp Thanh Sơn, cau mày nói: "Ngươi có tư cách gì nghênh đón chúng ta? Diệp Huyền đâu?"
Diệp Thanh Sơn kiên trì cười nói: "Lão tổ nhà ta đang trong lúc bế quan trong lúc nguy cấp, còn xin Hắc hộ pháp thứ lỗi."
Tứ Đại hộ pháp của Vân gia, phân biệt là tím xanh đen trắng (Tử, Thanh, Hắc, Bạch), tất cả đều là Đại Đạo chí tôn, đội hình có thể nói là kinh khủng.
Lần này thế mà lập tức xuất động hai tên hộ pháp Hắc Bạch.
"Bế quan? Ta thấy hắn là không dám gặp chúng ta đi."
Hắc hộ pháp cười lạnh, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Diệp Thanh Sơn, giống như dùng ánh mắt cũng đủ để giết chết nó, khiến Diệp Thanh Sơn run rẩy không thôi.
Sau đó thì trầm giọng nói: "Khuyên ngươi một câu, không được coi chúng ta là những kẻ ngu."
Bên cạnh, Bạch hộ pháp mở miệng nói: "Diệp Thanh Sơn, thông đạo giới vực đã xuất hiện ở Đông Hoang, ngươi nói các ngươi trước đó không phát giác ra, khả năng sao?"
"Nói đi, đối với chuyện này ngươi đến tột cùng là biết bao nhiêu?!"
Đông Hoang xảy ra chuyện lớn như vậy, làm thế lực đỉnh tiêm của Đông Hoang, nếu như cáu gì cũng không biết thì đó mới là lạ.
Thậm chí bọn họ suy đoán, tin tức này có thể là thế lực ở Đông Hoang cố ý thả ra, trước đó, thế lực Đông Hoang chắc chắn đã dò xét trước đó rồi!
Diệp Thanh Sơn trầm mặc xuống, vẻ mặt biến hóa không ngừng, giống như rơi vào xoắn xuýt.
Thật ra thì hắn sớm đã đoán được sẽ đối mặt với loại tình huống này, đúng như những gì hắn tính toán.
Cuối cùng, hắn thở dài một hơi dài, mở miệng nói: "Mọi chuyện đều không thể gạt hai vị, chúng ta quả thực là có biết được một chút, thậm chí còn giao thủ với Đệ Thất giới rồi, cũng có một chút thu hoạch."
Hắc Hộ pháp nói lời lạnh lùng: "Nói rõ, chi tiết hơn."
Đối với tình huống này, Diệp Thanh Sơn sớm đã chuẩn bị, bắt đầu kể lại, tuy nhiên cố ý giấu giếm chuyện mấy tên Đại Đạo chí tôn chết xuống.
Sắc mặt Hắc hộ pháp hơi động một chút, "Ồ? Các ngươi thế mà còn bắt được người ở Đệ Thất giới?"
Diệp Thanh Sơn gật đầu nói: "Không sai, hơn nữa nếu như ta đoán không nhầm, người này ở bên trong Đệ Thất giới còn có chút địa vị, biết được không ít chuyện, chỉ có điều là rất khó giải quyết."
Bạch hộ pháp nói: "Mang bọn ta đi xem một chút."
Chẳng mấy chốc, ở dưới sự dẫn đường của Diệp Thanh Sơn, mọi người đi tới chỗ giam giữ Cố Uyên.
Nhìn thấy Cố Uyên chẳng qua chỉ có tu vi Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên thì Hắc Bạch hộ pháp đều nhíu mày.
Người nhỏ yếu như vậy thì có địa vị quan trọng gì?
Diệp Thanh Sơn nhìn ra được suy nghĩ của bọn hắn, mở miệng nói: "Hai vị hộ pháp, thực lực của người này tuy rằng không cao, nhưng đằng sau lại ẩn giấu đi tạo hóa lớn bí mật lớn của Đệ Thất giới, bí mật này không thể cưỡng ép tra xét, ta dốc hết thủ đoạn cũng không thể biết được một chút nào."
Hắc hộ pháp khinh thường lắc đầu, "Chậc chậc chậc, chỉ là một con giun dế mà đã làm khó được Diệp gia rồi?"
Hắn lập tức hạ lệnh: "Thông Tâm đạo trưởng, tới lúc ngươi xuất thủ rồi, lục soát hồn phách, sinh tử không cần để ý tới!"
Thông Tâm đạo trưởng từ đằng sau hắn đi ra, lạnh nhạt nói: "Việc này chỉ là việc rất nhỏ, còn xin hộ pháp rửa mắt mà đợi."
"Không được a!"
Diệp Thanh Sơn mở miệng ngăn cản, "Trên người người này rất rất quỷ dị, không thể sưu hồn hắn."
Hắc hộ pháp nói với giọng lạnh như băng: "Đi sang một bên đi! Chuyện mà Diệp gia ngươi không làm được, Vân gia ta có thể làm được! Lần này chúng ta mang theo Thông Tâm đạo trưởng, chính là bởi vì trình độ của hắn ở trên phương diện sưu hồn, phàm là chuyện hắn muốn biết thì không có người nào có thể giấu được!"
"Rất rất quỷ dị thì có thể quỷ dị tới cỡ nào? Xem như dính tới bí mật của Đại Đạo chí tôn ta, ta vẫn có thể bình tĩnh tiếp nhận nó."
Thông Tâm đạo trưởng nở ra nụ cười ngạo nghễ, chế giễu nói: "Đường đường là Diệp gia thế mà cũng chỉ như vậy, người này chẳng qua chỉ có cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, đặt ở bình thường ta là chẳng thèm động thủ, xem như trên người hắn rất rất quỷ dị thì vẫn chỉ vậy thôi không làm khó được ta."
Dứt lời, hắn bước ra từng bước vững vàng, đi về phía Cố Uyên từng chút từng chút một.
Diệp Thanh Sơn không nói gì thêm, chỉ là sâu trong đôi mắt hiện lên vẻ khác lạ.
Ta thế nhưng là đã thuyết phục, ngươi chết thế nhưng là cũng đừng có trách ta.
Trong lòng của hắn không hài lòng Vân gia, bởi vậy chỉ khuyên hai câu làm tượng trưng, hơn nữa, hắn cũng rất tò mò, nếu như trực tiếp sưu hồn Cố Uyên vậy sẽ có chuyện gì xảy ra, bây giờ có người tự nguyện làm chuột bạch, hắn tự nhiên là thích xem rồi.
Ngay cả Thần Toán Tử chuẩn bị cả nửa ngày cũng phải lạnh, Thông Tâm đạo trưởng này xem như có am hiểu sưu hồn hơn nữa thì tám tành cũng không gánh được.
Lúc này, Thông Tâm đạo trưởng đã đi tới bên cạnh Cố Uyên, hai mắt thâm thúy như hố đen, nhìn chằm chằm vào Cố Uyên, giống như có thể nhìn thấy tất cả.
Cố Uyên hơi kinh hãi, nhưng không thể không tin tưởng cao nhân, chẳng mấy chốc hắn đã khôi phục bình tĩnh, đồng thời mắng: "Chó chết, ngươi nhìn cái gì?"
Sự sắc bén trong đôi mắt Thông Tâm đạo trưởng đột nhiên bùng lên, sát khí sôi trào, thâm trầm nói: "Ta sưu hồn chia ra làm hai loại, loại thứ nhất là không đau nhức, loại thứ hai là sống không bằng chết, rất không may, ngươi là loại thứ hai!"
Nghe vậy, Cố Uyên lập tức cười, thản nhiên mà nói: "Tới đi, hy vọng ngươi có thể để cho ta có một chút cảm giác, không được giống như Diệp Thanh Sơn và Lôi Đằng, nhỏ bé bất lực."
Thông Tâm đạo trưởng bị chọc giận quá mà cười lên.
Tới lúc này rồi mà còn dám khiêu khích hắn, là ai cho ngươi loại dũng khí này?
Hắn không còn nói nhảm, pháp lực quanh thân phun trào, một cỗ lực lượng Thần hồn vô cùng cường đại từ trong thân thể hắn tuôn trào ra, hình thành gió lốc cuồn cuộn, làm cho tất cả mọi người đều theo đó mà biến sắc.
Cường độ Thần hồn của Thông Tâm đạo trưởng cực kỳ đáng sợ, hơn nữa chắc chắn tu luyện công pháp phương diện Thần hồn, khó trách lại giỏi trong việc sưu hồn.
Con ngươi Thông Tâm đạo trưởng sinh ra vòng xoáy, sau đó đột nhiên đưa tay, ấn vào trên đầu của Cố Uyên!
"Ông!"
Trong hư không, lớp lớp gợn sóng dập dờn.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Thông Tâm đạo trưởng và Cố Uyên, thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng sự tách biệt của Thần hồn và thể xác của họ.
Hắc hộ pháp mở miệng cười nói: "Diệp Thanh Sơn, xem ra sưu hồn cũng không có khó như lời ngươi nói vậy a."
Bạch hộ pháp cũng gật đầu nói: "Nói chuyện giật gân, chúng ta ngược lại là có hơi chuyện nhỏ hóa thành chuyện to."
Tuy nhiên, ngay vào lúc lời nói này của hắn vừa mới rơi xuống, thân thể Thông Tâm đạo trưởng đột nhiên run lên kịch liệt, ngay sau đó con mắt trừng lớn, giống như thấy được một loại chuyện nào đó không nên nhìn, trong đó hiện ra sự vô cùng rung động và sợ hãi.
"Phốc!"
Ngay sau đó, hai con ngươi của hắn như bóng đèn, lập tức vỡ ra, máu tươi tuôn ra, sương máu đầy trời.
Biến cố đột nhiên xảy ra làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy rất sợ hãi, đầu óc căn bản quá tải.
Hai vị hộ pháp Hắc Bạch đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Đây là ... Huyễn thuật sao?
Sắc mặt Hắc hộ pháp hơi trầm xuống, lập tức hét lớn: "Thông Tâm đạo trưởng, mau nói ra những gì mà ngươi thấy được!"
"Ta, ta nhìn thấy..."
Giọng nói của Thông Tâm đạo trưởng trở nên khàn khàn, tuy nhiên, nói chỉ nói tới đó, yết hầu như bị kẹp lại, miệng há lớn, căn bản không phát ra được một chữ.
"Aba, Aba!"
Hắn hét lên hai lần, một dòng máu cũng theo đó mà phun ra từ trong mồm hắn, cảnh tượng vô cùng ngoạn mục.
Hắc hộ pháp trầm mặt, "Ngươi cũng có thể tự tay viết ra!"
Thông Tâm đạo trưởng vừa mới giơ hai tay lên, hai cánh tay lại ngay lập tức thi nhau nổ tung lên, vỡ thành thịt vụn, sương máu cuộn trào!
Ngay sau đó, hắn khó có thể chống đỡ, toàn bộ thân thể bắt đầu từ đỉnh đầu, đã nứt ra ...
Bị hao tổn không chỉ là nhục thể của hắn, ngay cả sinh mệnh bản nguyên của hắn cũng bị nứt ra!