Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 988: CHƯƠNG 988: ĐIỀU NÀY SAO CÓ THỂ? VÌ SAO NGƯƠI LẠI CÓ THANH KIẾM NÀY?!

"Không! Có thứ gì đó ẩn chứa trong ác ma chi tâm, có thể đánh hạ Thánh quang của chúng ta!"

"Một khi bị ác ma chi tâm ăn mòn, lực lượng Thánh quang sẽ bị ô nhiễm từ đó trở nên sa đọa!"

"Đây là cái bẫy, dẫn dụ mọi người tiến vào sâu trong ác ma chi tâm! Chạy, mọi người chạy mau!"

"Cứu ta, cứu ta a!"

Một tên Thiên Sứ quanh thân được khí ác ma màu đen vờn quanh liên tục không ngừng rót vào trong cơ thể của hắn, khiến toàn thân hắn run rẩy, ánh sáng chói trang giờ chập chờn giống như ánh nến.

Khuôn mặt hắn vặn vẹo, đang cao giọng kêu cứu.

Tuy nhiên ngay sau đó, hai cánh của hắn đã được nhuộm dần thành cánh chim màu đen, hai mắt trở nên thâm thúy như hố đen, khí tức đột nhiên thay đổi, một cỗ khí tức bạo ngược truyền ra từ trên người hắn, vô cùng lạnh giá.

"Lực lượng, ta muốn lực lượng! Ta muốn đi theo bước chân của Ma Sát đại nhân tìm kiếm lực lượng vô song!"

Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn về phía đồng bạn đã từng.

Tên Thiên Sứ kia đang dốc sức chống lại khí ác ma, vỗ đôi cánh chật vật phi hành trong bóng đêm, muốn lao ra ngoài.

Đọa Lạc Thiên Sứ nở ra nụ cười dữ tợn, cánh chim đen nhanh mở ra, giống như một con cá đang rong chơi bên trong đám khí đen, trong nháy mắt đã bay tới bên cạnh tên Thiên Sứ kia, vỗ ra một chưởng về phía hắn!

"Tới đi, đầu nhập ta làm chủ!"

Thiên Sứ bị một chưởng này đánh bay, cuối cùng khó mà chống đỡ nổi, bị nuốt khí ác ma nuốt chửng.

Càng ngày càng nhiều Thiên Sứ biến thành đen, từ bỏ thánh quang, từ đó mà sa đọa.

Trên mặt chủ Thiên Sứ tràn đầy phẫn nộ và lo lắng, hắn nhìn vào đám cánh chim trắng noãn của đám Thiên Sứ kia bị nhuộm đen, nhìn lên Thiên Sứ đang tử chiến với Đọa Lạc Thiên Sứ, một cỗ lạnh lùng từ đáy lòng dâng lên.

"Ma Sát, ngươi rốt cuộc đã làm gì?!"

Hắn nổi giận gào thét, lực lượng vô song rót vào bên trong Quang Minh Thánh kiếm, ánh sáng chói mắt phóng vụt lên trời, sau đó đột nhiên chém một cái!

Mảnh bầu trời đen này như là giấy, bị một tách làm hai.

Ánh sáng lập lòe, nóng bỏng như liệt diễm, khiến đám Đọa Lạc Thiên Sứ kia phát ra tiếng kêu thảm thiết, bức lui bọn hắn.

"Đi!"

Chủ Thiên Sứ cắn răng mở miệng, mang theo Thiên Sứ may mắn còn sống sót đi về phía Thần điện.

Nhưng mà đúng vào lúc này, ở trên đường lui của bọn hắn lại có một đôi cánh chim màu đen rất lớn đột nhiên hiển hiện!

Hắc dực xòe ra toàn bộ, giống như đám mây che trời, cũng đã ngăn cản đường lui của bọn hắn.

Trong bóng tối, một đôi mắt đỏ như máu lóe lên sự lạnh lùng sắc bén, mang theo cảm giác áp bách không gì sánh kịp, từng bước từng bước đi ra.

Đám Đọa Lạc Thiên Sứ kia cùng nhau quỳ xuống một gối, thành kính nói: "Bái chiến chủ nhân!"

Chủ Thiên Sứ nhìn vào những Đọa Lạc Thiên Sứ kia, hai mắt đỏ bừng, tràn đầy vẻ thương tiếc.

Nhìn chằm chằm vào thân ảnh màu đen kia, khàn giọng nói: "Ma Sát!!!"

"Thiên Hoa, ta đã nói ta sẽ còn trở lại, mà lại là lấy tư thái người thắng để mà trở lại! Rất nhanh thôi rồi ta sẽ làm được!"

Ma Sát như là Vương giả trong bóng tối, giơ hai tay lên, càn rỡ mà bá đạo, "Không bao lâu nữa, ngươi là có thể cảm nhận được ý nghĩ của ta là chính xác cỡ nào, đồng thời, sẽ giống với bọn họ, sẽ thành kính mà lễ bái ta! Thiên Sứ nhất tộc quá mềm yếu, đào thải là tất yếu, Đọa Lạc Thiên Sứ mới là chủ trong thiên địa, chủ chung của Thất giới!"

Thiên Hoa trầm giọng nói: "Ma Sát, ta có thể phong ấn ngươi một lần thì có thể phong ấn ngươi lần thứ hai!"

Ma Sát nở ra nụ cười khinh bỉ, "Không không không, từ khi ngươi bắt đầu tiến vào ác ma chi tâm của ta thì đã không làm được, bởi vì ta sẽ để cho ngươi vứt bỏ thánh quang, tán đồng ác ma chi tâm của ta."

Thiên Hoa cười lạnh nói: "Vậy phải hỏi Quang Minh Thánh kiếm trong tay ta một chút xem có đáp ứng hay không!"

Vừa dứt lời, cánh chim Thiên Sức của hắn vỗ lên, như là một vệt lưu quang xẹt qua trong đêm tối, bay thẳng về phía Ma Sát mà đi!

Quang Minh Thánh kiếm chém chết tất cả hắc ám, hóa thành sự sắc bén cực hạn, chém về phía Ma Sát!

Quang Minh Thánh kiếm là Thần khí cao nhất của Thiên Sứ nhất tộc, là chí bảo của Thiên Sứ nhất tộc đã được tắm rửa ở trong quang minh kể từ khi nó được sinh ra, hộ tống Đệ Tứ giới vượt qua mấy lần đại kiếp, bởi vậy từng chiếm được đại đạo của Đệ Tứ giới tẩy lễ, là Đại Đạo chí bảo.

Đối với lực lượng hắc ám, còn có tác dụng khắc chế cực mạnh.

Tuy nhiên, đối mặt với một kiếm này, Ma Sát thế nhưng là không có né tránh mà khẽ nhếch miệng lên nở ra nụ cười gằn, trong lúc đưa tay, một thanh trường kiếm màu đen xuất hiện, nghênh hướng Quang Minh Thánh kiếm!

"Keng!"

Một trắng một đen, hai thanh trường kiếm va chạm vào nhau.

Ánh sáng của Hắc Ám và Quang Minh lóe lên, bộc phát ra lực lượng cực hạn, làm cho đại đạo của Đệ Tứ giới nổ vang rền.

"Điều này sao có thể? Vì sao ngươi lại có thanh kiếm này?!"

Chủ Thiên Sứ mở to hai mắt ra mà nhìn, khiếp sợ nhìn vào trường kiếm màu đen trong tay Ma Sát, tràn đầy khó có thể tin.

Thanh trường kiếm màu đen này tràn đầy sự hủy diệt và giết chóc, đồng thời cũng từng nhận được đại đạo tẩy lễ, vừa đúng cũng khắc chế lẫn nhau với Quang Minh Thánh kiếm, là Ác Ma chi kiếm!

Chỉ là ... Ma Sát trước kia rõ ràng là không có thanh kiếm này, nhiều năm như vậy hắn còn bị phong ấn, vì sao có thể có thêm thanh kiếm này?

"Thứ mà ngươi không có nghĩ tới còn nhiều nữa a, tiếp theo ta sẽ để cho ngươi được trải nghiệm một chút cái gì gọi là tuyệt vọng!"

Ma Sát cười ha hả, hắn chém một kiếm về phía Thiên Hoa, hai cánh đằng sau vỗ lên điên cuồng, lực lượng ngập trời giống như thủy triều mãi không dứt, không ngừng bức bách Thiên Hoa.

Đồng thời, khí đen đầy trời cũng bắt đầu quay cuồng, ăn mòn Thiên Sứ may mắn còn sống sót.

"Quang Minh Vĩnh Hằng, Thánh Quang hộ thể!"

Thiên Hoa hét dài một tiếng, Quang Minh Thánh kiếm cùng lúc phóng ra ánh sáng rực rỡ, giống như một mặt trời lớn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bao phủ tất cả Thiên Sứ vào bên trong, để tránh bị khí tức ác ma quấy nhiễu.

Thiên Sứ và Đọa Lạc Thiên Sứ bắt đầu hỗn chiến, pháp lực rung động bầu trời.

Một bên khác.

Chiến Thiên Sử còn đang ở trong phòng của mình.

Một cỗ cảm giác hoảng hốt không hiểu dâng lên.

"Không đúng! Vì sao khí tức ác ma còn chưa bị trấn áp, thay vào đó càng ngày càng đậm hơn?"

"Phụ thân nói hắn chẳng mấy chốc sẽ trở về, tới bây giờ rồi thế nhưng là vẫn còn chưa trở về."

"Khí tức lần này rất không đúng, chắc chắn là có chuyện gì đó xảy ra!"

Nàng ta muốn đi ra ngoài, nhưng nhìn thấy đôi cánh thịt không có lông vũ của chính mình thì bước chân lại ngừng lại.

Nàng ta thật không có dũng khí dùng dáng vẻ như thế này đi ra ngoài gặp người.

Nàng ta khé kêu lên với bên ngoài nói: "Na Na, ngươi có biết tình huống bên ngoài như thế nào rồi không?"

Rất khác thường, thế mà không nghe thấy trả lời.

Chiến Thiên Sử (Chiến Thiên Sứ) nhướng mày, lại nói lần nữa: "Lệ Lệ, các ngươi có ở đây hay không?"

Vẫn không có người nào trả lời.

Tất cả mọi người đi đâu rồi?

Chắc chắn là bên phong ấn kia có chuyện gì đó xảy ra!

Do dự thật lâu, nàng ta cuối cùng vẫn cắn răng một cái mà đi ra ngoài ...

"Đã tới lúc rồi, lực lượng huyết sát, cũng hiện thế đi cho ta!"

Lời nói lạnh như băng của Ma Sát truyền ra, trong một cái chớp mắt, ở bên trong khí đen vô tận, giống như vòi rồng, một cỗ máu đỏ tuôn trào ra!

Trong nháy mắt, đen và đỏ đan xen lẫn nhau, khiến vùng không gian này trở nên vô cùng quỷ dị.

Mà lực lượng kinh khủng ẩn chứa trong đó càng làm cho chủ Thiên Sứ lộ ra vẻ kinh hãi, cảm thấy vô cùng áp lực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!