Ánh mắt A Lâm Na trở nên phức tạp.
Một cái chớp mắt vừa rồi kia, nàng ta tưởng tượng qua vô số kỳ tích, nhưng duy chỉ không nghĩ tới, cuối cùng cứu nàng lại là cái băng đô này.
Vật liệu làm ra băng đô này nàng ta không thể quen thuộc hơn nữa, chính là lông vũ của nàng.
Tuy nhiên ... lông vũ của chính mình vào lúc này sao lại ngưu bức như vậy rồi? Có hiệu quả trừ tà?
Nàng ta có thể cảm nhận được rõ ràng, khí tức ác ma xung quanh rõ ràng là đang sợ hãi, đang run rẩy!
Thật giống như liệt diễm xuất hiện ở trên bầu trời đầy tuyết, có thể dễ dàng làm tan chảy từng mảng tuyết nào tới gần, không tới gần chút nào!
Lúc này, những gì Niếp Niếp nói trong lúc chia tay còn đang văng vẳng bên tai của nàng.
"Ta phải nhắc nhở ngươi một tiếng, đừng nghĩ tới việc trả thù chúng ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! Hơn nữa ... ca ca tặng ngươi lễ lớn như vậy, ngươi cũng không nên khó chịu nữa."
Hóa ra, thật đúng là lễ lớn, cho dù là toàn bộ lông vũ của chính mình cũng không chống đỡ được một cọng lông bên trong băng đô này a!
Chỗ đó ... đến tột cùng là nơi thần tiên gì!
"Cái này, cái này, cái này. . ."
Bên cạnh, Chủ Thiên Sứ hận không thể trợn cho tròng mắt của mình lòi ra ngoài.
Hắn nhìn vào Quang Minh Thánh kiếm trong tay mình một chút rồi lại nhìn vào vòng sáng trên đầu kia của A Lâm Na một chút rồi sau đó rơi vào trong sự hoài nghi cuộc sống.
Vầng sáng này tuy rằng độ sáng không lớn, nhưng làm sao cảm giác như còn mạnh hơn so với Quang Minh Thánh kiếm trong tay mình.
Hắn không thể không nói: "Nữ nhi, ngươi xác định cái băng đô này là làm từ lông vũ của ngươi sao? Thế mà có thể làm cho lông vũ của ngươi trở nên nghịch thiên như thế, đó phải là nhân vật khủng bố tới cỡ nào a!"
A Lâm Na: ...
Lông vũ của ta thế nào? Rất bất kham sao?
"Cái vòng sáng trên đỉnh đầu mà thôi, thật cho rằng chính mình rất ngưu bức rồi?!"
Sau khi hết khiếp sợ, sắc mặt Ma Sát dần trở nên u ám, giọng điệu trở nên gay gắt, lộ ra sự độc đoán không gì sánh được.
Hắn cảm thấy vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, cho dù băng đô có tác dụng, nhưng ở trong ác ma chi tâm của chính mình thì cũng không thể chống đỡ được bao lâu.
"Soạt!"
Khí đen cuộn trào, như là một con thú khổng lồ nuốt chửng A Lâm Na vào trong bụng.
Đồng thời, màu đỏ đầy trời cũng lộ ra răng nanh ở bên trong khí đen, cùng với khí đen hình thành dị tượng kinh khủng, hoàn toàn nhuộm mảnh thế giới này thành màu đỏ đen!
Bản thân ở trong sự kỳ lạ to lớn này, cho dù là Đại Đạo chí tôn cũng sẽ bị ăn mòn!
Mà khí đen vô tận cùng màu đỏ như máu lộ ra những chiếc răng nanh, cắn xé về phía A Lâm Na mà đi!
Nàng ta giống như một chiếc thuyền con ở trong biển rộng, run run rẩy rẩy, có thể bị lật úp bất cứ lúc nào!
Nàng ta cắn môi, đôi mắt đẹp lo lắng nhìn chằm chằm vào vầng hào quang trên đầu, bộc lộ ra ánh mắt cầu cứu, đây là ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng của nàng ta.
Nàng ta nhìn thấy vầng hào quang trên đầu kia vẫn còn đó, ánh sáng có vẻ mờ nhạt và nó dường như sẽ bị dập tắt ngay sau khi nó bị thổi, nhưng ngay cả trong mưa bão, lại vẫn không có một chút ý định bị dập tắt nào.
Mặc cho ngươi dời núi lấp biển thì ta vẫn lù lù bất động.
Không chỉ như vậy, Ma Sát và Chủ Huyết tộc núp trong bóng tối thế mà cùng lúc sinh ra một cỗ cảm giác hãi hùng khiếp vía!
Bọn họ cảm nhận được một cỗ lực lượng phản kháng từ vầng hào quang kia, gióng như mãnh thú đang ngủ say đột nhiên bừng tỉnh.
Một khắc sau ---
"Ông!"
Ánh sáng ban ngày chợt xuất hiện.
Vầng hào quang kia giống như bụi bay, tỏa sáng, bộc phát ra ánh sáng cực hạn, bắn nhanh lan về phía xung quanh.
Những nơi ánh sáng đi qua, tất cả khí đen trong nháy mắt tiêu tán đi không còn một mống!
Đây là một loại tốc độ không thể nào hình dung, giống như tẩy bảng đen lau bảng đen vậy, trong nháy mắt tiêu trừ đi vết tích khí đen.
"Không, điều này sao có thể?!"
"Cuối cùng đây là loại băng đô gì vậy ?!""
Hai mắt Ma Sát trợn lớn như chuông đồng, phát ra tiếng kêu chói tai khó có thể tin.
Đôi cánh đen kịt phía sau vỗ mạnh, vươn tay bắt lấy cái băng đô kia, tốc độ nhanh đến cực điểm, gần như hòa vào trong bóng đêm.
Nhưng sau đó, với một tia sáng chói lọi ngẫu nhiên quét qua thì nghe được một tiếng kêu đau đớn thảm thiết!
Thân hình Ma Sát đã xuất hiện ở cách đó hàng trăm mét, mặt mũi đầy vẻ kinh dị nhìn chằm chằm vào cái băng đô kia, thế mà có vẻ không ngờ lại có chút sững sờ và bất lực.
Mọi người giương mắt nhìn lại, không thể không hơi hít vào một ngụm khí lạnh, lộ ra khiếp sợ không gì sánh nổi.
Lúc này, dáng vẻ Ma Sát lộ ra trông vô cùng thê thảm, toàn thân như bị ánh sáng thiêu đốt, lộ ra vết tích cháy xém đen kịt, đồng thời, đôi cánh trên lưng cũng bị gãy nhiều chỗ, tuy có lông nhưng rất hỗn loạn và phân tán ...
Mà nguyên nhân tạo thành hiện tượng này, lại chỉ bởi vì hắn tới gần cái băng đô kia mà thôi!
"Ma Sát thế mà bị thương?"
"Quá ngưu bức, Chiến Thiên Sử công chúa lại có chí bảo nghịch thiên như vậy, quả thực đáng sợ!"
"Các ngươi có cảm nhận được hay không, Ma Sát không chỉ bị thương mà ngay cả bản nguyên sinh mệnh của hắn cũng bị xóa đi không ít!"
"Quá bá đạo!"
Trong yên tĩnh ngắn ngủi, toàn bộ Thiên Sứ nhất tộc tất cả đều hoan hô lên, mặt mũi đầy vẻ phấn chấn!
Mà đó cũng chưa phải đã kết thúc.
Vòng hào quang như là mặt trời, vẫn đang tỏa ánh sáng ra, không cần biết là khí đen cũng được, hay là màu đỏ như máu kia cũng thế, tất cả đều tan thành mây khói, bầu trời khôi phục sáng tỏ lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
Mắt thấy sắp khuếch tán tới bên người Ma Sát.
Lúc này, Chủ Huyết tộc ở dưới vực sâu truyền âm tới, "Ma Sát đạo hữu, chạy nhanh lên!"
"Chờ đó cho ta, ta sẽ còn trở lại!"
Ma Sát nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng quay đầu lại, trốn vào vực sâu mà không quay đầu lại, trong nháy mắt biến mất khỏi tầm mắt.
Những Đọa Lạc Thiên Sứ kia cũng muốn chạy trốn theo, tuy nhiên tất cả đều bị Chủ Thiên Sứ trấn áp!
Phong ấn đã lắng lại, thiên địa khôi phục lại sự trong sáng.
Toàn bộ Thiên Sứ nhất tộc đều có một loại cảm giác giống như đang mơ vậy.
Chiếc băng đô chậm rãi rơi xuống và được A Lâm Na nắm vào trong tay.
Thẳng tới lúc này, nàng ta mới vuốt ve băng đô trong tay, vẫn như cũ cảm thấy giống như một giấc mộng.
"Quá thần kỳ, quá cường đại!"
Chủ Thiên Sứ nhìn chòng chọc vào băng đô, trong mắt tràn đầy sức nóng rực rỡ.
Run giọng nói: "Đây là Thần khí, là Thần khí còn muốn cao cấp hơn so với Quang Minh Thánh kiếm a! Cái băng đô này chính là vị tồn tại ở Đệ Thất giới kia tặng cho ngươi?"
Hắn thậm chí còn không dám gọi thẳng tên mà còn dùng tới cả kính ngữ.
Đây chính là Ma Sát a, tồn tại chí tôn Đệ Nhị bộ, có thể giao thủ với hắn mà không rơi vào thế hạ phong, thế nhưng thế mà bị thua thiệt ở trước cái băng đô này, nói ra chỉ sợ cũng chẳng có ai tin.
Có thể tùy tiện làm ra cái băng đô bực này, vậy phải là cảnh giới gì, tồn tại cỡ nào?
"Hoàn toàn chính xác."
A Lâm Na gật đầu, ở khi kinh hãi qua đi, nội tâm của nàng dâng lên một trận cuồng hỉ, sau đó thì nhìn vào đôi cánh thịt đằng sau mình, cũng không cảm thấy khó chịu nữa.
Có thể dùng lông vũ của mình để đổi lấy cái băng đô này, đây chính là kiếm được lợi lớn a!
"Chậc chậc chậc."
Trong mắt Chủ Thiên Sứ hiện đầy vẻ hâm mộ, nếu như có thể, hắn cũng muốn dùng lông vũ trên người mình đi đổi lấy một cái băng đô a.
Mở miệng nói: "Vị tồn tại kia chắc chắn đã tính ra kiếp nạn của ngươi, cho nên lúc đó mới tặng cho ngươi cái băng đô này để phòng thân, xem như là thù lao cho một thân lông vũ của ngươi."
A Lâm Na rất đồng ý mà gật đầu, sau đó thì ảo náo nói: "Trước đó ta còn nhỏ nhen, còn nói lời ác độc đối với hắn, thật sự là không nên a!"
Nàng ta đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, lo lắng nói: "Phụ thân, ngươi còn muốn đi đối phó tồn tại bực này sao?"
Nàng ta thế nhưng là nhớ rõ, trước đó không lâu phụ thân nàng từng nói muốn liên thủ với đám người Đệ Tứ giới đi gây chuyện.