"Phệ Nguyên trùng có thể hòa vào đại đạo, cảm ứng chỗ tồn tại bản nguyên, chỉ cần các ngươi dựa theo phương pháp lấy tinh huyết nuôi nấng mà ta dạy cho các ngươi, như vậy có thể để cho bọn chúng trộm bản nguyên giúp các ngươi."
Bản thân Phệ Nguyên trùng yêu thích thôn phệ bản nguyên, hoặc là luyện nó thành hóa thân của mình, hoặc là nuôi dưỡng nó trở thành sủng vật của mình, bằng không, chính bọn chúng sẽ ăn sạch bản nguyên.
Chuyện này đã được chứng minh trước đó, luyện hóa Phệ Nguyên trùng thành hóa thân để tiến vào Đệ Thất giới là quá mức nguy hiểm, lão Các chủ đã thay đổi chủ định mà chuyển sang phương thức khác, để cho mọi người sử dụng phương pháp lấy tinh huyết của mình đi nuôi nấng Phệ Nguyên trùng.
Sau đó, lão Các chủ truyền thụ phương pháp thao túng Phệ Nguyên trùng cho mọi người.
Dựa theo phương pháp của lão Các chủ, Vân Thiên Sơn giơ tay lên một chiêu, đã từ trong hư không bắt được hơn trăm con Phệ Nguyên trùng, dùng pháp lực cầm tù chúng nó ở trước mặt mình.
Sau đó, ánh sáng lóe lên, đầu ngón tay của hắn đã nứt ra một đường vết rách, đưa tới trước mặt một con Phệ Nguyên trùng.
Một khắc sau, con Phệ Nguyên trùng kia như mèo ngửi thấy mùi tanh, hai cánh vỗ nhanh, đột nhiên nhảy lên tới sát miệng vết thương của Vân Thiên Sơn rồi hút một cách điên cuồng.
Một cỗ tinh huyết từ ngón tay Vân Thiên Sơn chảy vào trong miệng Phệ Nguyên trùng, tốc độ rất nhanh, lực hút cực mạnh, cho dù Vân Thiên Sơn là Đại Đạo chí tôn ở Đệ Nhị bộ, thế mà không cách nào khống chế tinh huyết tuôn ra, cảm thấy không chịu đựng nổi.
"Khó trách Thiên Cơ các phải gọi nhiều người tới như vậy, chỉ một người thì có thể khống chế được bao nhiêu Phệ Nguyên trùng, tốc độ trộm lấy bản nguyên sẽ giảm mạnh."
Cuối cùng, Vân Thiên Sơn và Trịnh Sơn mỗi người bọn họ chỉ nuôi một trăm con Phệ Nguyên trùng, Đại Đạo chí tôn bình thường thì chỉ nươi năm mươi con, đại năng cảnh giới Thiên Đạo thì mỗi người chỉ nuôi hai mươi con, nhiều hơn nữa thì thân thể có chút không chịu đựng nổi, hơi không chú ý tới thì sẽ bị ép khô.
Kể từ đó, đã có hàng ngàn con Phệ Nguyên trùng, bọn chúng vờn quanh bên người chủ nhân của riêng mình, chờ đợi nhận nhiệm vụ.
Lão Các chủ cười nói: "Rất tốt, đại đạo bản nguyên ở bên trong một nơi gọi là Tứ Hợp viện, các ngươi để cho đám Phệ Nguyên trùng này tới tọa độ này, một khi tìm được bản nguyên, bọn chúng sẽ mang về cho các ngươi."
Có người kích động nói: "Không hổ là Thiên Cơ các, hóa ra ngay cả tọa độ cảu đại đạo bản nguyên cũng đã thăm dò ra được."
Một lát sau, hàng ngàn con Phệ Nguyên trùng bay ra từ trong Thiên Cơ các.
Bọn chúng ẩn trong đại đạo, không tạo ra bất kỳ một chút gợn sóng nào, vô thanh vô tức vượt qua thông đạo giới vực tiến vào Đệ Thất giới, một đường bay thẳng về phía phương hướng Tứ Hợp viện mà đi.
...
Lạc Tiên sơn mạch.
Niếp Niếp và Long Nhi trực tiếp dùng pháp lực cho nổ một cái hố lớn trên mặt đất của một ngọn núi đằng sau Tứ Hợp viện, để làm hầm cầu cho đông đảo thịt rừng.
Lúc này, một con Trư yêu và một con Ngư yêu đang đứng ở bên cạnh cái hố này, tạo thành đội ngũ thải ra phân bón, đồng thời còn đang trò chuyện.
"Ngưu huynh, nói ra thì thật xấu hổ, trong khoảng thời gian đảm nhiệm làm thịt rừng ở chỗ này lại là quãng thời gian sung sướng nhất mà ta được trải qua."
"Ngươi nói vậy không phải là đang nói nhảm sao? Mỗi bữa cơm nước của chúng ta bây giờ, đặt ở trước kia lấy tính mạng ra đều không giành được, hơn nữa, ở chỗ này không có áp lực cạnh tranh, ăn rồi thì đi ỉa, không phải quá nhàn nhã sao."
"Lời này của ngươi cũng không đúng, cạnh tranh vẫn phải có, ngày hôm qua con Ngân Dực Hắc Hùng Vương kia, chỉ bởi vì một ngày không đi ị thôi mà đã bị lôi vào trong Tứ Hợp viện trở thành các món ăn rồi."
"Lời này của ngươi cũng đúng, tuy nhiên dùng con Ngân Dực Hắc Hùng Vương kia làm thành các món ăn thì hương vị vẫn là rất không tệ."
Ngay vào lúc bọn chúng nói chuyện trên trời dưới đất thì trên bầu trời, khoảng không dường như đang vặn vẹo, đám Phệ Nguyên trùng kia ngửi thấy mùi này thì kích động vỗ cánh, như một quả đạn đại bác, bắn thẳng về phía hầm cầu kia mà tới.
"Phốc phốc phốc!"
Bắn một cái cả lũ nhảy cầu một cách chuẩn xác, sau đó thì vui vẻ rong chơi trong đó.
Còn có mấy con bám vào trên mông của Trư yêu và Ngưu yêu, khiến bọn chúng cảm thấy ngứa ngáy buồn buồn, bắt đầu vung cái đuôi đi xua đuổi.
Hả?
Trư yêu và Ngưu yêu đều nhíu mày, quay đầu nhìn lại thì đều lộ ra vẻ giật mình.
Đã thấy, bên trong hầm cầu có một lớp côn trùng màu đen nổi lên, số lượng đông đảo, đang bơi lội tung tăng trong đó, đồng thời, tay chân và dùng cả miệng đang nuốt chửng một cách điên cuồng.
"Đậu xanh rau muống! Cái đống kia là cái quái gì? Làm sao đột nhiên xuất hiện nhiều côn trùng như vậy?"
"Đáng ghét, đám côn trùng này đang trộm phân của chúng ta!"
"Tất cả mọi người, mau mau tới đây, có sinh vật không rõ đang trộm cướp phân của chúng ta, nhanh, nhanh tới!"
Trư yêu và Ngưu yêu vừa xua đuổi vừa lớn tiếng la hét, không bao lâu sau một đám thịt rừng thi nhau chạy tới.
Đống phân này thế nhưng là tính mạng của bọn nó, nếu như phân ít, không thể đạt tới yêu cầu của vị tồn tại đáng sợ kia, nói không chừng sẽ không có cơm nước để mà ăn, hơn nữa khả năng đám người mình sẽ còn bị xẻ thịt!
Nghĩ thôi mà đã thấy sợ rồi.
Khi chúng nó chạy tới hiện trường, hai mắt lập tức đỏ ngầu lên, mắt như muốn nứt ra.
"Tiểu tặc vô sỉ từ đâu tới, ngay cả phân mà cũng trộm, còn có thiên lý nữa sao!"
"Không biết xấu hổ, nhanh phun ra cho lão tử!"
"Ngươi biết đây là bao nhiêu công sức cố gắng của chúng ta không? Chỉ có làm thì mới có ăn, không làm thế mà còn đòi hưởng thì đi chết đi cho ta!"
"Các huynh đệ, các ngươi nhanh cầm vũ khí lên, đừng để bọn chúng chạy! Chơi chết bọn chúng!"
Đám thịt rừng tuy rằng không có pháp lực, nhưng khí lực bản thân đều không yếu, dùng tứ chi và cái đuôi để vỗ xung quanh liên tục không ngừng, còn có một số khiêng cây ép Phệ Nguyên trùng ở bên trong hầm cầu bay ra ngoài.
"Ba ba!"
Phệ Nguyên trùng ngoại trừ có thể ẩn nấp và thôn phệ bản nguyên ra, bản thân cũng không có bao nhiêu sức chiến đấu, có một số Phệ Nguyên trùng bị một cước từ trên bầu trời giẫm xuống mà giẫm chết.
Còn có một số Phệ Nguyên trùng thì ôm một đống phân rồi trốn khỏi vòng vây, ở trong lửa giận không cam lòng mà nhanh chóng trốn đi thật xa.
Một lát sau, đám côn trùng này đã trở về tới Đệ Tứ giới, đi vào bên trong Thiên Cơ các.
Đám người Vân Thiên Sơn đang mong mỏi chờ đợi, nhìn thấy Phệ Nguyên trùng trở về thì thi nhau tỏ ra vui mừng.
"Ha ha ha, trở về, Phệ Nguyên trùng trở về rồi!"
"Không có thu hoạch thì Phệ Nguyên trùng là không thể nào trở về, lần này mập rồi!"
"Tới đây bảo bối, để cho ta xem một chút xem bản nguyên của Đệ Thất giới đến tột cùng là như thế nào."
"A, làm sao lại chỉ có từng này Phệ Nguyên trùng trở về thôi?"
Có người nói ra nghi vấn.
Xuất phát có tới hơn ngàn con, bây giờ lại chỉ có khoảng một nửa số côn trùng trở về.
"Chuyện này có gì mà kỳ quái, dù sao ở bên trong Đệ Thất giới tràn đầy nguy cơ, có thể có một nửa trở về đã là rất tốt rồi."
Theo giọng nói của lão Các chủ vang lên, một cái bóng mờ già nua từ trong hư không ngưng tụ mà thành, cũng kích động nhìn vào đám Phệ Nguyên trùng kia.
Vân Thiên Sơn gật đầu nói: "Xem ra Phệ Nguyên trùng cũng gặp phải nguy cơ mới trộm về được chút bản nguyên này."
Trịnh Sơn mở miệng nói: "Nói nhảm, bản nguyên trân quý cỡ nào, ta cảm thấy không có toàn quân bị diệt thì đã là may mắn rồi, kiếm không dễ a!"
Mọi người ở đây đang nói chuyện với nhau, Phệ Nguyên trùng đã về tới Thiên Cơ các, đồng thời chất đống bản nguyên mà bọn chúng mang về ở trước mặt mọi người.
Trong một cái chớp mắt, một mùi vô cùng hôi thối tỏa ra, hun tới làm cho đầu óc đám người xúm lại vang lên ông ông, thiếu chút thì ngất xỉu.
Bóng mờ của lão Các chủ rung động mạnh, thiếu chút nữa thì bị cỗ mùi hôi thối này kích thích làm cho tiêu tán.
"Ọe, đây thật là bản nguyên sao? Làm sao lại thối như thế này?"
"Ta còn cố gắng hít sâu một cái, muốn cảm thụ mùi vị của bản nguyên một cách cẩn thận, thiếu chút nữa thì trực tiếp ngất xỉu chết rồi."
"Trông bề ngoài của thứ này cũng không quá tốt a, làm sao có chút giống như phân đây?"
"Ta rất nghi ngờ, thứ này thật có thể ăn được sao? Sẽ không có vấn đề gì chứ?"